Suy nghĩ này quả thật đại nghịch bất đạo, hơn nữa chỉ dựa vào một mình gã là khó thực thi, cho nên gã vẫn luôn đặt ở trong lòng, bề ngoài không bao giờ nói ra khỏi miệng.
Lúc trước gã muốn mượn cách thuyết phục Lý Hồn để khiến cho ông ta đi ủng lập một người kế vị, không ngờ Lý Hồn chỉ ở đáp ứng mặt ngoài thôi, thật sự ra không hề đi hành động —— gã biết rằng Lý Hồn là sợ hãi sau khi lập xong người kế vị, bản thân ông ta là người tàn tật chỉ sợ cũng sẽ mất đi quyền lực, vì để giữ lại vương vị mà mình liều mạng mới đoạt lại, ông ta thà rằng tùy ý để mình gần đất xa trời, cũng không có vì chính mình đi lập người kế vị.
Một khi đã như vậy, dứt khoát hoặc là không làm, đã làm thì phải làm cho đến cùng, cho nên gã gần đây cũng từ bỏ cách làm ỷ lại vào Lý Hồn, mà là tìm kiếm người khác cùng mình đi giúp đỡ ủng lập người kế vị.
Chuyện này liên lụy trọng đại, nhất định phải là người có đủ phân lượng mới đưa ra trợ giúp được, nhưng người có phân lượng bình thường lại khó phó thác tín nhiệm, cho nên tuy rằng gã vẫn âm thầm đi tìm kiếm, nhưng cho đến hiện tại cũng chưa có nói với những người khác về dự tính của mình. Cho đến khi đụng phải chuyện thái tử triều Trung Hoa đòi bổ nhiệm Lý Kha làm Khánh thượng đạo quan sát sứ, gã rốt cục mới muốn giữ lại Lý Kha trở thành đồng minh của mình.
Lý Kha muốn vì chính mình bảo toàn thân gia, cho nên phải liều lĩnh mưu cầu quyền vị, nhưng cũng gặp phải quẫn cảnh ăn bữa hôm lo bữa mai, hơn nữa y so với mình càng thêm không có nhiều căn cơ lắm, cho nên y có động cơ phải làm hết mọi khả năng để bảo hộ chính mình. Huống chi, y còn có năng lực, thân phận y là tôn thất, lại gần gũi với thái tử triều Trung Hoa như vậy, xem ra còn chiếm được tín nhiệm của đối phương, chỉ cần y nói động được thái tử điện hạ triều Trung Hoa, lại phối hợp thêm gã một đại thần Lĩnh nghị chính này, vậy chuyện người kế vị là xác thực đạt thành.
Chỉ cần có được phần công lao ủng lập này, gã cảm thấy bản thân vẫn duy trì được quyền vị, lợi dụng những thời gian này ở trong triều đào tạo nuôi dưỡng ra một thế lực thân tín của mình, chân chính đi thực hiện quyền uy Lĩnh tướng của mình, cũng khiến gia tộc mình dấn thân vào hàng ngũ gia tộc lừng lẫy nhất.
Khi bị Kim Tẫn Quốc chất vấn, càng thêm khiến cho Lý Kha ngồi không yên, sắc mặt của y thoạt đỏ thoạt trắng, hiển nhiên đã bị kinh hãi.
Kim Tẫn Quốc cũng nhìn ra được trong lòng đối phương đang mâu thuẫn và giãy dụa, cho nên gã cũng không nóng vội, tiếp tục ngồi ngay ngắn thưởng thức chén trà, giống như không có chuyện gì phát sinh qua vậy.
- Việc này... Việc này rất... Rất làm người ta nghe thấy là kinh sợ rồi, Kim đại nhân, vì sao phải kéo ta liên lụy vào bên trong? Lý Kha trên trán đã xuất hiện nhiều vết mồ hôi.- Ta... Ta sao làm ra chuyện như thế?
- Chuyện như thế? Chuyện này có cái gì không đúng sao? Quốc quân đã lớn tuổi, lại chậm chạp chưa lập con nối dòng, nền tảng lập quốc bất an, thân là thần tử, chúng ta đáng nên nghĩ hết cách đi cứu lấy bảo vệ xã tắc mới đúng chứ? Kim Tẫn Quốc lập tức hỏi lại.- Nếu Tĩnh Thành Quân không sợ ý kiến của mọi người, tâm tâm niệm niệm chính là vạn dân Cao Ly ta, vậy tại sao lại không dám dấn thân liên lụy tới trong việc này?
Lý Kha vẫn như cũ im lặng không nói, hiển nhiên còn đang do dự.
- Được rồi, Tĩnh Thành Ưuân, chuyện cho tới bây giờ ngươi còn cho là mình có bao nhiêu đường lui được sao? Kim Tẫn Quốc có chút không kiên nhẫn được nữa, dứt khoát đứng lên, trừng tròng mắt đi nhìn thẳng đối phương, cũng mang đến cho y áp lực cực lớn.- Ngươi cho là dựa vào triều lấy được quan chức Quan sát sứ, là tự giữ được chính mình? Là làm cho mình phú quý sao? Sợ là nghĩ thì rất đơn giản! Nếu là cuộc chiến chinh Nhật đánh xong, quan chức Tĩnh Thành Quân chính là danh bất chính ngôn bất thuận, khi đó Tĩnh Thành Quân tuyệt đối sẽ bị coi là một cái tên bị mọi người đi chỉ trích, chẳng lẽ triều Trung Hoa sẽ liều lĩnh đến bảo vệ ngươi sao? Chỉ sợ đến lúc đó Tĩnh Thành Quân lại bị phái đến kinh thành Đại Hán, rốt cuộc khó có được cơ hội trở về.
Gã rống lên như vậy, Lý Kha càng thêm kinh hoảng rồi, sau đó cả người ngã ngửa trên tựa lưng ghế, toàn thân đều đang hơi hơi phát run.
Nhưng mà, trong lòng của y cũng biết, đối phương nói ra đều rất có đạo lý, đúng là bây giờ y đang gặp phải nguy cơ.
- Tĩnh Thành Quân, suy nghĩ thật kỹ đi, cũng đừng bỏ lỡ thời cơ đại hảo như thế. Mắt thấy y nước đến chân vẫn không dùng được như vậy, Kim Tẫn Quốc hơi có chút khinh thường rồi, gã thõng xuống tầm mắt, một lần nữa ngồi xuống.- Nếu như bị hủy thanh danh mà đạt được đền bù, vậy bị hủy thì cứ việc hủy đi. Nhưng nếu là hao tổn tâm cơ vẫn không chiếm được một kết quả tốt, vậy không khỏi sẽ làm trò hề cho người ta cười rồi...
Rất nhanh, trong nội đường lại lần nữa sa vào trong im lặng.
Thời gian cứ trôi qua, Lý Kha cũng chầm chậm một lần nữa khôi phục lại bình tĩnh.
Vị đại nhân Lĩnh nghị chính này nói rất đúng, cục diện của mình hiện tại quả thật gặp phải khá nhiều khó khăn, cần nghĩ ra một số cách đến phá giải cục diện, lúc trước chính mình nghĩ rằng tiếp nhận được chức vị Quan sát sứ này là rơi xuống một địa vị chủ động hơn, hiện tại bị đối phương đi quở trách, y quả thật cảm thấy làm như vậy là chưa đủ.
Y nhìn nhìn Kim Tẫn Quốc, người này quả nhiên là tên cáo già, nhìn qua so với người khác đều rất trung thành với Lý Hồn, không ngờ không chút tiếng động là mưu mô đến nhiều việc như vậy.
Nếu như mình dựa theo chủ ý của đối phương đi làm mà nói, chỉ sợ cũng sẽ đắc tội rất lớn với quốc chủ.
Nhưng không làm xem ra là không được rồi.
Mặc dù thân là tôn thất, nhưng Lý Kha cũng không thích Lý Hồn, bởi vì khi Lý Hồn lần đầu tiên tại vị, rất là hà khắc với đại thần và tôn thất, quả thực chính là một người làm việc ngang ngược, rất là làm cho người ta phản cảm, y bây giờ dĩ nhiên vẫn không có một chút cảm tình với quốc chủ, lúc trước khi đi sứ đến kinh thành Đại Hán cũng chỉ là muốn giữ gìn lợi ích của Cao Ly mà thôi.
Hiện giờ y đang do dự, nhưng cũng không phải là muốn ủng hộ quốc quân, mà chỉ là bởi vì sợ hậu quả khi thất bại thôi.
- Tĩnh Thành Quân không cần do dự nữa rồi. Như thể là nhìn ra trong lòng của y đang suy nghĩ gì vậy, Kim Tẫn Quốc lại mở miệng.- Xưa nay muốn thành đại sự có người nào không bốc lên chút mạo hiểm chứ? Tĩnh Thành Quân muốn bảo vệ phú quý lâu dài mà nói, vậy thì lấy ra một chút thành ý đi. Cái gì cũng không làm mà đạt được ước muốn, trên đời cũng không có chuyện tốt như vậy đâu. Hơn nữa... Nếu nói là mạo hiểm, chẳng lẽ Tĩnh Thành Quân đối mặt với mạo hiểm lại lớn hơn bản quan sao? Bản quan phải đứng trong đó tìm cách đi làm, còn phải đích thân đi chủ trì việc này, mà Tĩnh Thành Quân ngươi tuy rằng chỉ là đi nói mấy câu với điện hạ thôi... Nếu như chuyện này một khi thành công, Tĩnh Thành Quân là ân nhân của tân quân, ngược lại nếu như chuyện này không thành, cũng không có ai biết được Tĩnh Thành Quân đã làm gì ở trong đó, so sánh với công lao ủng lập, chút mạo hiểm ấy thật ra không coi là lớn đến bao nhiêu, không phải sao?