Kim Tẫn Quốc vừa nắm đại quyền, liền thẳng thừng ban bố bổ nhiệm, để cho sứ giả từng đảm nhiệm sứ đoàn trú ở Đại Hán Lý Kha gánh vác chức vụ Khánh Thượng Đạo quan sát sứ, đồng thời còn thẳng thừng ban bố công văn, đòi hỏi kế tiếp quan địa phương của Khánh Thượng đạo cần phải toàn lực phối hợp mệnh lệnh của Lý Kha, nếu như có bất kỳ lười nhác liền phải nghiêm khắc xử trị, đồng thời còn mệnh lệnh những quan địa phương này trù vị vật tư, nhất là lương thực và cỏ khô cho ngựa.
Công văn giọng điệu vô cùng nghiêm khắc rất nhanh đã khiến cho bọn quan viên địa phương sinh ra sợ hãi rộng khắp, vốn dĩ bọn họ đã đối với nhanh gọn dứt khoát của thái tử điện hạ triều Trung Hoa mà có sợ hãi rất sâu, hiện giờ dính tới tiền đồ và vận mệnh bọn họ càng thêm không dám lười biếng, tuy rằng không biết trù bị vật tư rốt cuộc là dụng ý gì, nhưng bọn họ chỉ đành phục tùng mệnh lệnh, bắt đầu gia tăng trù bị vật tư.
Tuy nhiên Cao Ly vốn dĩ chính là nước yếu dân nghèo, cho dù bọn họ dụng tâm trù bị cũng không gom góp được bao nhiêu đồ vật, cộng thêm không có khả năng cung ứng đạn dược và quân khí đại quân cần có, một điểm này phương diện Đại Hán sớm có dự liệu trước, cho nên cũng không có ôm hi vọng quá lớn, chỉ là hi vọng cung ứng được một chút lương thảo mà thôi.
Phủ Sơn lúc này, trải qua nhiều năm triều đình Cao Ly gầy dựng, lấy cùng chung nỗ lực của thương nhân mấy nước phồn vinh về thương nghiệp mang lại, đã coi như thành trấn không nhỏ, cộng thêm thành thương cảng trung chuyển mậu dịch trọng yếu giữa Nhật Bổn và Trung Quốc, cũng chính bởi vì nơi này đã có được cảng biển phát triển khá hoàn bị thuận tiện, hơn nữa cách Nhật Bổn rất gần, cho nên cũng được Triệu Tùng chế định thành nơi tập kết binh lực tốt nhất cùng với khởi xướng tấn công.
Một đoàn thái tử mới vừa tới được Phủ Sơn, rất nhanh liền có được đối đãi khuôn phép cao nhất của bọn quan viên trên đất này, quan văn tầng cao nhất của Phủ Sơn là Đông Lai Đô Hộ phủ sứ, quan võ thì do hai người tầng cao nhất, một người là Khánh Thượng tả đạo Đô vạn hộ, gánh vác trong coi binh trú đóng trên bộ, một người là Khánh Thượng tả đạo thủy quân Tiết độ sứ. Ba người này cùng nhau tới ngoài thành nghênh đón một đoàn bọn họ, bởi vì trước đó có được thông tri, cho nên bọn họ cũng không có tổ chức nghi thức nghênh đón tầm vóc lớn, thế nhưng bọn họ vốn dĩ đã vô cùng sợ hãi với triều Trung Hoa, như nay thời điểm đối mặt thái tử càng thêm hết mực cung kính, thậm chí có chút giống như cúi đầu nghe theo.
Mà thái tử chỉ là bọn họ hàn huyên mấy câu, ngay cả lời khách sáo cũng không sao nói ra, liền thẳng thừng đòi hỏi bọn họ giao ra quyền chỉ huy quân thủy bộ và quyền cai trại ngay trên đất này, sau đó còn đòi hỏi bọn họ tận hết sức trói buộc bộ hạ, không cho phép dò hỏi hoặc là lưu truyền bất kỳ tin tức nào dính líu tới thái tử Đại Hán ở Phủ Sơn, bọn họ đương nhiên đầy miệng đáp lời, tiếp đó thái tử liền phân phó bọn họ, sau đó theo dẫn đường của người riêng biệt, một đoàn người nhằm hướng chỗ ở an bài cho mình ngoài thành đi tới.
Sau một thoáng an bài ổn thỏa, thái tử đã triệu tập mấy vị hạ thần chủ chốt của mình tới.
- Lần này chúng ta tới Phủ Sơn, chính là phải làm sẵn sàng trước khi lâm chiến. Một đám người đến đủ, nó liền thẳng thừng đi thẳng vào chuyện chính.- Mặc kệ người nào, bao gồm bản thân ta, đều cần phải cẩn tôn chức trách, tuyệt không được có bất kỳ lười biếng nào. Sự vụ cần phải làm cực kỳ phức tạp, kính xin chư vị trước tiên cầm lấy chương mục.
Mấy vị đại thần văn võ đều hết mực cung kính đứng nghiêm, cúi đầu ra ý lắng nghe.
- Sự tình khẩn yếu nhất đầu tiên là phải để cho các binh sĩ tập kết lại đây có nơi huấn luyện và chỗ ở an ổn. Thái tử tiếp tục nói.- Ta đã nói với Lý Kha, bảo y ở ngoài thành vạch ra một mảnh đất lớn cho binh sĩ chúng ta là binh doanh, đồng thời thủy sư Cao Ly cũng sẽ trợ giúp quân binh chúng ta tiến hành huấn luyện.
Tiếp đó, nó nhìn về hướng phó sứ Trương Đạo Ngạn trú ở Cao Ly.- Trương phó sứ, ngươi gánh vác hiệp trợ Lý Kha cùng với quan viên Cao Ly khác. Mặt khác, ăn uống cung ứng hằng ngày của các tướng sĩ, hộ vệ và phòng dịch nơi đóng quân vân vân sự vụ lớn nhỏ cũng phải do ngươi tới gánh vác, tuyệt đối không được xuất hiện bất kỳ vấn đề nào.
- Thần hiểu rõ, thần sẽ cai quản tốt nơi đóng quân, quyết không khiến các tướng sĩ có lo lắng sinh sống.
Trương Đạo Ngạn vội vàng khom người lĩnh mệnh.- Tuy nhiên… hiện giờ thì giờ cấp bách, doanh trại chỉ sợ trong lúc gấp gáp khó tụ tập được…
- Trước tiên trưng dụng nhà dân đi, để cho quân Liêu Đông tới trước đều vào ở bên trong, sau đó gia tăng thúc giục trợ giúp xây dựng kiến tạo doanh trại, sau lại quân đội tập kết vùng đất khác liền tiến vào bên trong những doanh trại đó. Nói rõ một điều này với bọn người Lý Kha, đòi hỏi bọn họ lúc vạch định nơi đóng quân phải tận hết sức cách xa cảng Phủ Sơn, đồng thời tốt nhất phải có một vài thôn xóm, đồng thời bảo bọn họ phái ra người mau chóng đốn củi, đưa đồ vật xây dựng lại đây, sớm chút dựng lên doanh trại.
Thái tử lập tức đã làm ra quyết định, sau chốc lát, nó lại tăng thêm một điều.- Đúng rồi, lúc dời đi những bá tánh Cao Ly đó, phải cho bọn họ một chút bồi thường. Đại quân Đại Hán chúng ta, không được cưỡng đoạt. Hơn nữa, nếu như bọn họ trôi giạt khắp nơi tiếng oán than dậy đất, hoặc là nảy ra chuyện loạn lạc, đối với đại kế của chúng ta cũng vô cùng bất lợi.
- Lời thái tử nói rất đúng. Trương Đạo Ngạn lập tức tán đồng ý kiến của nó, sau đó lại cộng thêm ý kiến của mình.- Thế nhưng… nếu như cho bồi thường, tốt nhất là cho thẳng tới từng người bọn họ đi, tránh cho quan phủ Cao Ly tham ô từ bên trong. Vả lại, vì bù lại một phần chi ra này, thần kiến nghị dứt khoát trước trưng dụng kho quan của quan phủ trên đất này, dùng tiền trong kho quan làm bồi thường giao cho bọn họ. Nếu làm như vậy, vừa khiến cho bá tánh không đến mức trôi giạt khắp nơi, cũng khiến cho quân ta giảm bớt một chút chi ra.
- Lời ấy thật là có lý, chủ ý của Trương phó sứ rất hay. Thái tử vui vẻ tán đồng ý kiến của y.- Liền chiếu theo ý kiến của Trương phó sứ xử trí, chuyện này cũng giao cho phó sứ gánh vác.
- Tạ ơn thái tử điện hạ! Thần nhất định còn thật sự làm việc, quyết không khiến cho điện hạ thất vọng! Trương Đạo Ngạn ẩn giấu rất tốt vui mừng trong lòng của mình đi, chỉ là không ngừng cảm tạ với thái tử.
- Hải quân sửa soạn thế nào? Kế tiếp, thái tử nhìn về hướng một vị quan quân hải quân Cao Trạch, ông ta là trước đó đã đi tới Phủ Sơn, riêng biệt gánh vác tồn trữ và vận chuyển đồ đạc ở Cao Ly.
- Hồi bẩm điện hạ, tuy rằng lúc vừa mới bắt đầu cực kỳ phức tạp, nhưng trải qua cố gắng của đồng liêu trên dưới, hiện giờ vận chuyển đồ vật đã bước vào chính quy rồi. Chúng tôi là dùng thương thuyền để tiến hành vận chuyển, ở ngoài mặt tuyệt không có người nhìn ra được đầu mối. Vừa nói, Cao Trạch vừa đi tới trước, sau đó giao một cuốn sách thật dày trên tay cho thái tử.- Điện hạ, đây là sổ sách kho hàng chúng tôi, mỗi lần sau khi có đồ vật vận chuyển tới Phủ Sơn, chúng tôi đều sẽ kiểm rõ sau đó ghi vào sổ sách. Vả lại bên trong có thông kê tổng số đồ vật, sau đó chúng tôi đều đưa những đồ vật này vào trong kho hàng của mình.