Trường Kỳ: Nagasaki
Hắn khó có thể tưởng tượng nổi mình sẽ hiềm nghị gì đó đối với đám đệ đệ của mình, nhưng hắn cũng biết chuyện tương lai khó có ai nói được rõ ràng. Có đôi lúc ở một vài vị trí, ai cũng đều thân bất do kỷ. Tuy nhiên có một điều hắn đã nhận định, đó là bất kể thế nào, hắn tuyệt đối sẽ không làm hại đến tính mạng của bọn họ.
- Nếu Thái Tử điện hạ nói như vậy thì thần tin. Tuy rằng điện hạ quả quyết và cứng rắn, nhưng cũng không thiếu đi sự rộng lượng Chắc sẽ không làm những chuyện như vậy.
Lý Hồn đột nhiên đứng dậy, sau đó cung kính vái chào Thái Tử.
- Nếu như điện hạ thừa kế cơ nghiệp Đại Hán, cầu xin điện hạ hãy trở thành một hoàng đế tốt, đừng dẫm vào vết xe đổ của thần. Nếu như thật sự được như vậy, đó không chỉ là phúc của Đại Hán, mà còn là phúc của con dân Cao Ly. Thần không ban cho họ được.
Hai người đều hiểu rõ trong lòng. Hoàng đế tốt, không chỉ cần rộng lượng là đủ.
Thái Tử ngẩng đầu, nhìn khung cảnh non xanh nước biếc ngoài cửa sổ, một hồi lâu lại quay đầu nhìn Lý Hồn.
- Ta không biết ngài nói lời này là thật lòng hay giả dối, nhưng nghe rất xuôi tai. Ta nhận, đa tạ ngài. Chỉ với những lời nói này, ta đã thay đổi suy nghĩ về ngài. Ta sẽ đích thân đưa ra dụ lệnh, bảo những kẻ kia quyết không thể bớt đi đãi ngộ đối với ngài. Về sau tuy rằng ngài không thể xen vào chính sự, nhưng cũng có thể an hưởng tuổi già.
- Thần, tạ điện hạ!
Lý Hồn lại lần nữa cung kính quỳ mọp xuống, nhìn qua đã quen thuộc lễ tiết này của Đại Hán rồi.
- Được rồi, ngài còn lời gì để nói không?
Thái Tử hỏi tiếp.
- Không còn gì nữa, đã làm phiền điện hạ lâu như vậy, sao có thể tiếp tục làm phiền điện hạ.
Lý Hồn lắc lắc đầu.
- Vậy thì tốt, ngài quay về đi.
Thái Tử vẫy tay, ra hiệu cho người hầu bên cạnh đỡ lão về.
- Lời ta đã nói đều sẽ làm y như vậy, cứ yên tâm đi.
- Thần cáo lui!
Lý Hồn lại thi lễ, sau đó chậm rãi xoay người định rời khỏi.
Lúc lão sắp đi khỏi, Thái Tử đột nhiên nói.
- Nếu như ngài sớm nói ra những lời này với ta thì tốt rồi.
- Nếu trước kia thần nói ra những lời này, Thái Tử điện hạ sẽ thay đổi tâm ý sao?
Lý Hồn hỏi ngược lại.
Thái Tử im lặng một hồi, cuối cùng lắc lắc đầu.
- Sẽ không đâu, nhưng mà ta sẽ khách khí hơn một chút.
Hiện tại bỗng nhiên hắn có một sự đồng tình với vị Quốc chủ này. Có lẽ là trước đây lập trường của mọi người có chút giống nhau. Tuy nhiên, chút đồng tình này vẫn không đến mức ảnh hưởng đến phán đoán thực tế của hắn, nên cho dù trước đây hai người có nói chuyện như vầy, thì Thái Tử cảm thấy mình vẫn sẽ lựa chọn ra tay.
Đột nhiên Lý Hồn nở nụ cười, cũng không biết là cười sự sa sút tinh thần của mình hay là cười sự thành thật của đối phương.
- Thần cũng là sau cùng mới nghĩ đến chuyện tìm một người nói ra những lời này mà thôi Thái Tử đừng để ở trong lòng.
Sau đó, y vừa cười vừa được người hầu dìu xuống lầu, quay về tẩm điện của mình. Sau này, y cũng vẫn tiếp tục ở đó nữa, nhưng cũng không được xử lý quốc sự nữa. Theo hiện tại mà thấy, Cao Ly sẽ có một vị vua thừa kế nhỏ tuổi, cùng một Thái Thượng Hoàng ngồi sừng sững ở bên cạnh.
Thái Tử ngồi bên cạnh cửa sổ, không nói một lời nào, nhìn Lý Hồn đi men theo thềm đá rời khỏi. Bóng lưng của lão suy yếu vô lực, dường như đang trôi dạt trên mặt nước, có lẽ rất nhanh sẽ trở thành âm hồn.
Y lại ngẩng đầu lên tiếp tục nhìn cung điện xung quanh. Có lẽ là do tâm lý, y cảm thấy hôm này nơi này càng thêm hiu quạnh và yên tĩnh hơn rất nhiều.
Lúc này, quan viên văn võ Đại Hán vốn tránh mặt cũng đều quay trở lại gian phòng.
- điện hạ, thế nào rồi ạ?
Triệu Tùng dẫn đầu, hỏi.
- Không có gì, chỉ là nói vài chuyện nhỏ nhặt cùng ông ta thôi.
Thái Tử lắc lắc đầu.
- Ông ta vô cùng biết điều, không cầu xin tha thứ một chút nào.
- Chuyện đến nước này, cũng không thể chấp nhận lời cầu xin tha thứ của ông ta nữa.
Triệu Tùng mỉm cười.
- Chỉ có điều, tuy rằng ông ta biết điều như thế, nhưng hiện tại Cao Ly vẫn còn nhiều sự vụ phức tạp. Có lẽ điện hạ phải mất vài ngày để xử lý. Hiện tại thần không còn việc gì để làm, thần xin chọn ngày rời khỏi Hán Thành, đến Phủ Sơn chuẩn bị.
- Không, hai ngày nữa, chúng ta cùng đi.
Thái Tử lắc lắc đầu.
- Nơi này không cần ta ở lại xử lý nữa. Thi Đại sứ ở lại cùng Kim Nghị chính xử lý là được. Ta không quen chính vụ, hà tất phải thêm phiền cho bọn họ. Trương Phó sứ sẽ theo chúng ta nam hạ Phủ Sơn, đến lúc đó sẽ phụ trách liên lạc với quan phủ các cấp ở Cao Ly.
- Điện hạ?
Triệu Tùng có chút bất ngờ.
Vừa mới hoàn thành xong một chuyện lớn như vậy thì đi rồi, y phát hiện y càng lúc càng không hiểu được trong lòng điện hạ suy nghĩ thế nào.
- Nếu đã làm chuyện lớn như vậy, nên rời khỏi sớm một chút, để khỏi có người nói ta chỉ muốn tác oai tác quái, cũng khiến người ta nghi kỵ Lữ chính đừng lo lắc, ở đây không xảy ra loạn gì nữa đâu.
Thái Tử chậm rãi đứng lên khỏi ghế, sau đó nhìn về phía Thi Cao Nghệ.
- Thi Đại sứ, nơi này về sau giao cho ngươi rồi. Người cũng đừng làm việc như trước kia nữa, phải khiêm tốn một chút. Còn nữa, người báo cho Khánh Bình Quân và Kim Tẫn Quốc, bảo bọn chúng tốt nhất là đừng trái lệnh. Ta muốn gì thì bọn chúng phải phối hợp theo cái đó. Bằng không, ta đã có thể lập một người, thì đương nhiên có thể lập một người khác.
Thi Cao Nghệ hơi rùng mình, vội vàng khom người lĩnh mệnh.
- Thần đã hiểu! Thần nhất định sẽ truyền đạt!
- Tốt lắm, có lẽ cũng đã trưa rồi phải không?
Thái Tử thở phào một cái, sau đó đi đến cửa.
- Đi ăn cơm đi, lần này khó có dịp mọi người tề tụ, xem như là một buổi yến tiệc ăn mừng.
Mà vào lúc Thái Tử và những quan viên văn võ bắt đầu thiết yến ăn mừng, thì mật thư đặc biệt được đưa từ Trường Kỳ cũng đã đến Hán Thành. Thái Tử có chút kinh ngạc là Trường Kỳ nhanh chóng bắt đầu trình công văn cho mình như vậy, nhưng hắn vẫn vui vẻ tiếp nhận công văn.
Hắn vừa mở bức thư ra, sắc mặt liền trở nên vô cùng cổ quái.
- Thái Tử điện hạ, ở Trường Kỳ xảy ra chuyện gì sao?
Vì nhiệm vụ có liên quan, nên Triệu Tùng cũng hết sức quan tâm đến tình hình của Trường Kỳ. Y vừa nhìn thấy thần sắc của Thái Tử không tốt, liền dừng đôi đũa trên tay.
Thái Tử như vừa tỉnh cơn mơ, sau đó quay đầu nhìn bên xung quanh, kế đến vẫy tay với Triệu Tùng.
- Lữ chính, ngươi sang đây xem một chút.
Triệu Tùng chần chờ một chút. Biểu hiện của Thái Tử như vậy, rất rõ ràng là trong công văn này nhất định có chuyện vô cùng cơ mật. Y tùy tiện chạy đến trước mặt Thái Tử xem có lẽ không được khéo cho lắm.
- Lại đây.
Thái Tử tiếp tục thúc giục. Lần này Triệu Tùng không dám do dự nữa, liền đi đến bên cạnh chỗ ngồi của Thái Tử, tiếp nhận công văn trong tay hắn, dưới con mặt nghi hoặc của những người còn lại trong sảnh.
- Việc này không ngờ nhanh như vậy?
Đọc xong nội dung trong công văn, y cũng ngây người ra.
- Thi Đại sứ, Trương Phó sứ, hai người các ngươi đi theo ta.
Thái Tử dừng dùng tiệc, sau đó gọi Triệu Tùng và hai vị văn thần này cùng mình đến phòng bên cạnh.
- Những người khác, tiếp tục dùng tiệc.
Sau khi tiến vào gian phòng, Thái Tử giao tờ công văn này cho bọn họ.
- Không ngờ triều đình Nhật Bản chủ động phái người đến tìm thương quán của chúng ta.
Hai người này cũng kinh ngạc như hắn.
- Có thể thấy được Mạc Phủ không được lòng người.
Triệu Tùng cười lạnh một tiếng, sau đó nhìn về phía Thái Tử.
- điện hạ, việc này đối với chúng ta mà nói là một tin tức vô cùng tốt! Cho dù không kéo triều đình Nhật Bản về phía chúng ta, thì ít nhất bản thân chuyện này đã chứng mính đối phương không đồng lòng, có lợi ích rất lớn đối với chiến sự tiếp theo của chúng ta!
- Đây cũng là chuyện nằm trong dự liệu. Mạc Phủ nhiều năm qua vẫn luôn đoạt uy quyền của triều định. Bọn họ không oán hận mới là kỳ lạ. Chỉ có điều không ngờ nhanh như vậy mà thôi.
Thái Tử gật gật đầu, đã điềm tĩnh trở lại.
- Việc này vô cùng trọng đại, công văn này phải lập tức chuyển cho kinh thành.
- Phải như thế.
Thi Cao nghệ lập tức phụ họa.
- Tuy nhiên điện hạ, trong thư có nói sứ giả mang theo bút thử của Pháp Hoàng Nhật Bản muốn đến kinh thành bái kiến Thiên Tử, thì phải làm sao đây?
- Quốc thư nhất định phải gửi, người nào đưa cũng phải cân nhắc. Dù sao hiện giờ thánh ý của phụ hoàng đối với việc xử trí triều đình Nhật Bản vẫn chưa rõ ràng.
Thái Tử hơi trầm ngâm một chút, lập tức đưa ra quyết định.
- Trước hết cứ để y lại đây. Vừa may ta cũng có thể hỏi y trước về tình hình Nhật Bản. Đợi đến khi kinh thành có hồi âm, rồi mới xét xem có đưa y đến kinh thành hay không.
Sau đó, hắn lại nhìn về phía Thi Cao Nghệ.
- Thi Đoàn trưởng, ta viết chó ngươi một phong thư hồi âm cho Trường Kỳ, nói cho họ biết quyết định của ta, để bọn họ mau chóng đưa sứ giả này đến Phủ Sơn. Ngoài ra, cổ vũ bọn họ mấy câu, bọn họ làm rất tốt.
- Vâng!
Thi Cao Nghệ lập tức cúi đầu nhận lời.
Lúc này hai người Chu Phác và Lưu Tĩnh đang ở Trường Kỳ, đương nhiên không biết bọn họ đã được Thái Tử điện hạ khen ngợi một lần. Trên thực tế sau khi viết thư báo cáo cho Thái Tử điện hạ, trên cơ bản bọn họ hằng ngày đều giao lưu với sứ giả đến từ Kinh Đô (Kyoto), làm quen với những chuyện có liên quan đến triều đình Nhật Bản.
Tuy nhiên, cũng giới hạn trong những chuyện liên quan đến triều đình mà thôi. Sứ giả Kiều Bản Thực Thôn (tạm dịch: Hashimoto Mimura), xuất thần từ chi tộc của họ Đằng Nguyên (Fujihara), vốn dĩ trong một gia đình vô cùng khốn quẫn đương nhiên không nói đến địa vị gì, thêm nữa nhà Đức Xuyên (Tokugawa) có ý ngăn cách công khanh khỏi việc chính sự quốc gia, cho nên phạm vi hoạt động và phạm vi giao thiệp đều vô cùng hạn hẹp. Ngoại trừ một vài tình huống trong triều đình, có rất nhiều chuyện khác y căn bản không cung cấp được tình báo hữu dụng.
Nhìn con người này, Chu Phác cũng nhìn ra được một chút gì đó của công khanh Kinh Đô, thậm chí cả một số đặc điểm của Thiên Hoàng. Bọn họ đều vô cùng coi trọng sự phong nhã, mỗi lời nói mỗi hành động đều rất nhiều lễ nghi, sợ làm ra chuyện tổn hại đến hình tượng. Hơn nữa, vì truyền qua nhiều thế hệ, văn hóa của bọn họ được tu dưỡng rất cao. Kiều Bản Thực Thôn này có thể viết thư pháp chữ Hán, khiến Chu Phác từng học tư thục thi khoa cử cũng hổ thẹn không bằng.
Ngoài ra, có lẽ là đã làm bù nhìn mấy trăm năm, không tài nào tiếp xúc với chính vụ, nên về phương diện chính trị phổ thông bọn họ vô cùng ngây thơ. Ví dự như sứ giả này, cùng với người đã phái y đến là hữu đại thần Khang Đạo Nhị Điều (tạm dịch: Yasumichi Nijo), tin tưởng một vô cùng sắt đá rằng Mạc Phủ đang lâm vào nguy cơ khốn cùng, chỉ cần có thể mời được triều đình Đại Hán xuất binh, thì có thể dựa vào hiệu lệnh của triều đình chỉ về phía địch, sau đó dỡ bỏ ách thống trị của Mạc Phủ. Hơn nữa bọn họ không suy xét chút gì về tình hình thực tế. Một mực cảm thấy nếu như có thể mượn đủ binh lật đổ Mạc Phủ, người chưa từng có kinh nghiệm thực thế như mình có thể khôi phục sự thống trị của tổ tiên bọn họ năm xưa đối với quốc gia.
Đương nhiên, theo Chu Phác thấy, bọn họ càng không có kinh nghiệm, càng ngây thơ, thì đối với bản thân hiện tại mà nói lại càng tốt.
Trong tư tưởng của Hoàng Đế và nội các, thậm chí cả chính y, quyền hành của Mạc Phủ sau cuộc chiến nhất định sẽ bị suy yếu đi rất nhiều, địa vị của triều đình Nhật Bản sẽ được nâng cao. Nhưng bất kể là xử trí cụ thể thế nào, bọn họ đều không vui khi nhìn thấy tình trạng sau cuộc chiến triều đình Nhật Bản một mình độc chiếm xảy ra. Mà đám công khanh càng ngây thơ, bọn họ lại càng có thể mượn việc này làm suy yếu sức ảnh hưởng của bọn họ trong tương lai, sáng lập nên một kết cục cân đối ở Nhật Bản.
Trước đây không lâu, Chu Phác đã mượn quan hệ của vị sứ giả này, gửi một phong thư cho Khang Đạo Nhị Điều ở Kinh Đô, ngôn từ vô cùng khó hiểu, không biểu lộ bất kỳ tin tức gì là Đại Hán chuẩn bị xuất binh Nhật Bản, chỉ là trước tiên muốn thành lập một mối liên hệ với Kinh Đô mà thôi, tin rằng không bao lâu sau Kinh Đô sẽ phúc đáp cho mình.
Hiện tại điều khiến bọn họ quan tâm là một chuyện khác. Mới vừa rồi, Trúc Trung Trọng Nghĩa (tạm dịch: Takenaka Shigeyoshi) ở Trường Kỳ viết một phong thư gửi đến thương quán Trường Kỳ, ngỏ lời gần đầy trong quan thự có thiết yến, mời sứ giả của thương quán đến dự yến.
Lúc vừa nhận được phong thư này, Lưu Tĩnh lập tức chạy đến thương lượng với Chu Phác. Làm nhân vật đại diện cao nhất của Đại Hán ở Trường Kỳ, mấy năm qua Lưu Tĩnh cũng từng được vị quan lớn Mạc Phủ này mời rất nhiều lần. Nhưng tình hình hiện tại thì khác, cần phải cân nhắc kỹ lưỡng một chút.
Y cũng không phải lo lắng đây là Hồng Môn Yến. Trường Kỳ hiện tại là địa bàn của Mạc Phủ. Nếu như thật sự Mạc Phủ đã suy đoán được hành động ngầm của bọn họ, vậy thì không cần khách khí viết thư nữa, cứ trực tiếp phát binh bao vây nơi này là được rồi.
Điều y thật sự lo lắng là những người phe ta có thể vô lý lộ ra chút manh mối gì, khiến Mạc Phủ sinh nghi, nên muốn thương lượng với Chu Phác một chút. Vạn nhất có chuyện gì xảy ra cũng dễ bề chuẩn bị một lời biện hộ.
Sau một hồi lâu thương lượng, bọn họ cảm thấy vấn để có khả năng xảy ra nhất chính là vị sứ giả từ Kinh Đô đến. Tuy rằng Mạc Phủ theo dõi thương quan Đại Hán không chặt chẽ, nhưng đoạn đường y bôn ba, lại là một người không có bao nhiêu kinh nghiệm, nói không chừng sẽ lưu lại dấu vết gì trên đường.
Chu Phác suy nghĩ một hồi lâu sau, nói ra kết luận của mình.
- Người này vô cùng quan trọng đối với chúng ta, nhất định phải nghĩ cách bảo vệ. Mặt khác, Thái Tử điện hạ cũng đã nhận được báo cáo rồi, không lâu sau trong kinh sẽ biết. Nếu như đến lúc đó bọn họ đến hỏi người, kết quả chúng ta lại không mang ra được, vậy thì phiền toái lắm
- Đại nhân nói phải.
Lưu Tĩnh lập tức đồng ý với ý kiến của Chu Phác.
- Hạ quan cảm thấy, nếu đã không trực tiếp phái người đến bắt, thì nói rõ Mạc Phủ cũng không thể nắm bắt được quá nhiều chuyện. Đợi đến lúc có người hỏi, hạ quan xem như không biết gì cả, chối bỏ sạch sành sanh.
- Đúng, chính là làm như vậy.
Chu Phác gật gật đầu.
- Ngoài ra, ta cảm thấy để y ở trong thương quán cũng không phải là cách hay. Tạm thời cứ để y ở nơi khác trước rồi giấu một khoảng thời gian. Đại nhân có nơi nào đáng tin cậy có thể dùng hay không?
- Có.
Lưu Tĩnh liền trả lời.
- Hạ quan trước giờ đều phụ trách buôn bán giữa hai nước. Mấy năm nay cũng đã kết giao không ít bằng hữu trong đám thương nhân. Có mấy người đặc biệt đáng tin cậy. Trước tiên cứ giấu người ở chỗ bọn họ.
- Thương nhân đáng tin sao?
Chu Phác có chút chần chừ.
- Mấy người này cũng không thuần túy là thương nhân thôi.
Lưu Tĩnh đột nhiên nói mập mờ.
- Tóm lại đại nhân tin rằng bọn họ tuyệt đối đáng tin cậy là được. Hạ quan tuyệt đối sẽ không lấy tính mạng tiền đồ của bản thân ra để nói chơi
Chu Phác nhìn vẻ mặt đối phương có chút thần bí, đột nhiên dường như đã hiểu chuyện gì đó.
- Được, nếu đại nhân đã nói như vậy, thì ta yên tâm.
Lưu Tĩnh đồng thời quản lý Ngoại vụ ti và Thương nghiệp bộ, là một trong những người quyền lực nhất và tài nguyên lớn nhất trong quan thự của Thương nghiệp bộ Đại Hán. Lúc y còn ở trong kinh nghe nói Thương nghiệp bộ ngoại trừ thuyền buôn trực thuộc, trong tối còn có một vài thuyền buôn phụ trách ngược xuôi buôn bán, thu hoạch được lợi ích khổng lồ trong đó. Là quan đồng triều, những chuyện này có thể không hỏi thì tốt nhất không hỏi.
Sau khi hai người lại thương lượng một chút về bước đi sau, Lưu Tĩnh dẫn theo tùy tùng của mình, theo người của Thừa hành Trường Kỳ Trúc Trung Trọng Nghĩa phái đến cùng đi về phía dịch sở nơi Thừa hành cư trú.
Dịch sở của Thừa hành Trường Kỳ là ở trấn Bản Bác Đa (Motohakata) thành Trường Kỳ. bởi vì Trường Kỳ là thương cảng lớn nhất Nhật Bản hiện này, nên buôn bán ở đây rất hưng thịnh. Hơn nữa để thể hiện quyền uy của Mạc Phủ ở đây, đã cho xay với quy cách rất lớn. Đồng thồi, bởi vì chịu ảnh hưởng của Tây Dương và Trung Quốc, góc cạnh của tòa kiến trúc này không giống với kiến trúc Nhật Bản lắm.
Vì đã đến đây nhiều lần, nên thủ vệ cũng không ngăn cản mà cho Lưu Tĩnh thông hành. Lưu Tĩnh được tùy tùng dẫn đường, một thân một mình đi lên tiểu lâu nơi dịch sở thường cử hành yến hội.
Lưu Tĩnh vừa vào, thì phát hiện đã có rất nhiều người đến. Ngoại trừ rất nhiều quan viên trong thành Trường Kỳ, thậm chí còn có rất nhiều thương nhân ngoại quốc như Bồ Đào Nha và Hà Lan. Quy mô này, không giống như khởi binh hỏi tội như y lo lắng, nhất định là một đại yến hội.
Nhưng theo kinh nghiệm trước đây của y, phàm là đại yến hội do chính Thừa hành tổ chức ở Trường Kỳ, thông thường đều được thông báo trước vài ngày. Một là để trên dưới làm tốt việc chuẩn bị, để khỏi phải mất mặt Mạc Phủ; hai là vì để cho những thương nhân chuẩn bị lễ vật cho mình.
Đúng vậy. Thừa hành Trường Kỳ Trúc Trung Trọng Nghĩa, thân làm quan cao nhất của Mạc Phủ ở Cửu Châu (Kyushu), lại nắm trong tay đại quyền buôn bán với ngoại quốc, là một tên có lòng tham không đáy. Y dựa vào việc được Tướng Quân (Shogun) Mạc Phủ tin tưởng, lợi dụng quyền thế của mình nhiều lần giành lấy hết lợi ích từ chỗ thương nhân ngoại quốc ở Trường Kỳ. Những người bên trong đều nói xấu. Ngay cả Lưu Tĩnh có thân phận quan phủ cũng không thể không tặng lễ cho y vài lần, chỉ cầu làm việc được thuận tiện.
Tình hình hôm nay thì lại khác. Ngay hôm nay mới nhận lời mời dự yến, nên lúc Lưu Tĩnh mới nhận được lời mời, hiện tượng khác thường như vầy khiến y vô cùng bất an. Hiện tại, y cũng nhìn thấy sự hoang mang tương tự trên mặt những thương nhân khác, cho nên xem ra cũng không phải nhắm vào mình.
Mang theo một cảm giác thoải mái, Lưu Tĩnh bước nhanh gia sảnh đường, chào hỏi những người mình quen, sau đó trở về chỗ ngồi đã được sắp xếp cho mình ngồi xuống.
Lúc mới đến Nhật Bản, y vô cùng không quen với cách ngồi xổm trong thời gian lâu như vậy của người Nhật Bản. Mỗi lần tham dự yến hội đều đau nhức cả nửa ngày. Tuy nhiên qua vài năm, y đã quen rồi. Nhìn vẻ mặt khó chịu của những người ngoại quốc này, y cảm thấy có chút buồn cười.