- Tất đoàn trưởng, chúng ta là đang đánh giặc, là đang liều mạng vì bệ hạ, không phải là đang tránh ở mặt sau quân trận của quân Liêu Đông để hưởng phúc đâu. Ngữ khí của gã vô cùng băng hàn, đối với nhười khác cũng là đối với chính mình.- Những người này xem ra là dọc theo đường đi an nhàn đã quen, đi tới Cao Ly cũng không có vực dậy tinh thần được. Ta nhất định phải thao luyện bọn chúng đến chết, làm cho bọn họ hảo hảo hiểu được chính mình tới nơi này rốt cuộc là vì cái gì!
- Ngươi cũng không cần quá tức giận như thế, kỳ thật bộ đội của ta cũng có vấn đề y hệt như thế. Nhìn thấy bằng hữu tốt tức giận như vậy, Lê Hoàng Hà cũng khuyên giải an ủi đối phương.- Kỳ thật bộ đội của ta cũng có chút dao động, nếu kỵ binh lựa chọn xung phong vào chỗ của chúng ta thì nói không chừng cũng bị phá vỡ phòng tuyến.
- Tốt lắm, bây giờ không phải là lúc để nói những điều này. Đúng lúc này, chủ tướng Triệu Tùng mở miệng nói.- Nếu phát hiện vấn đề liền dễ làm, từ từ suy nghĩ biện pháp giải quyết là được, hơn nữa biểu hiện hôm nay của mọi người vẫn còn chấp nhận được, ít nhất đạt tiêu chuẩn rồi, cho dù quân trận có bị xé ra thì cũng là bị phá một cách chậm rãi sau khi đã tiến hành chống cự. Nghĩ thì Nhật Bổn cũng không có kị binh tinh nhuệ như của chúng ta, nếu như đụng phải kị binh của Nhật Bổn, có lẽ sẽ không xuất hiện vấn đề như vậy
Giống ngựa của Nhật Bổn vô cùng thấp bé vô lực, sau khi nghiên cứu ngựa của bọn chúng, Triệu Tùng liền nhận ra rằng kị binh của bọn chúng vốn dĩ không đủ gây sợ hãi, hơn nữa hôm nay vì ổn định quân tâm, gã cố ý nói đối phương càng thêm bất kham.
- Hôm nay liền luyện đến đây đi, có một số người biểu hiện không tệ, phải ngợi khen một chút.
Triệu Tùng vừa nói vừa ghìm cương ngựa đi về hướng quân đội của mình.- Có một số kẻ biểu hiện không tốt nhưng vẫn rất đúng khuôn phép, hiện tại khiến y vệ binh vào trận đi, kẻ cứu sống được, cũng nên trị liệu cho bọn họ một chút.
Vì cứu trị số binh lính thương vong trên chiến trường, đồng thời ủng hộ sĩ khí, quân đội của Đại Hán vô cùng coi trọng chữa bệnh, sắp đặt y quan riêng biệt và y vệ binh, đãi ngộ vô cùng hậu đãi, đội quân Triệu Tùng mang theo xuất chinh lần này, bởi vì là phải viễn chinh đến bên trong đảo quốc, cho nên càng thêm coi trọng chuyện chuẩn bị về phương diện chữa bệnh, trang bị lần này so với lữ đoàn bình thường càng nhiều hơn rất nhiều.
Theo gã ra lệnh một tiếng, quan truyền lệnh đứng bên cạnh hắn liền vẫy một cây cờ màu đỏ, sau đó những quan truyền lệnh khác liền đều phóng ngựa chạy tới khắp các nơi đưa tin, rất nhanh đại quân lại dựa theo phương thức bày trận khi trước tập kết lại một lần nữa, mà những người bị thương trong lúc diễn luyện liền bị đám y vệ binh mang đi trị liệu.
Triệu Tùng vô cùng chú trọng việc huấn luyện thường ngày, hơn nữa mục đích lúc huấn luyện của gã đều là gần sát với thực chiến, càng gần sát càng tốt, bởi vậy thường xuyên sẽ tạo thành một ít thương vong, tuy nhiên luyện binh như thế giảm bớt rất nhiều thương vong lúc thực chiến.
Lúc y hộ binh tiến vào, diễn tập cũng tiến hành tới lúc kết thúc, vài vị đoàn trưởng đều tự đi kiểm tra đội quân của mình, bởi vì biểu hiện bất đồng, cho nên Tất Túc thoải mái nhất, y vừa nói vừa cười với bộ hạ của mình, mà hai hai vị đoàn trường trẻ tuổi kia thì mặt lại đen, không ngừng quát lớn đối với đám quan quân thủ hạ của chính mình.
Triệu Tùng cũng không quản những bộ hạ này, gã giục ngựa chạy tới dưới sườn núi nơi thái tử đứng, sau đó xuống ngựa, cùng với mấy vị quan truyền lệnh của mình đi lên sườn núi.
- Thần tham kiến thái tử điện hạ Vừa thấy được thái Tử, bọn họ liền đều thi lễ.
Tuy nhiên Triệu Tùng cũng cảm giác được, thần sắc của thái tử dường như không quá cao hứng, gã đương nhiên biết này là bởi vì sao.
- Triệu lữ trưởng, xem ra sau này ngươi còn phải tranh thủ huấn luyện đám binh chặt chẽ hơn nữa, hôm nay không ngờ sẽ náo ra nhiễu loạn như thế. Sau khi đợi đối phương lần nữa chào xong, thái tử mới nói thẳng.- Biểu hiện giai đoạn đầu của các quân trận còn chấp nhận được, nhưng giai đoạn sau như thế nào đột nhiên hỗn loạn như thế? Cuối cùng còn để cho trận thế bị công phá, nếu như giờ đang là đánh giặc vậy liền hỏng bét. Nếu ngay cả pháo binh đều bảo vệ không được, vậy còn muốn quyết thắng thua với quân giặc như thế nào?
- Lời bệ hạ nói thật đúng, thần vừa rồi cũng vì việc này mà khiển trách các bộ hạ thật nghiêm khắc. Triệu Tùng vội vàng cúi đầu xuống, cung kính hướng thái tử giải thích.- Kế tiếp thần nhất định sẽ nghiêm khắc chỉnh đốn huấn luyện, tuyệt đối sẽ không khiến những chuyện tương tự như hôm nay lại phát sinh thêm một lần nữa! Mặt khác... Thần còn muốn mời điện hạ ngợi khen một chút thống lĩnh của kị binh, trong lúc quân đội rối loạn, bọn họ rất nhanh đã tìm được nhược điểm của quân trận bộ binh, tiếp đó tre già măng mọc xông lên, không sợ thương vong, đem thao diễn trở thành một trận đánh chân chính, thần cảm thấy hẳn là nên khen ngợi!
Gã ở triều đường lâu, đối với việc ứng đối với cấp trên như thế nào sớm đã có từng trải rất nhiều, vô thanh vô tức liền dời đi đề tài sang chỗ khác, mạnh mẽ tán dương những kị binh cũng làm cho tâm tình của thái tử trở nên khá hơn không ít.
- Biểu hiện của kị binh quả thật vô cùng không tệ, trong lúc tấn công của thương pháo mà cả đội vẫn nghiêm chỉnh, quan quân tập trung lực lượng xung phong dẫn đội hẳn là được ngợi khen.
Gã gật gật đầu nói.- Triệu lữ trưởng, xuất chinh sắp tới, tuy rằng quân lực của Mạc Phủ Nhật Bổn không so sánh được với chúng ta, nhưng ai cũng không cho phép lơi lỏng. Ngươi nên ngợi khen thì ngợi khen, cần xử phạt liền xử phạt, bất kì kẻ nào dám không phục tùng mệnh lệnh của ngươi, ngươi cũng được phép trị theo quân pháp, báo cho ta biết là được. Thuật nghiệp có chuyên chính (nghề quen tay thì tự điều khiển lấy), bản nghiệp của ngươi chính là mang binh, ta tuyệt đối sẽ không bao biện làm thay.
- Tạ ơn thái tử điện hạ! Triệu Tùng vui mừng quá đỗi.
Đội quân dưới tay gã đều rất hỗn tạp, không ít người còn là lũ quý tộc mánh khoé thông thiên, bởi vậy gã sợ nhất đúng là có người dựa vào quen biết trong triều mà không phục tùng mệnh lệnh của gã, hiện tại thái tử đã nói như thế, vậy đến khi ấy gã sẽ an tâm rất nhiều.
- Tốt lắm, nên nói ta cũng đã nói, kế tiếp liền xem ngươi làm như thế nào. Thái tử đổi qua tầm mắt, chỉ về phía Kiều Bản Thực Thôn đứng bên cạnh vẫn luôn không nói gì.- Vị này chính là sứ giả được triều đình Nhật Bổn phái lại đây, thỉnh cầu Đại Hán chúng ta phái binh xuất chiến, ngươi làm quen một chút đi.
Sau đó nó lại giải thích cho Kiều Bản Thực Thôn biết một chút về thân phận của Triệu Tùng.
Vừa nghe đến Triệu Tùng lại là chủ tướng đại quân chinh Nhật của Đại Hán, Kiều Bản Thực Thôn quá sợ hãi, lại đánh giá vị quan quân đang mặc nhung trang thái độ nghiêm túc này thêm một lần nữa, sau đó thở dài một hơi thật sâu.
- Tại hạ là Kiều Bản Thực Thôn, tham kiến tướng quân! Tướng quân anh vĩ không tầm thường như thế, nhất định lập được công lớn tận trời!