Trong đó, bởi vì thực lực mạnh nhất, Đức Xuyên Gia Khang dĩ nhiên trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, lấy Thạch Điền Tam Thành làm đầu một đám lớn Đại Danh theo chính quyền Phong Thần bắt đầu tụ tập khởi lên phản đối Đức Xuyên Gia Khang, mà Mao Lợi gia lòng ôm dã tâm cũng chọn lựa đứng ở một phía bọn họ cùng chung phản đối Đức Xuyên gia, hi vọng mượn cớ này tiến thêm một bước khuếch trương thực lực của mình.
Một vị lão đại khác, sau khi Tiền Điền Lợi Gia tuổi tác lớn nhất bệnh qua đời, hai phe đứng giữa cũng không còn người nào phối hợp, bản thân Gia Khang cũng cảm thấy chấm dứt ngủ đông, thời cơ tranh đoạt Nhật Bổn đã tới gần rồi, vì thế cũng không cố kỵ nữa, bắt đầu từng bước đè ép, còn một phe Thạch Điền Tam Thành cũng không chịu nhường bước, cuối cùng hai phe chỉ đành chọn lựa lấy chiến tranh để quyết định cao thấp.
Trong cuộc chiến Quan Nguyên Đức Xuyên gia có được thắng lợi hoàn toàn, quân Quan Tây vừa bại thảm hại, mà Đức Xuyên gia dĩ nhiên cũng bắt đầu thanh toán đối với những bọn Đại Danh phản đối mình. Bên trong bọn đại lão Thạch Điền Tam Thành làm đầu đảng tội ác bị xử chết, Vũ Hỷ Đa Tú gia bị bức chạy trốn giữ mạng, lãnh địa bị mất hầu như không còn. Mà hai nhà Thượng Sài Cảnh Thắng và Mao Lợi Huy Nguyên thì không cúi đầu xưng thần với Đức Xuyên gia không được. Đồng thời gặp phải xử phạt giảm đất phong, lãnh địa của Thượng Sài gia từ một trăm hai mươi vạn thạch giảm bớt tới khoảng chừng ba mươi vạn thạch, còn lãnh địa của Mao Lợi gia thì giảm bớt còn ba mươi sáu vạn thạch, lãnh địa phải gọi là ngập nước khắp lãnh thổ.
Tuy rằng lãnh địa ba mươi sáu vạn thạch bên trong Đại Danh ngoài Mạc Phủ Đức Xuyên cũng coi như hạng đầu, nhưng đánh đồng với thời điểm gia tộc hưng thịnh cũng không cách nào đáng nói, lại cũng không khôi phục dược huy hoàng năm đó. Bởi vậy, Mao Lợi gia cũng dĩ nhiên sẽ lòng mang oán hận đối với Đức Xuyên gia.
Loại oán giận này, lấy lập trường của Chu Phác tới xem vốn hẳn nên nghĩ cách lợi dụng một chút, sau khi tới được Cửu Châu trải qua suy xét thận trọng, gã lại tạm thời gác lại cách nghĩ này… bởi vì gã đã tìm tới được Đảo Tân gia.
Vào thời đại Chiến Quốc, Mao Lợi gia chiếm cứ Sơn Dương đạo, Đảo Tân gia chiếm cứ Cửu Châu đảo, hai phía vì khuếch trương dĩ nhiên cũng nhiều lần đánh trận, nhiều năm qua sớm đã tích tụ xuống cừu hận rất sâu, nghĩ vì an toàn, sau khi đã có được ủng hộ của Đảo Tân gia, Chu Phác tạm thời không bằng lòng liên hệ với Mao Lợi gia… Một là sợ Đảo Tân gia vì thế bất mãn, chấm dứt hợp tác với mình, hai là cũng sợ Mao Lợi gia bởi vì Đảo Tân mà không bằng lòng hợp tác ngược lại mật báo với Mạc Phủ.
Đại quân nhằm Nhật Bổn khai chiến, thứ nhất sự vụ cần giải quyết là muốn tìm được cho mình một nơi sống an ổn, sau đó mới tiến hành chiếm đóng bước tiếp theo, cho nên đảo Cửu Châu là mục tiêu bắt đầu. Đảo Tân gia thân ở Cửu Châu, dĩ nhiên liền đủ vì thế càng nhiều trợ giúp hơn nữa, chỉ cần đủ đánh hạ Cửu Châu, sự tình kế tiếp liền đều làm tốt rồi. Tới lúc đại binh ép tới địa phận muốn mời chào Mao Lợi gia cũng là sự tình nước tới chân rồi, không cần gấp gáp nhất thời.
Lại nói, gã bay giờ còn có hai hộ vệ ở bên cạnh, thật sự không thích nghi làm một số cử động gây thêm rắc rối.
- Đạ nhân, thương đội phải sửa soạn đi rồi, xin dừng ghi chép đi.
Thời điểm Chu Phác còn đang một bên ghi chép, một bên suy tư, Đông Hương Trọng Phương bên cạnh đột nhiên lên tiếng thúc giục.
Hai người Đông Hương Trọng Phương và Gia Hạ Minh Nhà vốn dĩ là Đảo Tân Trung Hằng làm hộ vệ vả lại giám thị gã mà cố ý phái tới bên cạnh gã, Chu Phác lần này bắc tiến Đô Kinh, bọn họ dĩ nhiên cũng đòi đi theo cùng.
Chu Phác suy xét một chút, cuối cùng cảm thấy mình còn cần giữ gìn giao tình hiện giờ với Đảo Tân gia, vả lại độc thân bắt tiến không mang theo hai hộ vệ cũng xác thật không đủ an toàn, cho nên đồng ý đòi hỏi của bọn họ.
Thương đội vốn dĩ đối với loại hành vi lén lút mang người này, vô cùng bất mãn, tuy nhiên làm quan viên cấp cao của Đại Hán, gã mang hai hộ vệ là sự tình vô cùng bình thường, lại cộng thêm Tam Tỉnh gia muốn lấy lòng quan viên này, cho nên cũng ngần chấp thuận, mà hai người kai dọc đường cũng im lặng trầm ngâm, cực ít tới lui với mọi người, thật cũng không gây thêm phiền toái cho mọi người.
Tuy nhiên, chính như sở đoán của Chu Phác, bọn họ đối với Mao Lợi gia cũng không thích, cho nên cũng không hy vọng Chu Phác mượn cơ hội tới lui với người Mao Lợi gia, bởi vì vẫn luôn có ý thúc dục Chu Phác đi nhanh, Chu Phác tuy rằng sẽ không nghe theo an bài của bọn họ, nhưng công phu bề ngoài vẫn là phải làm.
- Hiện giờ tốn nhiều chút sức lực, về sau ăn ít một chút đau khổ. Sau khi lại nhận được thúc dục, Chu Phác cười trả lời.- Đừng quên, Đại Hán chúng ta sau khi đánh hạ Cửu Châu, vì áp phục Mạc Phủ vẫn phải tiếp tục bắc tiến vào Lạc, cũng chính là nói chúng ta con đường kế tiếp đi qua rất có khả năng liền là chiến trường mai sau… Nói không chừng ngươi tới lúc đó còn sẽ là tướng lĩnh lãnh binh, sao không trước đó làm chút sửa soạn nào?
- Nếu như là gấp gáp tới chuẩn bị, vậy cho dù chăm chỉ thế nào cũng hiệu quả không lớn. Vẻ mặt của Đông Hương Trọng Phương vẫn là vô cùng nghiêm túc.- Tát Mài phiên chúng tôi nhiều năm qua vẫn luôn ở những vùng đất này chinh chiến, đối với địa hình đã sớm quen thuộc nằm lòng rồi, chỉ cần lần nữa dựng quân, là chiếu theo được kinh nghiệm trước đó tiến quân, không cần phải cố ý trong mấy ngày viết ghi chép.
Trong lời của y cũng hàm chứa một chút chê cười, ám chỉ Chu Phác là đang nước tới chân mới nhảy, không dùng được việc gì. Chu Phác nghe ra được ý của đối phương nhưng lại cười mà không đáp.
Chính là bởi vì các ngươi cái gì cũng quá quen rồi, cho nên ta mới phải sớm một chút đề phòng các ngươi, bản quan mạo hiểm tính mạng chạy tới Nhật Bổn, là vì phú quý vinh hoa của bản thân cũng không phải vì Đảo Tân các ngươi.
- Đúng rồi, trước khi lên đường gia chủ có một vài lời, muốn chuyển cáo cho đại nhân, chúng tôi vốn dĩ là tính toán đợi tới sau khi đại nhân tới được Đô Kinh mới chuyển đạt lại. Thế nhưng chúng tôi ngẫm nghĩ, vẫn là hôm nay liền nói rõ tình hình với đại nhân, tránh khiến cho cản trở hành động của đại nhân ở Đô Kinh. Đông Hưởng Trọng Phương đột nhiên lại nhấn giọng.
- Sự tình gì? Chu Phác có chút kỳ quái.
- Gia chủ gần đây vẫn luôn ở trong Tát Mài Phiên rửa sạch phản đồ có dị tâm, thiết nghĩ đại nhân là rõ ràng rồi phải không?
Đông Hương Trọng Phương hỏi ngược lại.
- Chuyện này… ta thật sự hơi biết một chút. Chu Phác gật đầu.
Theo xâm nhập sửa soạn công việc, Đảo Tân Trung Hoằng đã triệu tập được nhân mã tận trung nhất với mình, vả lại vì tiến thêm một bước đại động viên, ông ta bắt đầu động đao với thế lực trong gia tộc phản đối mình, rửa sạch một đám thành viên gia tộc không phục tùng mình. Cử động như vậy làm rất lớn, thế cho nên trong thành Trường Khi đều đã bắt đầu có đồn đại rồi.
- Chính ngay cả đại nhân đều đã cảm kích, vậy thiết nghĩ Trường Khi đã truyền khắp rồi. Đông Hương Trọng Phương và Giang Hạ Minh Nhàn liền có chút sầu lo liếc mắt nhìn nhau.- Đại nhân, kính xin thúc giục trong nước, thật mau chóng tiến binh, bằng không sở quan Trường Khi sớm hay muộn sẽ phái người tới bản phiên hỏi qua việc này, đem những tình hình này truyền đạt cho Mạc Phủ, khi đó liền không hay rồi.
- Mời chư vị yên lòng, nước ta cũng một chút cũng không muốn kéo dài, hiện giờ vân luôn khẩn trương trù bị, tôi đã vô số lần muốn cầu trong nước mau chóng chuẩn bị xuất binh rồi. Triều đình cũng đáp ứng đòi hỏi của ta. Chu Phác lại cũng không tính toán vì Đảo Tân Trung Hoằng mà thay đổi kế sách vốn có trong nước, chỉ là trấn an có lệ đối phương.- Chúng tôi tuyệt sẽ không hại phiên chủ, loại sự tình khiến người đau đớn kẻ vui sướng này, há là người Đại Hán chúng tôi làm được sao?
- Vậy thì tạ ơn đại nhân rồi. Đông Hương Trọng Phương hơi khom mình.
- Các ngươi muốn hỏi chính là việc này sao? Chu Phác lại hỏi.
- Vậy cũng không phải, phiên chủ muốn chúng ta thông tri cho đại nhân chính là một việc khác… Hiện giờ ông ta đã về cơ bản hoàn thành tẩy trừ đối với bọn gia lão và bên trong gia tộc, sau đó nói quyết định của mình cho bọn họ. Trải qua thương nghị của mọi người, sau cùng cho ra một kết luận, bổn phiên vô điều kiện ủng hộ thảo phạt của Đại Hán đối với Mạc Phủ, vả lại bằng lòng xuất binh trợ giúp Đại Hán tiến quân Đô Kinh… Thế nhưng, binh lính và tài chính trong phiên chúng tôi vô cùng quẫn bách, thật sự khó ủng hộ tiến quân thêm một bước nữa, cho nên quân đội của bổn phiên, sẽ không tiến quân Quan Đông.
Một cỗ tức giận chợt từ trong lòng Chu Phác trào lên.
Đảo Tân gia tính toán cực lớn chỉ hạn định phương viên đánh trận ở Cửu Châu và tây Nhật Bổn, mà không bằng lòng tiến quân Quan Đông thân là nơi căn cơ của Mạc Phủ, vậy thì thay mặt bọn họ cũng không tính toán dốc hết toàn lực tới giúp đỡ quân đội Đại Hán, ngược lại tồn tại lòng dạ đẩy bọn người của mình tới tiền tuyết bỏ mặc sống chết.
Mặc dù thời điểm bọn người Triệu Tùng vốn dĩ chế định kế sách không có ý định dựa vào những Đại Danh này tới trợ giúp mình quyết chiến với Mạc Phủ, vả lại vốn dĩ liền không nghĩ từ Cửu Châu một đường đi bộ thẳng tới Đô Kinh bổ độ lên Giang Hộ, nhưng Đảo Tân gia tới lúc này vẫn tính toán nhỏ nhặt của mình, thật sự khiến Chu Phác có chút tức giận.