Ngoại trừ việc phong phú số người biên chế, những người này tham gia quân ngũ nhiều năm, kinh nghiệm tác chiến vô cùng phong phú, cũng truyền thụ kinh nghiệm của mình cho đám tân binh, làm cho thực lực của kị binh Đại Hán tăng mạnh không ngờ.
Hiện tại kị binh Đại Hán và kị binh của bộ lạc Mông Cổ giao phong với nhau cũng đã chiếm thượng phong rồi. Nếu so sánh với kị binh Nhật Bổn thì lại càng thêm cách nhau một trời một vực.
Vào lúc thái tử tuần tra, doanh trưởng doanh kị binh Tăng Quảng vẫn luôn đi bên cạnh thái tử. Đây là một người trung niên có thân hình thô cuồng, gã xuất thân Từ Hoài, khi còn trẻ liền gia nhập vào Triệu Tự Doanh làm kỵ binh, tại sau khi đi lính nhiều năm trong quân đội Đại Hán liền trở thành doanh trưởng. Bởi vì chăm chỉ luyện võ nghệ, cho nên cho dù đã đến cái tuổi này thân thể của gã vẫn hết sức vạm vỡ, trên tay còn có một vết sẹo thật dài.
Khác với Triệu Tùng, gã để một đầu tóc ngắn. Nhưng mà sợi tóc mọc có hơn một lóng tay lại bị vuốt ngược ra sau làm cho nhìn qua có chút chẳng ra cái gì cả. Tuy nhiên, loại kiểu tóc này lại rất lưu hành trong đám kị binh. Thứ nhất là do ảnh hưởng từ việc thường xuyên ở chung với những người Mông Cổ, thứ hai cũng là để cho tiện mang mũ giáp mà không làm cho đầu bị ủ hơi đến khó chịu
- Điện hạ, các tướng sĩ vẫn luôn nghẹn một cỗ sức lực, đều muốn lập công, không có một ai dám lơi lỏng cả. Mắt thấy thái tử thật cao hứng, gã cũng có ý nói ra một ít lời nói hùng hồn để lấy lòng thái tử.
- Chỉ cần có khí thế vậy là tốt rồi. Thái tử gật đầu tỏ vẻ cổ vũ.- Các ngươi đều là quân tinh nhuệ được chọn lựa kĩ càng từ trong quân đội Liêu Đông ra, biểu hiện hôm nay cũng đã chứng minh được điểm ấy. Hôm nay ta không chỉ là khen ngợi các ngươi bằng miệng, chỉ cần các ngươi về sau vẫn còn biểu hiện như thế, ta sẽ viết thư gửi về kinh thành, khích lệ các ngươi ở trước mặt phụ hoàng.
- Tạ điện hạ hồng ân! Tăng Quảng vô cùng vui mừng.
Gã một lòng muốn chính là đề cao địa vị của kị binh. Trước kia lúc còn trong quân, kỵ binh vẫn luôn là đội quân tinh nhuệ nhất, là pháp bảo được các chủ tướng dùng để quyết thắng bại, địa vị, đãi ngộ của bọn họ dĩ nhiên cũng tốt nhất. Nhưng sau khi tân triều dựng lập, bởi vì hỏa khí phát triển trên phương viên lớn, hơn nữa trận chiến với Kiến Nô và người Mông Cổ lại vô cùng thuận lợi, cho nên trong quân đội liền xuất hiện ý nghĩ coi thường kị binh, cho rằng trong quân đội Đại Hán chỉ cần tiếp tục những loại hỏa khí càng thêm tiên tiến, như vậy bất luận kị binh của quốc gia nào cũng đều không chống lại được với quân đội Đại Hán, hữu dụng cả kị binh cũng sẽ từ từ giảm bớt, chỉ có hữu dụng đi tập kích quấy rối quân giặc mà thôi.
Thep ảnh hưởng của tư tưởng trào lưu này, tuy rằng đãi ngộ của kị binh vẫn như trước kia, không hề tệ lắm nhưng binh chủng được coi trọng nhất cũng đã biến thành pháo binh. Trong võ bị học đường, số học này cũng nhận được coi trọng rất lớn, quy định học trò ưu tú nhất nhất định phải học giỏi toán học. Bởi vì điều pháo binh cần nhất chính là tính toán khoảng cách và đường đạn. Kiên thì nhiều năm như thế, khiến cho bên trong các binh chủng khác của quân đội Đại Hán đều có câu oán hận nói quân đội Đại Hán đều sắp biến thành tiên sinh bàn tính rồi.
Mắt thấy địa vị của kị binh bắt đầu rơi chậm lại, cơ hội thăng tiến không sánh bằng những binh chủng khác, bên trong kị binh dĩ nhiên là rất sốt ruột, một lòng muốn biểu hiện ra tầm quan trọng của mình, xoay chuyển địa vị của binh chủng trong lòng của các quan trên.
- Đúng rồi, Tăng doanh trưởng, hôm nay, lúc ta đứng xem diễn luyện trên sườn núi, ta đã thấy được toàn bộ quá trình thao diễn của các ngươi, các ngươi rất nhanh chỉnh quân sau đó một phát đột phá quân trận, quả thật đánh cho vô cùng đẹp mắt. Tuy nhiên... Cũng có người nói các ngươi là nhặt được tiện nghi lúc diễn luyện, nếu như là lúc thực chiến, trước khi các ngươi vọt tới được trước trận địa pháo binh liền sẽ phải chịu thương vong rất lớn, sau đó lại cũng xung không nổi nữa, càng thêm không đột phá đến được trận địa pháo binh. Bọn họ còn nói triều đình của ta đánh người Mông Cổ chính là đánh vào điểm đó, bọn họ đối với chúng ta là không hề có bất cứ cách nào…. Thái tử đột nhiên chính sắc hỏi đối phương: - Ta không biết rõ quân sự, nhưng ta lại thấy lời hắn nói dường như cũng quá mức cực đoạn một chút, cho nên ta muốn hỏi cách nhìn của ngươi, coi như là có nghe mới rõ đi!
- Điện hạ, lời ấy sai quá! Tăng Quảng vừa nghe cũng có chút sốt ruột, lập tức liền biện giải - Đúng vậy, hôm nay bọn thần là đã chiếm tiện nghi của diễn luyện, không có bao nhiêu thương vong lúc xung phong, nhưng ý chí của các tướng sĩ vẫn ở đó, bọn thần quả thật là xung phong về phía quân trận và binh khí, hơn nữa còn dám xông mạnh qua! Nếu như đây là thực chiến, cổ khí thế này cũng sẽ không hề suy giảm chút nào, làm kỵ binh của Đại Hán, mọi người chỉ biết là dũng cảm tiến tới, tuyệt không lùi bước!
- Nhưng đánh giặc cũng không phải chỉ bằng khí thế phải không? Thái tử vẫn còn có chút nghi vấn.- Tuy rằng khí thế rất trọng yếu, nhưng nếu không nhìn kỹ tình thế một mặt khinh suất thì … khẳng định là không được.
- Lời nói của điện hạ thật không sai lệch. Chẳng qua, chúng thần cũng là dựa vào đầu óc và dũng cảm đánh trận, cũng không phải chỉ là một đám mãng phu chỉ biết vọt thẳng tới, nếu không cũng sẽ không vào thời điểm đánh nhau kịch liệt tìm thấy được điểm yếu nhược của quân trận. Tăng Quảng cúi đầu giải thích với thái tử.- Không sai, hỏa khí quân ta lợi hại, nhưng hỏa khí quân địch cũng không lợi hại giống như chúng ta. Số lượng và độ chính xác của hỏa khí của bọn chúng còn rất xa không bằng chúng ta. Vào thời điểm kỵ binh chúng ta xung phong, bọn họ đủ tạo thành sát thương đối với kỵ binh chúng ta sẽ không quá lớn. Đồng thời cho dù là súng hỏa mai quân ta, tuy rằng tương đối đã rất có tiến bộ so với thời tiền Minh, nhưng độ chính xác cũng vẫn là không đủ. Nếu phân tán ở trong các quân đội, cũng không cách nào ngăn cản tấn công của chúng tôi. Đừng quên kỵ binh hôm nay chỉ có một doanh, nhưng thời điểm đánh nhau với địch quốc, chúng ta có hàng nghìn hàng vạn kỵ binh! Tôi cảm thấy với dũng lực và huấn luyện của kỵ binh chúng ta, cho dù trận địa bộ binh nghiêm trận chờ đợi, cũng là phá tan được, mà không phải giống như cách nghĩ của những người nói bóng nói gió như vậy, chỉ biết dựa vào đứng bên ngoài nhìn. Mặt khác, kỵ binh của chúng ta tấn công vô cùng nhanh, dễ dàng đi lại linh hoạt giữa các vùng đất trên chiến trường, tự do lựa chọn chiến trường, đây cũng là sức mạnh bộ binh không sánh kịp.
Gã nói hết sức kích động, một lòng muốn khiến cho thái tử hiểu rõ, kỵ binh vẫn phải được xem như chủ lực để sai khiến, vả lại vì Đại Hán chống lại được bất kỳ một cánh quân đội kẻ địch nào, bao gồm cả quân đoàn bộ binh của chính Đại Hán
- Ý của ngươi ta hiểu rõ, quả thật có chút lý lẽ. Thế nhưng cho dù như vậy, lấy kỵ binh chính diện tấn công quân trận bộ binh, vẫn là không khôn ngoan. Thái tử trầm ngâm chốc lát, sau cùng lắc đầu.- Hơn nữa, cho dù thực như lời ngươi nói, vậy chỉ cần ngày sau theo phát triển của hỏa khí, hỏa lực càng lúc càng dày đặc, uy lực cũng càng lúc càng cường đại, cuối cùng kỵ binh vốn dĩ liền không cách nào sai khiến chính diện ở trên chiến trường, đúng không?