- Thật sự là có việc này, ngày hôm qua khi ở dạ yến ta có thỉnh cầu với quốc chủ rồi. Thái tử lập tức gật đầu.- Xem ra ông ta đã chuyển cáo cho Lĩnh nghị chính? Vậy xin hỏi Kim nghị chính có ý kiến gì không?
Nó nghĩ rằng Kim Tẫn Quốc không đồng ý cái đòi hỏi bổ nhiệm này, sau đó thuyết phục được Lý Kha, mang theo y lại đây chối từ. Vừa nãy cũng bởi vì chuyện này nhẫn nhịn xuống cơn tức giận, nếu Kim Tẩn Quốc dám can đảm nói một câu không được, nó nhất định sẽ trực tiếp nổi giận lên, nó tin chắc người Cao Ly cũng ăn không tiêu, cuối cùng vẫn phải đồng ý thôi.
- Thần cảm thấy hành động này của điện hạ mưu tính sâu xa, chiếu cố hai nước, được xem như cử chỉ sáng suốt! Kim Tẫn Quốc đột nhiên cúi đầu, cho ra một câu trả lời khiến cho thái tử hơi cảm thấy bất ngờ.- Thần đã tỏ thái độ đồng ý về cái hạng bổ nhiệm này cùng với quốc chủ rồi, và chuẩn bị nhanh chóng ở trong phủ Nghị chính hoàn tất các thủ tục trình tự, mau chóng tuyên bố bổ nhiệm.
Thái tử chỉ bất ngờ trong chốc lát, tuy nhiên rất nhanh là khôi phục điềm tĩnh.
- Kim nghị chính thật ra rất rõ đại nghĩa, có Kim nghị chính lo liệu quốc chính, Cao Ly mới có vững vàng như hiện giờ, kính xin Nghị chính sau này vẫn tiếp tục vì nước phân ưu.
Tiếp theo, nó lại nhìn về phía Lý Kha.- Lý đại sứ, sau này ngươi tạm thời sẽ đảm đương đại nhậm, kính xin sau này thường xuyên giữ vững, tiếp tục cẩn trọng, vừa khiến cho đại nghiệp ta được hoàn thành, cũng khiến cho Cao Ly càng thêm một phương thái bình.
- Thần tạ ơn điện hạ! Lý Kha vừa nói tạ ơn xong, lại đột nhiên một lần nữa té quỵ trên đất.
Mà lúc này, Kim Tẫn Quốc cũng rời khỏi chỗ ngồi, té quỵ trên đất, hai người lấy đầu kề sát đất thành kính run sợ.
Cảnh tượng này khiến cho thái tử càng thêm kinh ngạc, nó không hiểu nổi hai người này đối phương rốt cuộc muốn cái gì. Trong nháy mắt nó muốn gọi người tiến vào, nhưng rất nhanh vẫn lại đè xuống suy nghĩ này.
- Các ngươi, muốn làm cái gì? Nó thoáng nghiêm nghị đi nhìn hai người.
- Bọn thần có chuyện quan trọng muốn bẩm báo điện hạ, kính xin điện hạ minh giám! Trong hai người chỉ có Kim Tẫn Quốc đi mở miệng.
- Có chuyện gì? Thái tử càng thêm kinh ngạc.
Kim Tẫn Quốc chậm rãi ngẩng đầu lên.- Bọn thần làm như vậy là vì quốc sự Cao Ly, hơn nữa là quốc sự khẩn yếu nhất. Hiện giờ quốc chủ tuổi tác đã cao, nhưng Cao Ly vẫn luôn chưa có người kế thừa, bọn thần vẫn luôn vì thế mà ưu phiền, kính xin điện hạ lựa chọn một người nối dõi cho Cao Ly, kéo dài quốc vận của tệ quốc.
- Ừ... ? Cái đòi hỏi bất thình lình này, khiến thái tử vô cùng kinh ngạc lại càng thêm không hiểu được rồi.- Người nối dõi... ? Đây là chuyện trong nước của quý quốc, sao lại cần ta đi tham dự vào trong đó?
Vì chuyện tìm người kế thừa đi thay thế quốc chủ, lúc trước đoàn trưởng sứ đoàn Thi Cao Nghệ từng đề cập qua với quốc nội, tuy nhiên thái tử cảm thấy lộ liễu như vậy đi phế lập quốc quân chỉ sợ sẽ kích khởi làn sóng phản đối trong thiên hạ Cao Ly, hơn nữa bản thân Đại Hán cũng không có lấy được bao nhiêu lợi ích, cho nên đối với đề nghị này chỉ áp dụng thái độ tạm thời gác lại. Nó thật không ngờ, hiện tại lại là đại thần Lĩnh nghị chính chủ động tới bàn chuyện này với mình.
Sắc mặt Kim Tẫn Quốc trở nên âm tình bất định, cuối cùng mới đi quyết định.- Đây quả thật vốn là công việc trong nước của tệ nước, chỉ là... Chỉ có điều hiện tại thời thế khó phân, quốc chủ chậm rãi không chịu sớm đi lập người kế thừa, hơn nữa danh vọng quốc chủ ở trong nước cũng không hưng thịnh, cho nên đành phải xin điện hạ tới làm ra cân nhắc quyết định.
Không ngờ ở ngay trước mặt ta chỉ trích chúa thượng? Thái tử chỉ cảm thấy chuyện làm mình kinh ngạc cứ một chuyện tiếp một chuyện.
- Kim nghị chính, ngươi... Ngươi có biết ngươi hôm nay nói ra chính là cái gì không?
- Thần đương nhiên biết được, thần đây là mạo hiểm thân gia đến kể rõ với điện hạ. Nếu là truyền ra ngoài, thần chắc chắn đã bị vạn chúng thóa mạ. Kim Tẫn Quốc đầy mặt dõng dạc.- Nhưng thần thân là Lĩnh nghị chính Cao Ly, nếu khi xã tắc gặp nguy vẫn không động thân đi ra, vậy làm sao trả ơn đất nước được? Điện hạ nếu không đi quản việc này, mắt thấy... Mắt thấy Cao Ly sẽ gặp phải đại họa!
Tiếp đó, vẻ mặt gã đau kịch liệt đi nói với thái tử tình thế xảy ra trước mắt này, Lý Hồn trên đường phục quốc cũng không có con nối dõi, lại chậm chạp không lập người kế thừa, tôn thất trong nước cũng đã rục rịch, đều muốn mưu đoạt ngôi vị này, mắt thấy sẽ đại loạn rồi. Để cho thái tử tin tưởng hơn, gã cố ý đem tình thế nói đến càng nghiêm trọng thêm.- Điện hạ thân là thái tử Đại Hán, vốn chính là thượng chủ của Cao Ly, điện hạ nếu làm ra được một quyết định cân nhắc, nói vậy cảnh nội không có người dám không phục, cho dù có một số tôn thất lòng mang bất mãn, cũng tuyệt đối không gây ra đại loạn được.
Tiếp đó, Lý Kha cũng ngẩng đầu lên tiếng, thống khổ phân trần lợi hại, khẩn thiết đi thỉnh cầu thái tử giúp Cao Ly trừ khử một trận nguy cơ như lửa sém lông mày.- Kính xin điện hạ vì tệ quốc làm chủ!
Hai người vừa nói xong, lại đồng thời đập đầu xuống, giống như là đang đợi thái tử quyết định.
Nhìn thấy hai người ăn ý hết mực như vậy, trong lòng thái tử hiểu được hai người kia nhất định là bàn bạc xong xuôi rồi, muốn mượn mình đến giúp Cao Ly tuyển chọn người kế thừa, tuy rằng bọn họ đều nói bản thân suy nghĩ vì quốc gia, nhưng thái tử biết rằng lời nói này cũng chỉ là nói nói thôi, bọn họ chủ yếu xuất phát vì lợi ích của chính mình.
Vậy mình rốt cuộc phải làm như thế nào đây? Thái tử sa vào trong do dự.
Nếu đáp ứng ý kiến của bọn họ, như vậy kế tiếp khẳng định sẽ ở Cao Ly, thậm chí ở trong nước dẫn phát chấn động, dường như cử động có chút quá lớn rồi, nhưng nếu cự tuyệt ý kiến của bọn họ, dường như lại có chút đáng tiếc.
Thái tử nhìn hai người quỳ trên mặt đất, lập tức thậm chí có chút không nắm được chủ ý nữa, tuy rằng từ nhỏ chính là nhận lấy giáo dục cao cấp nhất, nhưng dù sao nó vẫn chỉ là một thiếu niên.
Không bằng gọi bọn họ lại, mọi người tham cứu một chút. Cuối cùng thái tử làm ra quyết định.
- Ý của các ngươi, ta hiểu rõ rồi. Tiếp đó, nó lấy biểu tình không mang theo không nghiêng về bất kỳ bên nào nhìn hai người.- Các ngươi đi xuống trước đi, ở bên ngoài chờ, ta phải suy nghĩ thật kỹ.
- Vẫn mong điện hạ lấy thương sinh Cao Ly niệm tình! Kim Tẫn Quốc lại dập đầu lần nữa, sau đó đứng lên cùng Lý Kha rời khỏi phòng.
Đợi cho sau khi người hầu mang bọn họ đến phòng khác, thái tử lại gọi trở lại đám người Triệu Tùng, Cao Thi Nghệ vừa rồi còn đang bàn bạc với nó, sau đó nói với bọn họ đề nghị của hai vị đại thần Cao Ly mới vừa rồi.
Giống như thái tử, bọn họ cũng là vô cùng kinh ngạc.
- Ta muốn hỏi thử, với cách nhìn của các vị, rốt cuộc phải làm như thế nào mới tốt? Thái tử sau khi nói xong, vô cùng thành khẩn nhìn về phía mấy vị đại thần trưng cầu ý kiến.
- Sự việc hệ trọng, điện hạ tốt nhất viết một lá thư mang về trong nước, hỏi thử ý kiến của bệ hạ và Nội các. Trong mấy người này, Triệu Tùng không có liên can gì với Cao Ly, vả lại y cũng không phải quan văn, không nghĩ ra được ý kiến như thế nào, cho nên dứt khoát lên tiếng trước.