Hai người bọn họ cùng tán thưởng, mặc dù có chút cố ý phải khen ngợi dụng ý của chủ tướng, nhưng kỳ thật cũng ít nhiều phát ra từ nội tâm, Mã Đồng Tể vẫn luôn theo Nguyên soái Thạch Mãn Cường ở vùng đất Vân Quý đánh trận, Lê Hoàng Hà trước đó thì đi theo dưới trướng Nguyên soái Đổng Băng Phong ở vùng Nam Việt và lưỡng Quảng đánh trận. Vùng chiến đấu bọn họ trải qua đều là vùng núi gập ghềnh không bằng phẳng, hơn nữa lệ chướng cũng vô cùng nghiêm trọng, dĩ nhiên không phải vùng đất dụng tới kỵ binh, ngược lại lấy khinh bộ binh vùng núi đánh trận làm chủ, bởi vậy bọn họ cũng rất lâu không có nhìn thấy cục diện kỵ binh xung phong tầm vóc lớn, dĩ nhiên lâm vào chấn động.
- Kỵ thuật của người Mông Cổ không có gì đáng khen, đánh thắng bọn họ cũng không coi như có bản lĩnh. Triệu Tùng cười lắc đầu, ra chiều khiêm tốn.- Bắt đầu từ thời tiền Minh đuổi chúng chạy về đại mạc, bọn chúng chia rẽ công phạt lẫn nhau không ngớt, hiện giờ sớm đã không còn hùng phong của tổ tiên nữa. Vả lại trang bị và vũ khí cũng mười phần đơn sơ, làm sao còn có khả năng là đối thủ của kỵ binh Đại Hán chúng ta. Hiện giờ ta thấy, tranh phong được với kỵ binh Đại Hán chúng ta cũng chỉ có những kỵ binh Phương Tây kia thôi.
- Kỵ binh Phương Tây? Hai người còn lại có chút kỳ quái.
- Đímg, chính là kỵ binh Phương Tây, căn cứ vào kể lể của bọn giáo sĩ, kỵ binh của bọn họ đều là người hầu của bọn lãnh chúa và quý tộc của lãnh chúa, trang bị vô cùng hoàn mỹ, hơn nữa từ nhỏ chăm chỉ luyện võ bị, chiến thuật và phối hợp đều vô cùng hoàn mỹ. Huống chi các quốc gia Phương Tây chinh chiến không ngừng, cho nên các đội kỵ binh đều vẫn luôn mài giũa trong lúc chiến đấu. Trải qua nhiều đời lưu truyền, về kỵ thuật của kỵ binh cũng phải giỏi hơn kỵ binh nước ta một chút. Tuy rằng những giáo sĩ truyền giáo này lúc nói sự tình bản quốc nhất định sẽ có chút khuếch đại, nhưng thiết nghĩ bọn họ khẳng định là cường quân không nghi ngờ được, cho nên không suy xét kỹ không được.
Sau khi trải qua giải thích của Triệu Tùng, hai vị đoàn trưởng trẻ tuổi này mới hiểu rõ, sau đó bọn họ đều có chút thán phục đối với Triệu Tùng.
- Thật không ngờ rằng lữ trưởng suy xét sâu xa như vậy, ngay cả quân sự của Phương Tây cũng đã để ý tới rồi.
- Không còn cách nào, không để ý tới không được… Triệu Tùng thở dài.- Hiện giờ người Tây Dương đã sớm rất đông tới được Hoa Hạ, Trung Quốc sớm đã không phải đại quốc cô lập tự thống nhất thành một. Chúng ta nói không chừng lúc nào đó liền sẽ so chiêu với người Tây Dương, hiện giờ không sớm chút phòng ngừa chu đáo, nếu như về sau thật chạm phải há không phải không xong rồi sao?
- Chạm nhau với quân đội của Phương Tây… Không có quá nhiều khả năng đâu? Hai người trẻ tuổi nhìn nhau liếc mắt một cái, đều cảm thấy có chút khó bề tưởng tượng. Bọn họ đều là ở bên trong võ bị học đường học qua quân sự và địa lý học cơ bản, đều biết Phương Tây xa ngoài ngàn dặm, khó mà tin được bọn chúng không ngờ phái được đại quân tới công phá Đại Hán, bởi vậy đều cảm thấy Đại Hán và Phương Tây ít nhất hiện giờ không bao nhiêu khả năng đánh nhau kịch liệt, nhiều lắm chỉ là một chút tập kích quấy phá trên biển mà thôi, giao cho hải quân liền đủ dễ dàng ngăn cản rồi.
- Sao không có khả năng? Triệu Tùng lại không cho là đúng cười.- Các ngươi a, đều là ở quen nơi phương nam, luôn nghĩ rằng người Tây Dương nhất định đều phải từ trên biển chạy tới, không biết rằng bọn chúng từ trên đất bằng làm sao chạy tới, bất quá là xa một chút mà thôi. Tây Dương có một nước gọi là La Sát có nghe nói qua chưa?
- Đúng thật là cũng nghe nói qua, đây là một quốc gia phía tây Phương Tây, lấy Mạc Khoa Tư (Max Cơ Va) làm quốc đô. Thế nhưng hình như trình độ văn minh cũng không cao, quốc dân nước này dã man thô bỉ. Thời điểm giáo sĩ truyền giáo nhắc tứi đều là vô cùng xem thường… Mã Đồng Tể chiếu theo ấn tượng của mình trả lời.- Thật đúng là tương xứng với cái tên La Sát này.
- Chính vì dã man thô bỉ mới càng phải tăng thêm phòng bị. Triệu Tùng thấp giọng trả lời.- Các ngươi luôn ở mãi phương nam không quá rõ ràng, nhưng chúng ta ở phương bắc chính là thường xuyên thu được tin tức có dính tới bọn họ. Nước La Sát hiện giờ vẫn đan khuếch trương lãnh thổ, hơn nữa khuếch trương về phía đông, đã thôn tính tiêu diệt không ít bộ lạc Mông Cổ, thậm chí ngay cả nước Kim Trướng Hãn cũng sớm đã bị bọn chúng diệt. Hiện giờ nơi quân tiên phong bọn chúng nhắm tới, đã có rất nhiều người Mông Cổ chạy về phía quân đoàn phương bắc của chúng ta. Ài… Nói tới người Mông Cổ này hiện giờ cũng là đáng thương, năm đó còn là quét ngang thiên hạ, bây giờ lại bị hai bức tường một đông một tây giày xéo qua lại…
Triệu Tùng nói thật nhẹ nhàng, nhưng trong chuyện này không biết lại bao gồm bao nhiêu huyết lệ của bộ lạc Mông Cổ, hiện giờ phía đông bắc đồng thời bị hai đế quốc giáp công, địa bàn bộ lạc Mông Cổ khống chế được càng lúc càng nhỏ, bị thương chế cũng vô cùng nghiêm trọng thê thảm.
- Chiếu theo xu thế trước mắt, sợ là không cần tới bao lâu, chúng ta cùng nước La Sát liền sẽ chạm thẳng mặt nhau. Sau khi dừng lại một chút, Triệu Tùng lại nói.- Nước La Sát nếu như hổ lang thành tính, hơn nữa lại có cường quân, nói như vậy không lẽ chúng ta khi nào liền sẽ chạm mặt đánh nhau một trận với bọn chúng. Cho dù một đời này chúng ta không chạm nhau, mấy đời kế tiếp nữa cũng sẽ chạm mặt. Cho nên liền hẳn sớm một chút phòng ngừa chu đáo a…
Một lời cảm thán này của Triệu Tùng, ngược lại khiến hai người trẻ tuổi còn lại cực kỳ xúc động, bọn họ bình thường ở trong quân nam chinh bắc chiến, cũng tự hỏi đã xem như biết việc binh rồi. Nhưng những vấn đề này lại cơ hồ chưa bao giờ suy xét qua, mặc kệ suy xét của đối phương rốt cuộc có lý lẽ hay không, chí ít tầm mắt của y là cao hơn không chỉ một bậc so với những người mình đây.
Bọn họ lúc này mới cảm giác được y được bệ hạ coi trọng như thế và ủy thác trọng trách lớn như thế, quả thật bởi vì có bản lĩnh, mà không phải chỉ bằng thân phận của người Triệu gia.
- Lời của lữ trưởng, quả thật cực kỳ có lý, chúng tôi cũng sẽ từng thời từng khắc để ở trong lòng. Mã Đồng Tể cúi đầu.- Thế nhưng tôi tin rằng, với quân uy Đại Hán chúng ta, nhất định đánh bại được bất cứ kẻ địch nào. Mặc kệ người Tây Dương hay là người Đông Dương, chỉ cần chúng ta trên dưới một lòng, cũng nghiền thành một mịn.
- Đúng, chính là phải có một cỗ khí thế này. Triệu Tùng mỉm cười gật đầu.- Chúng ta hiện giờ đã có cường quân độc nhất vô nhị, cho dù chất lượng quân đội nước khác không kém nhiều so với chúng ta, nhưng bọn họ lại làm sao có khả năng có số lượng nhiều như chúng ta? Chỉ cần dựa vào tâm khí hiện giờ tiếp tục giữ vững, vả lại vẫn luôn coi trọng phát triển quân giới, vậy chúng ta chính là cường quân đứng đầu thiên hạ, không cần lo lắng bất kỳ người nào. Nói tiếp đây cũng là chuyện tốt, vương triều từ xưa tới này đều là trước đó vượt mọi chông gai công phạt bốn phương, sau đó lại bị khắp nơi đánh đau từng bước nhượng bộ. Vì sao? Chẳng qua là vì thái bình lâu ngày, thế cho nên trên dưới đều rơi vào an nhà, ai cũng không chịu vì nước nhà ra sức, chỉ muốn bản thân thoải mái hưởng thụ mà thôi. Hiện giờ bốn phương có kẻ thù, đánh đông dẹp bắc, đối với quân đội Đại Hán chúng ta mà nói ngược lại là một chuyện tốt, vân luôn giữ vững trạng thái đánh trận, khiến mọi người không tới mức lười biếng. Ta nghĩ… bệ hạ ra sức gạt bỏ lời khuyên ngăn của mọi người, nhất định phải phát động cuộc chinh phạt đối với Nhật Bổn, chỉ sợ cũng có suy xét như vậy.