Lời nói này hoàn toàn đả động được Lý Kha.
Quả thật, so sánh với những thứ có được này, gã cần bốc lên mạo hiểm xem ra cũng không lớn lắm. Nếu quả thật lựa chọn cái gì cũng không dám đi làm mà nói, đó mới là vuột mất thời cơ tốt này.
Gã hít sâu một hơi, hoàn toàn hạ quyết tâm rồi.
- Trong lòng Kim đại nhân đã có người được chọn rồi sao?
- Tĩnh Thành Quân rốt cục suy nghĩ kỹ rồi!
Mắt thấy đối phương rốt cục lên tiếng rồi, Kim Tẫn Quốc mừng rỡ.- Nếu nói là chọn người, tuy rằng khó tìm, nhưng vẫn có hai ba người như vậy. Tuyển chọn ai không trọng yếu, chỉ cần chúng ta đẩy lên một người rồi, đây là có công ủng lập, tân quân sẽ mang ơn chúng ta, ít ra sẽ trọng dụng chúng ta... Đến lúc đó Tĩnh Thành Quân đâu cần phải sợ không thoát thân rồi?
- Hãy mau nói cho ta biết đi. Rốt cuộc chọn ra được người nào. Lý Kha cố ý quay mặt đi, tránh cho khỏi đi nhìn nụ cười của đối phương.- Đây cũng là vì Cao Ly, nếu quốc gia vẫn luôn không có người nối dõi..., chỉ sợ sẽ gây bất lợi cho đất nước.
- Đó là dĩ nhiên, đó là dĩ nhiên. Kim Tẫn Quốc phá lên cười.- Tĩnh Thành Quân cùng chung một thể với nước, là tấm gương rất tốt trong tôn thất.
Thái tử điện hạ triều Trung Hoa mà bọn họ đang đàm luận, hiện tại cũng đã từ trong giấc ngủ tỉnh lại rồi, bắt đầu lịch trình một ngày của mình.
Nó ngủ tại trong Cảnh Phúc cung, Khánh Hội lầu mặc dù là một tòa nhà xây dựng lại sau loạn Oa, hơn nữa chỉ là lâm thời mới được thu dọn lại một lần, nhưng so với chỗ lúc trước nó ở ngược lại thoải mái không ít, hơn nữa bọn nội thị Cao Ly kinh sợ đi hầu hạ nó, nó cũng không có cự tuyệt cái kiểu ân cần chiêu đãi quá độ này.
Tuy nhiên, nó cũng biết chính mình thực sự không phải là vì hưởng thụ loại chiêu đãi này mà tới đây.
Sáng sớm, hai vị quan viên Chánh sứ Thi Cao Nghệ và Phó sứ Trương Đạo Nhạn, sứ đoàn trú tại Cao Ly, và cùng với Triệu Tùng lúc trước đi theo thái tử điện hạ đến đây, vả lại đang ở tạm trong sứ quán cùng đi tới trong Cảnh Phúc cung.
Vừa thấy được thái tử, ba vị đại thần này vội vàng khom người thi lễ.
- Miễn lễ. Thái tử lấy tay lên ra hiệu bọn họ ngồi xuống, sau đó nhìn thẳng về phía Phó sứ Trương Đạo Nhạn.- Trương phó sứ, dạo này Thi đại sứ vẫn luôn ở tại Liêu Đông, Cao Ly là do ngươi trấn thủ, ý kiến và thái độ của trên dưới Cao Ly như thế nào?
- Bẫm thái tử điện hạ. Trương Đạo Nhạn cung kính ngồi xuống, thân thể hơi nghiêng về phía trước.- Mấy ngày qua ý kiến và thái độ của trên dưới Cao Ly có chút nhiệt liệt, sĩ dân đều rất kích động, nói được là cả nước đều phấn khởi, dù sao thái tử điện hạ của cả thiên hạ giá lâm Cao Ly, là một chuyện trọng đại xưa nay chưa bao giờ thấy qua. Bọn họ đều muốn nhìn thấy thiên nhan...
- Nói sự thật một chút đi, Trương phó sứ, loại lời này sau này nói ít đi. Thái tử cũng không thích như vậy.- Ta đến Cao Ly tuy rằng không được bao lâu, nhưng trên dưới Cao Ly đối với triều đình ta hơi có chút bất mãn, chuyện này ta sớm có nghe thấy qua rồi, hơn nữa khi ta đến Cao Ly cũng đã gặp được, mặc dù có một số phú hộ tiểu dân nghênh đón reo hò ở ven đường, tuy nhiên chỉ là muốn xem náo nhiệt thôi. Đại bộ phận quan viên và sĩ tử lại hờ hững không mấy hoan nghênh, giống như việc này không liên quan đến mình vậy... Bởi vậy thấy được, những lời nói cả nước phấn khởi này, chính là tự lừa gạt mình thôi.
Khi xa giá đi vào trong Hán Thành, thái tử luôn luôn chú ý quan sát cảnh tượng xung quanh, dĩ nhiên đối với cái tinh thần thô sơ của Cao Ly bây giờ cũng rất hiểu rõ sơ lược rồi, đương nhiên sẽ không bị đối phương nói mấy câu là cho qua được.
- Điện hạ... Trương Đạo Nhạn bị trách cứ ngay mặt, sắc mặt lập tức trở nên lúng túng.
- Được rồi, không cần phải xin lỗi, ngươi cứ nói về tình hình thật sự là được rồi, không cần sợ ta sẽ nổi giận, ta sẽ không nổi giận đâu. Thái tử khẽ lắc đầu.- Bọn họ không ưa thích chúng ta, chuyện này rất là bình thường, không có gì phải tức giận cả. Triều đình của ta là thượng quốc, đối với bên ngoại khuếch trương thế lực sẽ gây áp lực cho tiểu quốc xung quanh, cho dù ở mặt ngoài có kiềm chế, trong lòng bọn họ cũng vẫn còn bất mãn. Chẳng lẽ bởi vì trong lòng bọn họ bất mãn, chúng ta sẽ không khuếch trương thế lực sao? Không, bọn họ không ưa thích chúng ta, nhưng chúng ta vẫn phải vì Đại Hán làm theo ý mình, nhiều lắm là về mặt mũi làm chút công phu có lệ qua loa một tí thôi. Đây cũng là ý của phụ hoàng đó.
Cho dù thân là thái tử Đại Hán, chính mồm nó nói ra lời nói này có chút kỳ quái, tuy nhiên nơi này đều là người bên Đại Hán, nó cũng không muốn e dè nhiều như vậy.
Đại Minh coi trọng khoan dung phiên quốc, chú trọng phong phạm, tìm cách đi hậu đãi phiên quốc, thế cho nên nhiều lần tổn thương ích lợi của quốc gia, cuối cùng khi gần đến lúc diệt vong, những phiên quốc đó cũng không có giúp được bất cứ một việc gì cả, ngược lại còn quay giáo cùng hướng, giáo huấn này hoàng đế Đại Hán vẫn luôn nhắc nhở qua với thái tử, bản thân thái tử cũng rất đồng tình.
- Điện hạ anh minh!
Mắt thấy thái tử nói như thế, Trương Đạo Nhạn cũng nhẹ nhàng thở ra.- Thành như lời nói của điện hạ, sĩ dân Cao Ly đều đối với nước ta... Đều đối với nước ta hơi có chút bất mãn, dù sao tiền Minh so sánh với chúng ta sẽ khoan dung một tí.
- Cuối cùng sẽ có một ngày, bọn họ sẽ quen với cách làm của Đại Hán. Thi Cao Nghệ hơi hơi cười lạnh.- Nếu như phải tôn kính Đại Hán, vậy có đạo lý nào chỉ tránh ở dưới bóng cây Đại Hán hóng gió được?
- Thi đoàn trưởng nói không sai. Thái tử khẽ gật đầu một cái.- Bọn họ cuối cùng sẽ quen thôi, hơn nữa từ hiện tại phải bắt đầu tập làm quen. Đêm qua, khi ta cùng quốc chủ Cao Ly nói lên chuyện Khánh Thượng Đạo quan sát sứ, ông ta vẫn cứ khúm núm, hàm hồ suy đoán muốn hồ lộng qua, thật là tưởng ta không nhìn ra được à.
- Quốc chủ Cao Ly lúc trước bị người ta cung biến đuổi xuống đài, còn bị lưu bỏ vào trên hoang đảo, là chúng ta một lần nữa đưa ông ta đẩy lên vương vị a, về lý đến nói Đại Hán là đại ân nhân của ông ta mới đúng, ông ta rõ ràng còn cố ý muốn lừa gạt điện hạ? Triệu Tùng không kìm nổi cho ra ý kiến.
- Trong Cao Ly ai cũng bất mãn được với Đại Hán, duy chỉ có chính ông ta là tuyệt đối không được!
- Ai nói không phải chứ... Thi Cao Nghệ vốn đã quá bất mãn với Lý Hồn, lại thừa cơ hội này tiếp tục làm sâu sắc những hạng người lớp trên cũng bất mãn với Lý Hồn.- Quốc chủ Cao Ly tính tình vốn chính là như hổ như lang, cho nên mới khiến cho người Cao Ly không chịu nổi đuổi xuống vương vị, ông ta có được may mắn tựa trời được phục vị, lại còn không có tấm lòng biết ơn, đối với đòi hỏi của Đại Hán còn một mực từ chối. Thái tử điện hạ cuối cùng cũng nhìn thấy rồi! Không phải bọn thần không thân thiện với ông ta, thật sự là... Thật sự là ông ta làm việc rất là cố chấp không linh hoạt!