Ở bên trong dân cư thưa thớt, sứ giả triều đình Nhật Bổn Kiều Bản Thực Thôn lại trải qua một đêm thấp thỏm bất an, gã tiến vào thôn trang bị đại quân hộ vệ trùng trùng, trong lòng lại chỉ nghĩ làm sao hoàn thành sứ mệnh. Trải qua cả ngày hôm qua thật sự là quá mức quỷ dị rồi, cho nên gã trắng đêm khó ngủ.
Sáng sớm, gã ngay bên trong đần độn ngây ngốc bị binh sĩ trông giữ gã gọi dậy, sắc mặt của binh sĩ rất khó chịu, thái độ vô cùng thô bạo ác liệt, vả lại cũng không trả lời bất kỳ vấn đề nào của gã. Bởi vì hôm qua tiết lộ cho gã tin tức, cho nên mấy vị binh sĩ áp giải gã hôm qua kia đều chịu xử phạt. Thỏ chết cáo thương tiếc, lại cũng không có người nào chịu cùng người Nhật Bổn này nói nhiều thêm nửa chữ.
Rất nhanh, gã đã bị áp giải tới trước mặt người thiếu niên tự xưng là thái tử điện hạ Đại Hán hôm qua kia.
- Sứ giả hôm qua nghỉ ngơi như thế nào rồi? Đối với Kiều Bản Thực Thôn có chút uể oải, thái tử ngược lại tinh thần tốt hơn nhiều lắm, nó vừa nhìn thấy Kiều Bản Thực Thôn liền có chút thân thiết hỏi.- Xem ra vẫn có chút mệt mỏi, khổng bằng đợi lát nữa cùng chúng ta dùng điểm tâm đi. Tuy rằng thô lậu, những cũng là khởi lên tinh thần.
- Đa tạ… điện hạ. Bởi vì đối với thân phận của đối phương vẫn là có mấy phần hoài nghi, cho nên Kiều Bản Thực Thôn đối với xưng hô thế này vẫn là miễn cưỡng.- Dám hỏi điện hạ, mấy vấn đề hôm qua tại hạ muốn hỏi, hôm nay cho ra câu trả lời được không?
- Ngươi thật sự đúng là nóng vội. Thái tử khẽ cười, - Được rồi, nếu như sứ giả tha thiết như vậy, chúng ta nói cho sứ giả biết cũng không sao. Đại quân nơi này tập kết là vì viễn chinh Nhật Bổn, thảo phạt Mạc Phủ quý quốc. Ta tới Cao Ly, cũng chính là vì thống soái những đội quân này, tránh cho sinh loạn.
- Cái… cái gì! Bởi vì tin tức nghe thấy được thật sự quá mức kích thích Kiều Bản Thực Thôn không kiềm nổi la lên, sau đó khó tin nổi nhìn thái tử.- Điện hạ… lời ấy thật sao?
- Sứ giả nếu như đã nhìn thấy được nhiều manh mối như vậy, chẳng lẽ còn không nghĩ tới được chỗ này sao? Vậy ngược lại khiến ta có chút thất vọng đó. Thái tử vẫn mỉm cười như cũ.- Chúng tôi đối đãi người, coi trọng nhất chính là thật lòng. Nếu như sứ giả hỏi tới rồi, vậy ta đây liền từ đầu chí cuối nói cho sứ giả biết.
Nụ cười của nó tuy rằng ấm áp, nhưng Kiều Bản Thực Thôn lại hoàn toàn không cảm thấy được bất kỳ ý ấm áp nào, chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, trong lòng kinh hoảng.- … Dám hỏi điện hạ, quý quốc lúc nào làm ra quyết định, lại là mục đích tại làm sao muốn thảo phạt Mạc Phủ?
Vấn đề này can hệ trọng đại, tuy rằng triều đình Nhật Bổn hướng về Đại Hán mượn binh là vì thảo phạt Mạc Phủ là không sai, nhưng nếu như trước đó Đại Hán đã tính toán xuất binh, vậy lập trường của triều đình liền có vẻ xấu hổ rồi… Đại Hán nếu như bởi vì điều kiện triều đình nhắc ra xuất binh, vậy khẩu vị còn đo lường được. Nếu như tự mình đã quyết định xuất binh rồi, trời mới biết khẩu vị là đặt ở nơi nào nữa?
Nếu như tình hình xấu nhất, như vậy triều đình không chỉ không cách nào lấy được địa vị chủ động mượn binh, vả lại còn có hiểm nguy cùng với Mạc Phủ bị Đại Hán xem thành địch nhân, vậy đúng thật là không biết nên mong đợi Mạc Phủ thua trận hay không nữa.
- Sứ giả hà tất hoảng hốt như thế? Thái tử lại mỉm cười, có vẻ ung dung không vội.- Sứ giả mạo hiểm lớn như vậy thoát ra khỏi Nhật Bổn, không phải là vì thuyết phục nước ta xuất binh đi chinh phạt Mạc Phủ sao? Hiện giờ còn không cần sứ giả tiêu phí quá nhiều nước miếng, chúng tôi cũng đã sửa soạn đi chinh phạt Nhật Bổn rồi, sứ giả hẳn phải cảm thấy an ủi mới đúng chứ.
- Nếu… nếu không phải vì thỉnh cầu của triều đình tệ quốc liền đã tính toán xuất binh, vậy quý quốc dĩ nhiên sớm đã có điều suy xét, kính xin điện hạ chỉ rõ! Mặc dù biết tình cảnh của mình vô cùng nguy hiểm, nhưng trọng trách trên thân, Kiều Bản Thực Thôn vẫn là to gan truy hỏi.
- Được rồi, nếu như sứ giả lo lắng như thế, vậy nói rõ với ngươi cũng không sao.
Thái tử vẫn ung dung không vội, chiếu theo cách nghĩ hôm qua tiếp tục nói.- Chúng ta trước kia tới lui nhiều năm với Mạc Phủ, thật sự chịu đủ tự cao tự đại tự ý làm bậy của Mạc Phủ. Mạc Phủ cùng nước ta thông thương vốn là chuyện tốt, nhưng bọn họ cũng không suy nghĩ mượn cơ hội này tu chỉnh tốt giao tình hai nước, ngược lại thường xuyên ngang ngược tắc nghẽn tới lui mậu dịch của hai nước, vả lại nhiều lần ức hiếp thương nhân nước ta, công nhiên đòi quan viên nước ta hối lộ, tạo thành tổn thất trọng đại thương nghiệp nước ta. Càng ác liệt hơn chính là, gần đây, Mạc Phủ còn lấy cớ các loại, đột nhiên cắt đứt xuất khẩu đồng đối với nước ta, khiến cho cao thấp chúng ta tiếng oán than dậy đất. Cũng bởi vì những nguyên nhân đó, phụ hoàng bất đắc dĩ nhịn đau hạ quyết tâm, tính toán phát động chinh phạt Nhật Bổn, để giáo huấn Mạc Phủ một lần, khiến cho bọn họ hiểu mà kiềm chế.
Thân làm đại quốc Đại Hán, nói rõ chính vì tham vọng vàng bạc nước khác đi phát động chinh phạt có chút mất thể diện, cho nên mặc dù trong triều âm thầm nói vô cùng sáng rõ, nhưng bên ngoài vẫn là muốn tìm cớ. Cũng may hai nước tới lui nhiều năm, mài giũa về thương nghiệp dĩ nhiên liên tục không ngừng, muốn tìm cớ cũng vẫn coi như dễ dàng, chẳng hạn như Mạc Phủ lần này đột nhiên gián đoạn xuất khẩu khẩu đồng chính là cớ rất tốt… Tuy rằng thật sự trước Mạc Phủ chấm dứt xuất khẩu đồng Đại Hán đã quyết định phải xuất binh đối với Nhật Bổn rồi.
- Mặt khác, phụ hoàng xuất binh, cũng đúng là không quen nhìn Mạc Phủ tự ý nắm quyền, ức hiếp triều đình quý quốc, tạo thành quý quốc kỷ cương hỗn loạn. Ông cho rằng Mạc Phủ làm việc không kiêng dè gì như thế, về bản chất nguyên nhân chính là bọn họ chính là loạn thần tặc tử, dựa vào khống chế triều đình đoạt lấy quyền lực, cho nên không kiêng kỵ gì. Sau khi nói ra lý do, thái tử lại lựa lời thích hợp trấn an đối phương một chút.- Cho nên cũng không nói được ông hoàn toàn không có suy xét qua triều đình quý quốc.
- Vậy… ngài ấy tính toán làm thế nào đối đãi triều đình quý quốc.
Kiều Bản Thực Thôn run giọng hỏi.
- Đương nhiên là phải khôi phục kỷ cương quý quốc, khiến triều đình quý quốc đoạt lại quyền chấp chính năm đó, lần nữa danh chính ngôn thuận thống trị nước Nhật Bổn. Thái tử không chút do dự trả lời.- Ta nói rõ với ngươi, chúng ta vốn dĩ tính toán nếu chẳng may đắc thắng liền hiếp bức Mạc Phủ nhường quyền, hoàn trả đại quyền cho triều đình quý quốc.
- Đây… đây… Kiều Bản Thực Thôn lập tức không biết nên nói cái gì mới tốt rồi.
- Điện hạ lời này thật sao?
- Sứ giả tin hay không tin? Chẳng lẽ ta lại có gì phải lường gạt sứ giả sao? Thái tử cười lạnh hỏi.- Quý quốc là cổ quốc ngàn năm, có ngàn vạn sĩ dân, hơn nữa đã có tập tục và văn hóa của mình. Nếu như muốn hoàn toàn chiếm cứ quý quốc, nước ta không biết phải tốn bao nhiêu tiền lương nhân mã, tiêu phí bao nhiêu tinh lực tài lực, thì có chỗ ích lợi gì? Chỉ cần đủ khôi phục kỷ cương quý quốc, thiết nghĩ triều đình quý quốc sẽ ôm lòng hoài bão cảm ân đối với chúng tôi phải không? Tới lúc đó chỉ cần cung kính nước ta, không tự tiện đâm ngang tới lui thương mại hai nước, cũng là đủ rồi.