- Vậy còn ai có việc khác muốn nói nữa không? Thái tử nhìn chung quanh một vòng đám văn võ đại thần đó.
Không có người nói nữa.
- Xem ra trước mắt không có ai có ý kiến gì nữa phải không? Tốt… vậy mọi người liền trước bắt đầu làm đi. Từ hôm nay bắt đầu làm xong hết sự tình đề ở trên mình. Thái tử làm ra hiệu tay tan họp.- Các vị, ta về sau sẽ thường trú ở nơi này, các ngươi nếu như ai về sự tình mình gánh vác nếu như chạm phải chỗ nghi nan gì, cứ tới chỗ ta nói, ta tới giúp các ngươi giải quyết. Mặt khác, ta sẽ tùy thời tới khắp nơi đi dò xét, ai nếu như không làm tốt sự tình, tự mình chờ xử phạt đi.
- Tạ điện hạ!
Chiếu theo chỉ lệnh của thái tử điện hạ triều Trung Hoa, cảng Phủ Sơn rất nhanh liền lấy trong cảng xuất hiện ôn dịch cùng với bởi vì lý do tai họa bão bị hao tổn nặng cần phải dựng lại tạm thời phong bế cảng. Thương nhân ở Phủ Sơn, hoặc là bị đuổi ra khỏi cảng, hoặc là thậm chí liền bị giam giữ, trong lúc nhất thời cảng biển nơi này bỗng nhiên lạnh lẽo rất nhiều.
Tuy nhiên, rất nhanh cảng biển cũng lần nữa trở nên bận rộn, bên trong mấy ngày này, thuyền vận chuyển cở đầy binh sĩ, chiến mã và đạn dược thậm chí các loại đồ vật, liên tục không ngừng tới được tòa cảng biển này, trút xuống hàng hóa của mình tới bên trong tòa cảng biển này.
Mà sau xử trí chính sự phức tạp tiêu tốn trong khoản mấy ngày này, thái tử cũng rốt cuộc cũng có được một chút rỗi rãi, mang theo vài tùy tùng đi tới chợ trong cảng.
Theo cái nhìn chăm chú của nó, những thuyền vận chuyển này xuyên qua từ trong sương mù, ở bên trong hư ảo chậm rãi hiện ra hình dáng của chính mình, sau đó từng chút từng chút nhích tới gần cảng biển, cuối cùng dừng lại ở trong cảng.
Tiếp đó, chiến hạm vận chuyển hàng trước thả xuống cái thang, sau đó binh sĩ bên trong lấy đội ngũ chỉnh tề đi xuống, bọn họ sau khi đi xuống thuyền, theo ra lệnh của quan quân trên bờ lần nữa điều chỉnh đội hình. Sau đó, thuyền vận chuyển chất chở đồ vật và quân giới cập bờ, theo mệnh lệnh của quan quân, bọn họ và các dân phu cảng biển cùng nhau trợ giúp dỡ hàng xuống thuyền vận chuyển, dần dần dời xuống đồ vật trong thuyền.
Loại cảnh tượng bận rộn vả lại ngay ngắn trật tự này, vừa nói rõ quan viên và bọn tướng lĩnh Đại Hán tinh nhuệ và cẩn thận sẵn sàng đánh trận, cũng nói rõ đầy đủ hưng thịnh của thực lực một nước Đại Hán, không biết vì sẵn sàng một cuộc chiến tranh này, trên trên dưới dưới bao gồm bản thân làm ra bao nhiêu nỗ lực và sẵn sàng, nếu như là vào thời đại trước đó, bọn họ khẳng định cũng không có tài lực và vật lực như thế, đầu nhập một cánh cường quân trang bị vũ khí hoàn mỹ nhất thiên hạ tới bên trong chiến tranh như thế sao.
Nhìn thấy từng màn cảnh tượng tráng lệ này, thái tử trong lòng một lần nữa cảm thấy tự hào sâu sắc.
Trong tay của nó cầm một phong thư, là phụ hoàng viết cho nó, hôm qua mới nhận được, bên trong thư nhắc tới sự tình nó làm ở Cao Ly, tỏ vẻ hoàn toàn tán thành, đồng thời còn biểu thị cố gắng, đòi hỏi nó tiếp tục cố gắng hơn nữa, làm được sự tình tiếp sau tốt hơn nữa.
Tuy rằng giọng điệu trong thư vô cùng bình thản, nhưng thái tử lại từ bên trong mấy câu nói thản nhiên đọc được mong đợi của phụ thân đối với mình, cũng chính là bởi vì những lời trong thư này, khiến nó cảm thấy bản thân bỏ ra nhiều khó nhọc hơn nữa cũng là đáng giá.
Tuy nhiên, theo cái nhìn chăm chú của thái tử, trong khoảng khắc từng chiếc thuyền vận chuyển này, nó nhận ra giống như có một con thuyền nhỏ hình dáng không giống với thuyền vận chuyển đang xuyên qua trong đó. Chiếc thuyền này giương buồm trắng, theo chiếu rọi của ánh nắng ra vẻ có chút chói mắt.
Sao lại thế này? Không phải đã hạ lệnh phong bế cảng rồi sao? Thời điểm chiến hạm vận chuyển chất dỡ thế nào lại có thuyền khác chạy tới bên trong cảng được? Thái tử trong lòng thoáng chốc tràn đầy nghi hoặc, chẳng lẽ là người gánh vác phong bế cảng thất trách sao?
Nó vội vàng chỉ bảo người bên dưới đi thăm dò chứng nhận rốt cuộc sao lại thế này, tiếp đó lập tức liền có chiến hạm nhỏ vây chiếc thuyền này lại, dồn chiếc thuyền nhỏ này tới dừng lại bên cầu tàu.
Theo cái nhìn chăm chú của thái tử, thủy binh võ trang đầy đủ đi lên chiếc thuyền này, sau đó áp giải từng người trên thuyền xuống.
Theo mệnh lệnh của nó, sau khi người trên thuyền bị tra hỏi một phen, người hầu lập tức lại trở về bẩm báo với nó.
Lúc này nó mới biết, hóa ra chiếc thuyền này là thương quán Đại Hán trú ở Trường Khi phái ra, còn người trên thuyền ngoại trừ viên chức sứ quán, còn có một người, hiển nhiên là vị sứ giả triều đình Nhật Bổn phái đi Trường Khi kia, cũng chính là y điểm tên đòi người kia trước đưa tới Phủ Sơn.
- Mang hết bọn họ tới chỗ ở hiện giờ của ta đi.
Thái tử lập tức hạ lệnh, sau đó mang theo bọn hầu cận của mình cưỡi lên ngựa, đi trước trở về.
Kiều Bản Thực Thôn lúc này đang ở trong hoàn cảnh vô cùng sợ hãi.
Gã là chiều hôm qua lên thuyền thương quán Đại Hán rời khỏi Trường Khi, sứ giả Đại Hán ở Trường Khi thỏa mãn ý kiến của gã, hứa hẹn nói phải đưa gã đi quốc đô Đại Hán triều kiến thiên tử Đại Hán.
Vừa bước lên thuyền, gã liền sa vào bên trong kích động không cách nào áp chế được. Bởi vì gã biết hiện giờ đã tới lúc mấu chốc, toàn bộ vận mệnh triều đình đều đè tới trên thân của gã, gã nhất định phải dùng bất luận cách thức gì dùng được, đạt thành tâm ý của Hữu phủ đại nhân và Pháp hoàng bệ hạ, cũng đạt thành tâm nguyện tiên tổ của gã bao nhiêu thế hệ tới nay, trong một đêm gã cũng vẫn luôn trằn trọc, như thế cũng không ngủ được.
Nhưng mà, đang lúc gã còn đang mặc sức tưởng tượng thời điểm tương lai, tình hình lại nhằm chỗ ngoài dự tính của gã phát triển, gã nhận ra tòa thuyền gã ngồi chỉ qua một đêm đã rong ruổi dừng ở trong một tòa cảng biển, vả lại thuyền vừa mới vào cảng liền có một vài chiếc thuyền vây quanh chiếc thuyền này, vả lại một đám binh sĩ hung thần ác sát đi tới trên thuyền, sau đó thô bạo áp giải bọn họ xuống.
Tuy rằng cũng không có bao nhiêu hiểu biết, nhưng Kiều Bản Thực Thôn chí ít là biết từ Nhật Bổn lên đường, một ngày tới không được Đại Hán, cho nên trong lòng của gã lập tức liền tràn đầy thấp thỏm và sợ hãi, hoài nghi sự tình xảy ra vấn đề, Mạc Phủ đã nhận ra được âm mưu bên này của mình.
Gã cũng không phải lo lắng tính mạng của mình, nếu như là đã quyết định nhận lấy trọng trách này, gã sớm đã không để ý tới sống chết, gã chân chính lo lắng chính là bởi vì bản thân làm hỏng mất đại sự, nếu quả thật là như vậy gã chính là tội nhân chết vạn lần không hết tội.
Gã vô cùng cuống quýt, nhưng lại không biết phải làm gì, sau khi xuống thuyền gã nhìn quanh quất, nhận ra mình thân ở một nơi rất kỳ quái, kiến trúc nơi này một trời một vực với phong phạm kiến trúc của Nhật Bổn, hơn nữa còn có rất nhiều con thuyền hình dạng to lớn qua lại không ngớt trong cảng, thoạt nhìn giống như là thương cảng phồn vinh. Thế nhưng bên trong những con thuyền lớn này đi xuống lại không giống như là thương nhân hoặc là thủy thủ, mà là người ăn mặc kỳ kỳ quái quái nhưng vô cùng chỉnh tề, nhìn qua tráng kiện vả lại huấn luyện có tố chất, hẳn là binh sĩ.