Nhất Điều Kiêm Hà lại do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn là gật gật đầu.- Được rồi, thế thì để Hữu phủ chủ trì việc này trước đi, nhưng nếu hoàng đế Đại Hán thực sự đồng ý xuất binh trợ giúp triều đình, thì nhất định phải để ta được tham gia việc này!
- Lúc này nguy hiểm quá lớn, vẫn phải suy tính cẩn thận, suy tính cẩn thận. Mắt thấy hai người đã nói đến bước này, Ưng Ti Giáo Bình vẫn muốn đưa ra những nỗ lực cuối cùng, khuyên can một chút Nhị Điều Khang Đạo đang đi lên con đường vô cùng nguy hiểm.- Hữu phủ, nghĩ lại đi, sự việc chưa chắc thuận lợi như chúng ta nghĩ, ngộ nhỡ thực sự thất bại rồi, thì đây không phải là việc nhỏ, Mạc phủ tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ đấy, chỉ e đến lúc ấy huynh có họa đến tính mạng đấy!
- Nếu thực sự thất bại... thì có làm sao? Tình cảnh triều đình đã cực kỳ tồi tệ rồi, không sợ tồi tệ hơn chút nữa, cùng lắm thì ta tự sát tạ tội là được, dù sao chẳng qua là bụi bặm thế gian, sớm rời đi cũng là sớm đến cực lạc, tội gì không làm. Nhị Điều Khang Đạo lại cười nói.- Ta thân là đích tôn thế hệ sau nhà Đằng Nguyên Bắc, mắt thấy hiện giờ triều đình rơi vào tình cảnh như thế, sớm đã đau đớn vô cùng, thấy có cơ hội mà không thử, thì ta có còn mặt mũi nào mà ở lại Hữu phủ nữa chứ?
Sau đó, y lại trợn to mắt nhìn Ưng Ti Giáo Bình.- Huynh hiện giờ là nội đại thần, cách Hữu phủ này của ta một bước chân là cùng, cũng là trọng thần của triều đình, càng huống hồ huynh cũng là con cháu đích truyền Đằng Nguyên Bắc gia, lẽ nào huynh chịu đựng được sao?
- Ta... Trên mặt Ưng Ti Giáo Bình xuất hiện một chút ngại ngùng, cúi đầu cũng không biết nói gì.
- Ta thực vì huynh mà cảm thấy hổ thẹn! Nhìn thấy đối phương đến giờ vẫn không chịu tỏ thái độ ủng hộ, Nhị Điều Khang Đạo lập tức nổi giận.
Y không dễ dàng gì tìm được một cơ hội họp mặt riêng với Tả đại thần và Nội đại thần mà không bị người ta hiềm khích, vốn dĩ cho rằng cùng là công khanh đứng đầu, bọn họ đều nên ủng hộ mình, mọi người đồng tâm hiệp lực cùng vì việc khôi phục quyền uy ngày trước của triều đình mà cố gắng, nào ngờ Tả đại thần thân là hoàng tộc đồng ý rồi, Ưng Ti Giáo Bình cũng là đích truyền Đằng Nguyên Bắc gia mà lại thụt lùi trước khi lâm trận.
Y không khỏi tràn đầy phẫn nộ với đối phương, cảm thấy đối phương căn bản không xứng với thân phận này.
- Thôi được rồi, Hữu phủ, mọi người có chí hướng riêng, không nên cưỡng cầu. Nhất Điều Kiêm Hà giơ tay ngăn Nhị Điều Khang Đạo.- Hữu phủ làm tốt việc của mình là được rồi, kỳ thực hiện giờ động tĩnh không nên quá lớn, yên lặng mà làm là được rồi.
Sau đó, y lại đi đến bên cạnh Ưng Ti giáo Bình, thành khẩn nhìn đối phương.- Nội phủ, huynh cũng thấy rồi đấy, hiện giờ hai người chúng ta đều đã nhúng vào đại sự, hơn nữa là đại sự khó lường, một khi sự việc có biến chỉ e sẽ liên lụy đến tính mạng. Huynh không muốn tham gia vào ta cũng không làm khó huynh, nhưng vẫn mong huynh giữ bí mật cho chúng ta. Chúng ta là vì khôi phục kỷ cương triều đình mà cố gắng, huynh cũng là con cháu đích truyền Đằng Nguyên Bắc gia, nếu chúng ta thực sự thành công rồi, đến lúc đó huynh cũng nhận được ân huệ to lớn, cho nên nặng nhẹ thế nào huynh hẳn là phân được rõ ràng...
Lời của gã tuy lấp lửng nhưng là làm rõ với Nội đại thần, gã không tham gia, nhưng cũng nên nể tình huyết mạch nhà họ Đằng Nguyên và triều đình mà giữ bí mật, đừng nói với người khác về việc này.
Ưng Ti giáo Bình lại do dự hồi lâu, gần như là còn muốn khuyên bọn họ thêm chút nữa, nhưng cuối cùng vẫn là suy sụp thở dài.- Thôi được rồi, ta không khuyên các ngươi nữa, hơn nữa cũng tuyệt sẽ không nói với người khác về việc hôm nay, các vị cứ yên tâm. Ta... ta tuy lá gan không bằng Tả phủ, Hữu phủ, nhưng... nhưng cũng sẽ không làm ra những sự việc như vậy...
- Vậy là tốt rồi. Nhất Điều Kiêm Hà thở phào một cái.
Sau đó, y lại ngẩng đầu nhìn trời.
Hiện giờ sắc trời đã tối hẳn rồi, cây anh đào phía xa đã là một cái bóng mơ hồ rồi, sẽ không còn thịnh cảnh ngày trước nữa. Ánh trăng lên giữa bầu trời, ánh trăng lạnh lẽo không hề mang đến bao nhiêu ánh sáng cho mặt đất, ngược lại khiến cho tất cả trở nên càng thêm âm trầm quỷ dị.
- Thôi đi, thôi đi, hôm nay thưởng anh đào đã hết hứng rồi, chúng ta đều quay về đi. Hữu phủ, về sau chúng ta có cơ hội lại tụ họp, gần đây ta văn thơ lai láng, muốn nghiên cứu nhiều hơn một chút với huynh.
- Cầu còn không được. Nhị Điều Khang Đạo gật gật đầu.
Sau đó hai người bọn họ đều quay người, chuẩn bị đi xuống đoạn tường này.
- Đợi chút, hai vị. Đúng lúc này, nội đại thần Ưng Ti giáo Bình đột nhiên cất tiếng gọi bọn họ.
Hai người đều quay đầu lại, sau đó nghi hoặc nhìn Ưng Ti giáo Bình.
- Nếu... nếu thực sự đại sự thành công, Thiên hoàng bệ hạ và hoàng Thái hậu, nên... nên xử trí thế nào? Giọng nói của Ưng Ti giáo Bình hơi run rẩy, rõ ràng là nghĩ tới việc gì đó.
Nhất Điều Kiêm Hà không trả lời, chỉ là hơi mỉm cười.
Còn Nhị Điều Khang Đạo lại trợn to mắt.- Lẽ nào Nội phủ còn muốn nói hộ những người gây họa đất nước đó, đến nỗi tạo thành trò cười thiên cổ hay sao?
Cũng khó trách Nhị Điều Khang Đạo tức giận như thế.
“Hoàng thái hậu” mà Ưng Ti giáo Bình nói là chỉ hoàng hậu trước khi xuất gia của Pháp hoàng bệ hạ, Con gái Hòa Tử của Đức Xuyên Tú Trung. Lúc ba mươi tuổi, bà ta được cha là Đức Xuyên Tú Trung đưa vào cung trở thành Nữ ngự lúc đó của Pháp hoàng, cũng trở thành người nữ nhân đầu tiên được đưa vào cung của Đức Xuyên gia. Sau nhiều năm, Hòa Tử mười sáu tuổi sinh được một người con gái, và đến năm thứ hai, theo áp lực của Đức Xuyên Mạc phủ, bà được Thiên Hoàng phong làm hoàng hậu trong cung, trở thành hoàng hậu đầu tiên không những không phải là bổn tộc hoàng tộc lại cũng không phải là xuất thân dòng họ Đằbg Nguyên kể từ sau con gái Bình Đức Tử của Bình Thanh Thịnh từ năm trăm năm trước.
Lúc đó chuyện này dẫn đến chấn động vô cùng lớn, mọi người đều chỉ trích nói ngang ngược càn rỡ của Đức Xuyên gia giống như Bình gia năm đó, đặc biệt là trong gia tộc Công Khanh càng gây ra phẫn nộ và lo sợ. Phẫn hận của đám Công Khanh càng thêm một tầng thâm ý so với những người khác, bởi vì mấy trăm năm nay, họ Đằng Nguyên chuyên quyền hơn nữa khống chế triều đình, dựa vào thủ đoạn lớn chính là đời đời đều đưa con gái vào trong hoàng cung làm hoàng hậu trong cung, để Thiên hoàng kế thừa hoàng vị tiếp tục có huyết mạch Đằng Nguyên, bao nhiêu đời nay, họ Đằng Nguyên cũng nhờ vậy mà thân thiết với Thiên hoàng gia tộc, phân chia vui buồn. Nhưng Đức Xuyên Hòa Tử trở thành hoàng hậu, nếu là để nàng sinh ra hoàng tử hơn nữa kế thựa vị trí Thiên hoàng, ngày đó hoàng gia sẽ dần dần rời khỏi huyết mạch họ Đằng Nguyên rồi.
Theo xâm bức nhiều đời của Mạc phủ, họ Đằng Nguyên đã mất quá nhiều thứ, vinh quang quyền thế và của cải cũng đã hóa thành mây khói, hiện giờ còn lại chỉ là hư vinh và danh hiệu Công khanh mà thôi, nếu mất đi quan hệ huyết mạch với hoàng thất thì về sau cái gì cũng không còn nữa. Cũng chính vì vậy, phẫn hận và sợ hãi của bọn họ càng ghê gớm hơn người khác mấy phần.