- Tốt lắm! Thái tử nhận lấy sổ sách này, nó hơi sơ lược lập ra một chút, nhận ra bên trên đều là con số dầy đặc, hơn nữa chiếu theo ngày và đồ vật tiến hành phân loại tương ứng, thoạt nhìn làm vô cùng dụng tâm.- Ngươi khổ cực rồi, vẫn xin sau này không ngừng cố gắng, có gì cần ta tới giúp đỡ không?
Nó thân là thái tử, gánh vác đều là công việc trù bị chiến lược và an bài đại cục, vấn đề quá mức nhỏ nhặt, dĩ nhiên sẽ có không ít người trợ giúp nó làm, không cần nó mỗi một việc đều tự mình đi làm, như vậy không thể hiện cần cù của nó, chỉ biểu hiện được không biết đại thể.
- Hồi điện hạ, về đại thể hết thảy đều còn coi như thuận lợi, tuy nhiên… có một số sự tình ngược lại khiến người ta phiền lòng. Cao Trạch thật dè dặt nhìn thái tử.- Phủ Sơn là thương cảng, thương thuyền các nước thường tới lui rất nhiều, bọn họ sẽ chiếm giữ nơi cập bến, ảnh hưởng hiệu suất vận chuyển của chúng ta. Vả lại trước mắt bọn họ, chúng ta cũng không dễ gióng trống khua chiên vận binh và vận chuyển đồ đạc… Thần hi vọng gần đây giảm bớt được tới lui của thương thuyền.
- Đây đương nhiên phải làm. Thái tử hơi khẽ vuốt cằm.- Đại Hán gần đây đã giảm bớt thuyền biển chạy tới Phủ Sơn, ta sẽ hạ lệnh bắt đầu từ mấy ngày này, một thương thuyền Đại Hán cũng không được tới. Về phần thương thuyền nước khác… thì mượn cớ cảng biển cần phải tu sửa, không cho bọn họ tiến vào. Hải quân cũng được ở ngoài biển đuổi đi những thương thuyền đó.
- Vậy thuyền biển của người Nhật Bổn thì làm sao? Cũng không nên tính rút dây động rừng. Trương Đạo Ngạn hỏi.
Điều này cũng đúng là vấn đề khó khăn không nhỏ, Phủ Sơn xem như thương cảng gần Nhật Bổn nhất, dùng để tập kết quân đội là nơi chốn không quá tiện. Thế nhưng thương cảng là ưu điểm cũng là khuyết điểm, ưu điểm của thương cảng chính là lưu lượng quá lớn, thời điểm hàng đống binh sĩ và đồ vật tập kết, căn bản liền không cách nào giữ bí mật nổi, Phủ Sơn vốn dĩ là có thương quán của người Nhật Bổn, cũng có một số thương nhân Nhật Bổn lưu trú ở nơi này, bởi vì chỉ lệnh của Mạc Phủ “Quốc dân Nhật Bổn ở ngoài biển lưu trú năm năm trở lên liền không cho phép về nước, bọn họ thường xuyên đều phải có người về nước, cho dù bọn họ không có phát giác quyết định Đại Hán sửa soạn công phạt Nhật Bổn, chỉ cần báo dấu vết tập kết binh lực và những đồ vật này cho Mạc Phủ, vậy Mạc Phủ liền sẽ có điều phát giác.
Vấn đề này ngược lại khiến thái tử một chút phạm vào khó khăn.
- Bằng không dứt khoát trước tiên một mồi lửa đốt đi thương quán bọn họ, liền nói cháy mất rồi, sau đó chúng ta lại phái người gác bên ngoài, bắt hết những người Oa trốn ra khỏi lại. Lúc này, một vị quan viên đột nhiên đề nghị.- Con số những người Oa này cũng không nhiều, chúng ta chỉ cần đều bắt lại, bọn họ vốn không còn người nào mật báo được.
- Như vậy có phải thanh thế quá lớn hay không?
Trương Đạo Ngạn có chút chần chừ.- Người Nhật Bổn nếu như hỏi tới thì phải làm sao?
- Không quản được nhiều như vậy, trước làm như vậy đi. Thái tử làm ra quyết định, sau đó một lần nữa nhìn về phía Cao Trạch.- Còn cần gì khác nữa hay không?
- Còn có một việc, điện hạ. Thần gánh vác trông coi và chứa đựng đồ vật, bởi vậy cất vào kho cũng là quy về thần tới trông coi, vấn đề khác cũng còn tốt, chỉ là vấn đề này khiến cho mọi người phiền lòng nhất. Trước kia cảng Phủ Sơn không có đủ kho hàng để dùng… Điện hạ cũng biết kho hàng là sự việc trọng yếu nhất hậu phương đại quân, một chút cũng buông thả không được, nhất là quan ta còn dùng hàng loạt hỏa khí, quân giới và hỏa dược thì cần phải dùng kho hàng riêng biệt để tiến hành trông coi, tiếp tục coi thường không được. Phương tiện kho hàng Phủ Sơn hiện có thật sự là khó thỏa mãn đòi hỏi của quân ta, cho nên chúng ta phải lại dựng lên một số kho hàng, nhưng hiện giờ khắp nơi đều nhân sự khan hiếm, khó đạt thành mục đích này, cho nên chúng tôi gần đây vẫn luôn ở trong chuyện này lo phiền.
- Nếu như đòi hỏi cấp bách, vậy cũng đừng có kéo dài, sự tình dựng lập kho hàng đặt ở đầu tiên, cùng với việc dựng lập quân doanh. Thái tử lập tức làm ra quyết định.- Về phần vấn đề số người không đủ, ta sẽ tự mình đi hỏi quan địa phương, bảo bọn họ dừng lại tất cả công trình khác hiện giờ, điều động dân phu Cao Ly tới phối hợp làm việc của chúng ta. A…
Sau khi trầm ngâm chốc lát, nó lại nghĩ ra một chủ ý.- Nếu như chúng ta dựng lên doanh trại phải khiến cho hàng loạt thôn dân ngay trên đất ấy chuyển nhà, vả lại nói vậy sẽ ảnh hưởng kế sinh nhai của ngư dân. Vậy dứt khoát chúng ta lại thuê dùng thanh niên cường tráng bên trong bọn họ tới làm thuê, đến vì chúng ta dựng lên các loại phương tiện đi? Như vậy tăng nhanh tốc độ kiến tạo các loại phương tiện chúng ta, cũng khiến bọn họ tốt xấu có khoản thu vào. Vả lại, ta sẽ khiến quan phủ ngay trên đất này nhất định phải phối hợp với chúng ta, từ nơi khác trưng mộ thanh niên cường tráng, như vậy vừa lao dịch hẳn sẽ đủ dùng rồi. Ta đích thân đi gây áp lực, bọn họ sẽ cho ra người.
- Điện hạ anh minh!
Cao Trạch vui mừng quá đỗi, vội vàng tỏ vẻ cảm tạ với thái tử.
- Đúng rồi, hao phí thuê dân công Cao Ly, còn có hao phí cải tạo xây dựng kho hàng quân doanh, các ngươi đều phải ghi vào trong sổ sách, sau đó thống kê ra các khoản tỉ mỉ, sau đó chuyển tới chỗ ta, ta muốn để cho người riêng biệt tới hạch toán. Thái tử lại thêm một câu.- Sau cuộc chiến thời điểm thanh toán đền tiền cho Nhật Bổn, một khoản chi ra như vậy cũng được tính ở trên đầu người Nhật Bổn.
Thứ nhất là vì thanh toán đền tiền sau cuộc chiến, thứ hai cũng là vì phòng ngừa người làm việc bên trong tham ô, tuy rằng Đại Hán điều luật cực nghiêm, nhưng giám quản nên có vẫn là phải có.
- Vâng, điện hạ. Cao Trạch nghiêm nghị tòng mệnh.
Tiếp đó, thái tử lại nhìn về phía Triệu Tùng.
- Triệu lữ trưởng, ngươi là chủ tướng cuộc chiến này, ngươi còn có đòi hỏi gì không?
- Hồi điện hạ, thần có hai đòi hỏi. Triệu Tùng khom mình thi lễ.
- Bộ đội xuất chinh lần này, trừ một đoàn là đoàn trực thuộc thần vả lại từng mang qua, hai đoàn còn dư lại đều là trong quân từ nơi khác điều động tới, lẫn nhau cũng không phải quá quen thuộc. Vả lại, thần và đoàn trực thuộc này vẫn luôn ở Liêu Đông đánh trận, còn bọn họ trước đó vẫn luôn ở phương nam đánh trận, phương pháp và kinh nghiệm khả năng đánh trận cũng có khác biệt. Bởi vậy, thần cần phải tốn một chút thì giờ để huấn luyện cọ sát bọn họ. Khẩn cầu điện hạ ở ngoài cảng Phủ Sơn vạch ra một nơi hẻo lánh cho thần và bộ hạ luyện binh. Mặt khác bên trong kế sách đánh trận của thần, phối hợp linh động của hải lục quân rất là trọng yếu, nhiều lần đòi hỏi trên biển đổ bộ, cho nên thần cần để cho người của hải quân tới riêng biệt đi theo cùng chúng ta tổ chức huấn luyện, tránh thủ để cho hải lục quân trước lúc khởi xướng tấn công liên thủ thành thạo.
- Triệu lử trưởng quả nhiên là tướng tài của triều ta, quả thật trước khi đánh trận huấn luyện trọng yếu nhất. Thái tử gật đầu.- Tốt, vậy Triệu lữ trưởng tiếp tục cố gắng nha. Nhất định phải trước lúc khởi binh khiến các quan binh đều huấn luyện tốt, để cho lữ trưởng dễ sai khiến.
- Đây cũng là mục đích của thần. Triệu Tùng tiếp tục nói.- Tuy nhiên… điện hạ, người ở xung quanh Phủ Sơn đông đúc, đại quân nếu mãi ở đây huấn luyện, khả năng bảo mật khó mà vẹn toàn…
- Chuyện cho tới hiện giờ cũng không cần quá mức nghiêm khắc giữ bí mật, chúng ta cách Cửu Châu chẳng quá trăm dặm, đại quân tề tựu đầy đủ làm sao có khả năng một chút dấu vết cũng không có? Chúng ta vừa bắt đầu không trông cậy hoàn toàn vào tập kích bất ngờ. Thái tử an ủi Triệu Tùng, ra hiệu y không cần phải lo lắng.- Lữ trưởng không cần ở trong chuyện này quá mức lo lắng, cho dù lộ ra một chút manh mối, người Nhật Bổn cũng không chắc làm ra được phản ứng quá nhanh.
- Hi vọng hết thảy mọi việc đều được như điện hạ suy nghĩ.
Triệu Tùng vuốt cằm.- Đúng rồi, điện hạ, nếu như hiện giờ có sự tình nhiều công trình như thế phải làm, dứt khoát trước tiên thuyên chuyển công binh của chúng ta tới hiệp trợ công trình đi? Bọn họ đều có kinh nghiệm kiến tạo, vả lại mười phần đáng tin cậy, làm người trông coi dân phu Cao Ly.
- Công binh đều tới đủ rồi sao? Thái tử hỏi.
- Thần kiểm lại một chút, hiện giờ đã đến đây ước chừng bảy tám trăm người, đủ hoàn thành được rất nhiều chuyện, điện hạ. Triệu Tùng vội vàng trả lời.
Thái tử vốn muốn lập tức đáp ứng ý kiến của y, nhưng nói tới bên miệng lại sửa lời.- Như vậy thì tốt, thế dứt khoát như thế đi. Nếu như khắp nơi đều cần dân phu, chúng ta ở đây dứt khoát thành lập một cục Lao động, do ta tới đích thân gánh vác, bất kỳ nơi nào muốn dùng lao dịch đều cần phải tới nơi này của ta xin và báo để chuẩn bị. Như vậy mới thống nhất cai quản, cũng tránh cho khắp nơi bởi vì phân phối lao dịch mà sinh ra tranh chấp không cần thiết. Các ngươi thấy thế nào? Những công binh này cũng tạm thời an bài vào cục Lao động đi. Hiện giờ quy về ta điều phối tới khắp nơi, thiết nghĩ mệnh lệnh của ta bọn họ không đến mức không nghe chứ?
Ngoại trừ nguyên nhân ngoài mặt, thái tử còn có ý khác, nó đã nhìn ra được, hiện giờ ở Phủ Sơn trọng yếu nhất chính là lao dịch, nó muốn dùng cách đích thân mình tới quản chế dùng lao dịch gián tiếp nắm giữ thế cục của Phủ Sơn, đồng thời gia tăng công việc chuẩn bị. Nó không có kinh nghiệm tòng quân, đối với quân đội cũng chưa nói tới lực khống chế, chỉ đành nắm lấy lao dịch hậu phương vào trong tay.
- Điện hạ anh minh! Những người khác đương nhiên không ai sẽ phản bác ý kiến của thái tử.