Thái tử lẳng lặng nhìn y, sau một hồi liền ra hiệu cho y ngẩng đầu lên.
- Ta đã biết rồi. Thi đoàn trưởng, ngươi theo ta đi gặp Kim Tẫn Quốc đi.
Sau đó, dường như y nhớ ra điều gì.
- Đúng rồi, Kim Tẫn Quốc này biết nói tiếng Hán không?
Bởi vì lúc trước Thi Cao Nghệ định lừa gạt nó, nên hiện tại nó đối với đối phương cũng chỉ nửa tin nửa ngờ, không hoàn toàn xem là thật. Lại nói, Kim Tẫn Quốc thân là phò thần triều đình Cao Ly, y có địa vị cực kỳ cao, cũng không được không đáng tôn trọng, cho dù là chỉ tôn trọng bề ngoài.
Ít nhất, vẫn nhất định phải tiếp kiến một cách khách khí.
- Quân thần Cao Ly ngưỡng mộ văn hóa Trung Nguyên đã lâu, trên dưới sớm đã thông thạo Hán văn.
Thi Cao Nghệ liên tục trả lời.
- Tuy rằng lúc trước để tiện cho dân tập viết đọc sách, các thế hệ tiên vương đã đặt ra văn tự Cao Ly, nhưng tầng lớp cao vẫn đều sử dụng Hán văn cả.
- Như thế thì tốt, thế này cũng tiện cho ta đến gặp y.
Thái tử khẽ gật đầu.
- Thi Đoàn trưởng, lúc ta tiếp kiến y, nếu như có chỗ nào từ địa phương không biểu đạt được, làm phiền ngươi đứng giữa phiên dịch cho hai chúng ta một chút. Nhưng đừng nói xen vào nhiều.
- Thần hiểu.
Thi Cao Nghệ trong lòng hiểu thái tử đã có đề phòng với Kim Tẫn Quốc, cho nên cũng có chút vui, nhưng không biểu hiện ra ngoài.
Lúc bọn họ nói chuyện, Lĩnh nghị chính đại thần Kim Tẫn Quốc thay mặt cho Cao Ly nghênh phụng thái tử cũng đang ở trong quan nha trên đảo Giang Hoa đang lo lắng dạo bước.
Không khí nơi này khiến y cảm thấy vô cùng khó chịu.
Từ khi y bắt đầu biết chuyện, đảo Giang Hoa đã là một từ khiến người người nghe liền biến sắc. Cuộc chiến tranh kịch liệt hai trăm năm giống như cơn ác mộng đè lên đầu mỗi người. Cho nên vừa đến hòn đảo này, y đã cảm thấy toàn thản không thoải mái, giống như có cảm giác hít thở không thông.
Y xuất thân từ quý tộc bậc hai của Cao Ly, từ nhỏ được che chở của bậc trưởng bối tiến vào triều đình Cao Ly, trở thành một thành viên trong giới sĩ phu, trong biến ảo thế sự đã bảo toàn được tính mạng của cả nhà mình, một bước lên mây tiến lên ngôi vị của Lĩnh nghị chính đại thần, phải gọi là quyền cao chức trọng. Y trước giờ đều an cư ở Hán Thành, sống cuộc sống an nhàn, hưởng thụ cuộc sống phú quý, chưa từng đến một nơi thô bỉ như thế này.
Điều khiến y cảm thấy càng khó chịu hơn là nơi này hiện giờ đã gần như trở thành quốc thổ Đại Hán rồi.
Tuy rằng trong hiệp định giữa Đại Hán và Cao Ly, không có điều kiện cắt nhường toàn bộ đảo Giang Hoa cho Đại Hán, nhưng hiện giờ Đại Hán đã đóng quân ở đảo Giang Hoa nhiều nằm, sớm đã trở thành sự thật, khắp các nơi đều lưu lại dấu vết của mình.
Trong con mắt của người khác, quân cảng và thương cảng bận rộn, cùng với kho hàng san sát các nơi chính là minh chứng cho phồn hoa, nhưng trong lòng y lại hoàn toàn không có tư vị như vậy. Y chỉ cảm thấy đau lòng không thôi. Bao gồm cả quan thự Thống chế trên đảo Giang Hoa mà mình đang đặt chân, cả một ngôi nhà sừng sững, trong lòng y đều là khuất nhục của Cao Ly.
Điều khiến y khó chịu hơn chính là khuất nhục này y phải nhịn xuống, không dám lộ ra chút gì bất mãn.
Vào thời tiền Minh, Cao Ly đã là phiên thuộc của Đại Minh rồi, chỉ có thể xưng thần với Đại Minh, hơn nữa vạn sự đều phải cung kính. Tuy nhiên lúc đó ít nhất còn có chút độc lập, Đại Minh cũng không đóng quân ở Cao Ly, hơn nữa rất ít can thiệp vào nội chính của Cao Ly. Nhưng hiện tại thì hoàn toàn khác, Đại Hán xưa nay làm việc ngang ngược, không giống tiền Minh chú ý thể diện của thượng quốc, hung ác hơn gấp trăm lần có thừa.
Bởi vì mấy mươi năm trước Đại Minh từng xuất binh trợ giúp Cao Ly phục quốc dưới gót sắt của giặc Oa, cho nên quân thần sĩ dân Cao Ly đều mang ơn Đại Minh, thậm chí mãi đến hôm này còn thầm để trong lòng. Đối với những gì Đại Hán đã làm hiện tại, hoài niệm của bọn họ đối với Đại Minh càng nhiều thêm vài phần.
Nhưng hoài niệm thì hoài niệm, sự thật trước mặt không cúi đầu không được. Triều đình Cao Ly hiện giờ đã chịu khống chế, còn cách nào nữa chứ.
Thái tử triều Trung Hoa giá lâm Cao Ly, nói ra thì vô cùng vinh quang, nhưng làm sao nghênh đón mà không đến mức trở thành thất lễ, thì khiến người ta rất là khó khăn. Quân thần Cao Ly mấy lần bàn bạc, đế hết sức lấy lòng vị thái tử điện hạ này, không đến mức làm ngài tức giận.
Hiện tại bọn họ đang gây mâu thuẫn với sứ đoàn Đại Hán trú đóng ở Cao Ly. Nghe nói Đoàn trưởng sứ đoàn Đại Hán Thi Cao Nghệ đã đi trước đến Liêu Đông nghênh phụng thái tử dời rót. Có trời mới biết y ở đó nói xấu đám người mình bao nhiêu. Ai cũng đều nói thái tử triều Trung Hoa từ nhỏ đã là người trí tuệ, nhưng người trí tuệ đi nữa, cũng chỉ là một thiếu niên mà thôi, cực kỳ dễ dàng bị bịt mắt. Nếu như có ấn tượng xấu với người đến trước, vậy thì sau đó sẽ khó khăn lắm.
Nghĩ đến những chuyện khó xử này, Kim Tẫn Quốc không khỏi lòng tràn đầy phiền não.
Trong lúc y còn đang phiền lòng, thì ngoài quan thự đột nhiên truyền đến những tiếng xôn xao, sau đó là tiếng thông báo
- Thái tử điện hạ giá lâm!
Y vội vàng đi ra khỏi quan thự, sau đó gọi mấy triều thần Cao Ly khác cùng đi nghênh phụng thái tử, cùng nhau đi ra ngoài. Sau đó, bọn họ đồng thời quỳ xuống ngoài cửa lớn, cũng không quan tâm mặt đất có bao nhiêu bụi.
Lúc bọn họ đồng thời quỳ xuống, thái tử cũng cùng đoàn người của mình đi đến của cổng quan thự.
- Thần Lĩnh nghị chính đại thần Cao Ly Kim Tẫn Quốc, khấu kiến thái tử điện hạ!
Ngay lúc nó xuất hiện, đám đại thần Cao Ly theo dẫn đầu của Kim Tẫn Quốc vừa dùng Hán ngữ hô to tên của minh, vừa khấu đầu xuống đất. Bởi vì động tác vô cùng chỉnh tề, cho nên âm thanh rất liền mạch, lại có vài phần khí thế.
Nhưng mà, động tác này của bọn họ lại khiến thái tử kinh ngạc. Tân triều vừa lập đã hủy bỏ việc quỳ bái đối với thái tử. Thái tử từ nhỏ đến lớn vốn dĩ chưa từng được gặp tình cảnh này từ tùy tùng và các lão sư, huống hồ là triều thần. Lập tức nó có chút luống cuống tay chân.
Nhưng, hiện tại dù sao nó cũng đã gặp qua một số cục diện rồi, cho nên rất nhanh đã khôi phục lại điềm tĩnh, chậm rãi bước đến trước mặt Kim Tẫn Quốc và các triều thần Cao Ly.
- Kim nghị chính, các vị đại thần, xin đứng dậy đi, không cần đa lễ.
- Điện hạ thân là thái tử của thượng quốc, đến tệ bang tuần tra, chúng thần theo lý phải dùng lễ tiết cao nhất để đón chào, sao dám chậm trễ!
Đầu tiên Kim Tẫn Quốc hồi bẩm, sau đó lại dập đầu xuống đất, tiếp đó đứng dậy, lại quỳ xuống đất, ở trước cái nhìn chăm chú của thái tử vừa kinh ngạc vừa lúng túng hoàn thành đại lễ ba quỳ chín lạy.
Lúc y hoàn thành đại lễ thái tử mới nói.
- Ta đến tuần duyệt Liêu Đông và Cao Ly, chỉ là muốn thăm dò dân tình một chút mà thôi, Kim nghị chính đừng làm long trọng như thế.
- Đại Hán là thượng quốc, thần nhìn thấy phong thái của thái tử điện hạ, quả thật là vô cùng vinh quang, chỉ hận không được diện kiến thiên nhan…
Kim Tẫn Quốc lần nữa đứng dậy, dòng ống tay áo phất phất lên mặt.
Các ngươi là đồ thô bỉ, chẳng qua là đồ loạn thần tặc tử thừa dịp Đại Minh suy yếu làm phản đoạt lấy thiên hạ mà thôi, hiểu được cái gì là lễ nghĩa sao? Trong lòng y có cảm giác ưu việt không nói ra được thành tiếng.