- Bọn họ muốn vàng bạc, chúng ta sẽ tặng kim sơn cho họ, như thế chắc là sẽ hài lòng chứ? Nhị Điều Khang Đạo chắc chắn hỏi lại.- Dù sao hiện giờ kim sơn này chúng ta cũng không có cách nào đặt chân, có cũng như không. Nhật Bổn là Nhật Bổn của triều đình, cho dù là tặng rồi thì làm sao chứ?
- Nhưng... Nhưng đây là dẫn sói vào nhà! Đại Hán đã là xâm lược bốn phương, thế thì chính là sói dữ, chúng ta làm sao đi xin sói dữ đến giúp chúng ta chứ? Ưng Ti giáo Bình vẫn vô cùng chần chừ.
- Chúng ta dưới cai trị của Mạc Phủ vẫn còn kéo dài được hơi tàn, nếu người của Đại Hán thực sự đến rồi, hơn nữa đánh đổ Mạc Phủ, thế thì chúng ta về sau chẳng phải là phải làm nô bộc cho Đại Hán sao... việc này làm sao được!
- Sẽ không, Đại hán nếu là trục lợi, thì bọn họ đến Nhật Bổn tất nhiên sẽ là vì lợi, chúng ta cho họ lợi là được rồi, vàng bạc của cải của Nhật Bổn chúng ta dâng tặng bọn họ cả đống lớn, dù sao cái này vốn dĩ không nằm trong tay chúng ta. Còn chưa đợi Nhị Điều Khang Đạo trả lời, Nhất Điều Kiêm Hà đã trả lời luôn.- Nhật Bổn có nghìn vạn dân chúng, Đại Hán nếu muốn tự mình đến chinh phục cai trị, thì cần tốn bao nhiêu tiền bao nhiêu sức? Ngược lại còn không bằng chỉ lấy vàng bạc nhẹ nhàng... Chỉ cần Đại Hán giúp chúng ta đánh đuổi Mạc Phủ, chúng ta sẽ nghe theo Đại Hán, sau đó tặng tiền tài cho họ, bọn họ cần gì phải phí sức tự mình thống trị Nhật Bổn chứ?
Nhất Điều Kiêm Hà nói vô cùng chắc chắn, nhưng là nói dựa vào luận chứng trinh thám nghiêm mật, còn không bằng nói là trong lòng hy vọng như thế, y biết đây là bán nước, nhưng chỉ cần bán nước là sẽ để triều đình và nhà nước khôi phục lại quyền uy ngày trước, lại quân lâm Nhật Bổn lần nữa, y không cần để ý việc bán nước.
Rất hiển nhiên là Nhị Điều Khang Đạo cũng nghĩ như vậy, gã liên tục gật đầu, tỏ ý Nhất Điều Kiêm Hà nói rất đúng.- Tả phủ nói rất đúng, chỉ cần Đại Hán xuất binh giúp triều đình đảo nghịch, sau khi thành công chúng ta là một nước chư hầu của Đại Hán thì sao? Lẽ nào cuộc sống còn tồi tệ hơn hiện giờ chứ? Của cải và đất đai của Nhật Bổn vốn dĩ chính là của triều đình, triều đình tặng một chút cho Đại Hán thì đã làm sao?
Trải qua cả đợt giao lưu này, Nhât Điều Kiêm Hà đã hoàn toàn phấn chấn lên, y càng nghĩ càng cảm thấy chủ ý này tốt, nghĩ đi nghĩ lại đã ngồi không yên rồi.- Nếu mà Đại Hán không đồng ý thì làm thế nào?
- Nếu không thử xem thì làm sao biết được bọn họ chịu hay không? Nhị Điều Khang Đạo không dễ chịu hỏi ngược lại.- Nếu chúng ta thực sự dám thử, ít nhất là có hy vọng, nếu chúng ta từ đầu đã sợ đầu sợ đuôi không dám hành động, thì việc gì cũng không cần nhắc đến chúng ta, chúng ta tiếp tục ngẩng đầu quỳ gối dưới chân Đức Xuyên gia là được rồi.
Nhất Điều Kiêm Hà cũng cảm thấy y nói đúng, nếu Đại hán chịu nhân lúc Mạc Phủ nội loạn mà xuất binh thì là tốt nhất, nếu không chịu thì cũng chẳng qua là tiếp tục duy trì hiện trạng mà thôi, cho dù thế nào cũng đáng để đánh cược một lần.
- Thử thế nào? Cử người đi Trường Khi tìm đại sứ Đại Hán à? Nhất Điều Kiêm Hà lập tức hỏi, cũng mượn việc này để bảy tỏ thái độ của mình.
Y chịu ức hiếp của Mạc Phủ đã lâu, như hôm nay nhìn thấy một tia hy vọng, tất nhiên cũng hoàn toàn không chịu bỏ qua giống như Nhị Điều Khang Đạo.
- Tả phủ quả nhiên hiểu rõ đại nghĩa! Nhị Điều Khang Đạo lại bật cười.- Đúng vậy, chúng ta lén cử người đáng tin cậy, đến Trường Khi nghĩ cách đàm phán với tiết sứ Đại Hán một lần, để y ta chuyển đề nghị của chúng ta đến hoàng đế Đại Hán, chỉ cần... chỉ cần hoàng đế Đại Hán đồng ý, chúng ta chính là công thần trong việc chấn hưng triều đình, sẽ không thẹn với tổ tiên rồi!
- Đợi đã, đợi đã! Các ngươi đừng vọng động! Bởi vì lo lắng, Ưng Ti Giáo Bình quên mất nên lý giải với hai vị thượng cấp, thẳng thừng hô ra.- Việc lớn thế này làm sao uống một bữa rượu mà quyết định xong chứ? Phải suy tính cân nhắc kỹ hơn chút, hơn nữa... Pháp hoàng bệ hạ còn chưa gật đầu, làm những việc đi quá giới hạn thế này, đồng nghĩa với mưu phản.
- Chỗ Pháp hoàng bệ hạ ta sẽ đi nói... Nhất Điều Kiêm Hà lập tức trả lời.
- Các ngươi tưởng rằng Pháp hoàng Bệ hạ không biết sao? Không có Pháp hoàng Bệ hạ cho phép, ta làm sao đưa ra điều kiện như thế này chứ? Đúng lúc này, Nhị Điều Khang Đạo lại lạnh lùng nói.
Lại lặng yên, lúc này hai người lại bị kinh ngạc đến mức nói không ra lời.
Sau giây lát khiếp sợ, Nhất Điều Kiêm Hà càng cảm thấy có chút mất mát và phản cảm.- Pháp hoàng Bệ hạ tại sao trước đây không nói với ta?
- Huynh là Tả đại thần, là Nhiếp chính, bên cạnh không biết có bao nhiêu người, Mạc Phủ lại không biết để mấy người theo dõi huynh, làm sao vừa bắt đầu liền nói với huynh được? Hiện giờ ta coi như là tìm được cơ hội, đến trưng cầu ý kiến của huynh rồi. Nhị Điều Khang Đạo thấp giọng giải thích.- Pháp hoàng bệ hạ vô cùng nể trọng huynh, huynh vừa là hoàng thân vừa là thủ thần, về lý phải giúp đỡ Pháp hoàng bệ hạ mới đúng, Tả phủ, huynh... huynh cảm thấy chủ ý của chúng ta thế nào?
- Thì ra là thế... Nhất Điều Kiêm Hà gật gật đầu, cũng coi như là yên tâm.
Sau đó, y ngẩng đầu nhìn Nhị Điều Khang Đạo, hiện giờ trên người y, không còn nhìn thấy vẻ nản lòng thoái khí vừa rồi nữa, ngược lại vô cùng khí phách.- Ta thân là hoàng tộc, lại là đứng đầu nhà nước, vì Pháp hoàng bệ hạ, vì triều đình, ta muôn chết không từ, việc này ta đồng ý với ý của Pháp hoàng Bệ hạ, hơn nữa nguyện ý làm tùy tùng cho Pháp hoàng Bệ hạ!
- Không cần huynh theo làm tùy tùng, Tả phủ.
Nào ngờ Nhị Điều Khang Đạo lại từ chối bày tỏ hùng hồn này của y.- Việc này nguy hiểm thực sự quá lớn, Tả phủ là hậu thế hoàng gia lại là trưởng giả Đằng thị, tuyệt đối không được nhúng tay vào. Hôm nay ta chỉ là nhân cơ hội này nói cho Tả phủ biết một tiếng, về sau sẽ do ta phụ trách việc này.
-... Nhất Điều Kiêm Hà ngẩn ra.- Việc này... việc này quan hệ trọng đại, ta thân là Tả phủ làm sao không tham gia chứ?
- Chính vì huynh là Tả phủ cho nên huynh không được tham gia. Ta tham gia trong đó, cho dù thất bại hơn nữa bị Mạc Phủ tra ra, thì cũng chỉ là bản thân ta lén lút đi làm việc ác, một mình ta chịu trách nhiệm là được, nếu Tả phủ tham gia vào, nếu thất bại thì tuyệt đối là triều đình không chịu đựng được phong ba cực lớn đâu. Lại nói nữa, Tả phủ thân phận bất đồng, nhất cử nhất động đều tác động toàn cục, vẫn là tạm thời ẩn núp phía sau Mạc Phủ thì hơn... cho nên Tả phủ nếu đã biết việc này, thì đừng xen vào nữa.
- Nhưng... nhưng... Nhất Điều Kiêm Hà khó mà chấp nhận được.
- Đừng do dự nữa, Tả phủ, đây cũng là ý của Pháp hoàng Bệ hạ.
Nhị Điều Khang Đạo không cho giải thích ngắt lời y: - Vẫn xin Tả phủ về sau tiếp tục nhìn công việc giống như trước đây, chớ để người của Mạc phủ nhìn ra được manh mố