- Vậy là tốt rồi… Thái tử rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
- Tuy nhiên, sau khi quân Liêu Đông rút khỏi làm ăn, thái tử điện hạ dự định đem những kho hàng, điền trang, khu trồng sâm làm như thế nào? Đây đều là tài sản của thương nhân Đại Hán, đều trả lại cho người Cao Ly hay sao? Trần Thăng đột nhiên nói.
Vấn đề này có chút sâu sắc, nhưng mà vừa rồi thái tử cũng đã nghĩ đến.
- Những tài sản này đều là của con dân Đại Hán, không được trả lại, nhưng sau này những thương nhân đó phải buôn bán theo phép tắt, không nên tiếp tục ức hiếp người khác, phá hỏng giao hảo giữa hai nước…
Tuy rằng, bề ngoài thái tử trói buộc các thương nhân này, nhưng vẫn ngầm thừa nhận lợi ích bọn họ cướp đoạt từ Cao Ly, chỉ có điều đòi hỏi bọn họ phải vì giảo tình Đại Hán và Cao Ly, mà tiến hành kiềm chế một chút với hành động của bọn họ với Cao Ly sau này.
- Phương pháp của thái tử nói tất nhiên là làm được, tuy nhiên… với bản tính của người Cao Ly, nhất định sẽ được đằng chân lân đằng đầu, nếu chúng ta bắt quân Liêu Đông rút ra, những thương nhân này đều không có chỗ dựa rồi, đến lúc đó quan viên Cao Ly nhất định sẽ vơ vét tài sản của Đại Hán. Trần Thăng vẫn trầm tĩnh nói.- Để tránh những phiền toái sau này, hay là cứ triệu hồi tất cả những thương nhân này luôn đi.
- Việc này không được! Thái tử không biết đây là Trần Thăng đang cố ý thử nó, lập tức liền đưa ra phản đối.- Những sản nghiệp này đều là thương nhân Đại Hán từng bước từng bước có được, làm sao chìa tay đưa cho người ta? Ta tất nhiên phải bảo vệ bang giao hai nước, nhưng cũng không phải vì thế mà hy sinh lợi ích của thương nhân Đại Hán cho toàn cục. Theo ta, những thương nhân này không cần rút lui, cứ tiếp tục buôn bán tại Cao Ly, ta sẽ bảo người Cao Ly cam đoan không quấy nhiễu đến việc làm ăn của các thương nhân này.
Ngừng lại một chút, có lẽ cảm thấy mình nói quá mức trắng trợn, nó lại không kiềm chế được mà giải thích cho mình.- Triều đình Cao Ly hủ bại từ trên xuống dưới, cho dù đem những sản nghiệp này trả lại cho người Cao Ly, cũng nhất định sẽ bị bọn họ tham ô hết, bọn họ lại không biết làm ăn, cuối cũng sẽ làm cho những sản nghiệp này ngày càng lụi bại. Nếu mà như thế, không bằng để cho thương nhân Đại Hán tiếp tục buôn bán, như vậy là tốt với Đại Hán, cũng là chuyện tốt với Cao Ly.
Nghe thấy lời biện minh của nó, Trần Thăng cũng bật cười.
- Nếu điện hạ đã biết quan lại Cao Ly hoành hành, vậy thì làm sao tin tưởng được là sau khi quân Liêu Đông rút khỏi buôn bán, đám quan lại đó ném chuột sợ vỡ đồ, không tiếp tục ức hiếp thương nhân Đại Hán?
- Nhưng… triều đình ta là thượng quốc của Cao Ly, Cao Ly phải kính cẩn tuân theo triều đình ta, ta tuyệt đối sẽ không cho phép bọn họ ức hiếp thương nhân nước ta. Nếu đám quan lại Cao Ly dám làm như vậy, khi đó bọn họ sẽ không còn có cớ gì, Đại Hán trừng phạt được tất cả bọn họ, bắt bọn họ bồi thường. Dù sao, chỉ cần Đại Hán động một chút, là bảo vệ được sản nghiệp của thương nhân Đại Hán, không cần quân Liêu Đông nhất định phải tham gia vào, lại làm mất tác phong và kỷ luật của quân đội. Sau khi hơi do dự, nó lại hạ thấp giọng.- Mặt khác, hàng năm quân Liêu Đông đều có số lượng lớn quan binh xuất ngũ, bố trí được các quan binh vào sản nghiệp của thương nhân Đại Hán, các thương nhân Đại Hán bảo vệ lẫn nhau, cũng sẽ không sợ quan lại địa phương Cao Ly ức hiếp.
Nó nói xong, đột nhiên cảm giác có chút không ổn, bất giác nhìn Trần Thăng, giống ngư là học sinh đang đợi giáo viên đánh giá đáp án của mình.
Trần Thăng vẫn không nói một lời nào, chỉ có điều nhìn đánh giá thái tử, dường như đang cảm thán điều gì.
Đang lúc thái tử muốn hỏi lại, gã đột nhiên thở dài.
- Thái tử nói đúng, nên làm như vậy, nếu như thần nói…, thần cũng đang dự định nói như thế.
Từ sau khi thiên hạ dần yên ổn, đòi hỏi cần có quân sự của Đại Hán càng ngày càng ít rồi, vì thế hàng năm đều có số lượng lớn quan binh xuất ngũ, quân Liêu Đông tất nhiên cũng không ngoại lệ. Khi mà những quân sĩ đó rời khỏi quân đội, ngoại trừ phải phát cho một khoản tiền xuất ngũ, còn phải tìm chỗ bố trí.
Đại bộ phận quan quân dựa theo quân hàm và quân công được trao tặng đất đai, những quan binh xuất ngũ này sau khi về quê hương, bởi vì thói quen tuân lệnh được rèn luyện nhiều năm trong quân ngũ, hơn nữa lại có kỹ năng quân sự, vì thế sẽ trở thành lực lượng cốt lõi của địa phương. Nhưng mà đất đai trong thiên hạ dù sao cũng có hạn, nhất là các tỉnh không có chiến sự trong phần lớn các cuộc thay đổi triều đại, triều đình chỉ đành lấy đất đai từ con cháu nhà Minh đời trước và một bộ phận tịch thu từ quan lại phạm tội, sau nhiều năm phân phát, đến bây giờ đất đai còn thừa đã rất ít.
Vì giải quyết vấn đề này, để quan binh xuất ngũ hưởng thụ cuộc sống đến muộn này, triều đình đã tranh luận rất lâu, cuối cùng đưa ra hai cách giải quyết.
Một là cổ vũ các quân đoàn đóng quân ở biên giới khai khẩn đất đai, sau đó đem đất đai này cấp cho quan binh xuất ngũ, biến bọn họ thành di dân ở vùng biên giới.
Nhưng việc làm này ngay từ đầu đã bị nghi ngờ, bởi vì đại đa số biên giới đều đã bình định chưa lâu, đất đai canh tác ổn định rất ít, không phân được cho bao nhiêu người, mặt khác hoàn cảnh biên giới thường vô cùng khắc nghiệt, cho dù khai khẩn cũng khó trồng trọt, không có bao nhiêu binh lính nguyện ý nhận đất ở lại nơi này sinh sống trồng trọt.
Nếu bắt buộc họ phải ở lại mảnh đất này, triều Minh trước đó đã có bài học sâu sắc, bởi vì triều Minh tiết kiệm tiền cho quốc gia, quy định binh sĩ ở các doanh trại phải làm hộ tịch nhất định phải nhiều thế hệ tham gia quân ngũ, sau đó canh tác đất của doanh trại, nhưng đất đai của doanh trại cuối cùng sẽ rơi vào tay của đám quan quân cấp trên, cuối cùng những người làm hộ tịch đó nhiều đời bị trói buộc trên mảnh đất này, không thay đổi được thân phận của mình và con cháu, không khác gì nô lệ.
Quân thần Đại Hán đều trải qua đời Minh, bọn họ cũng chứng kiến không ít tình trạng bi thảm của binh lính nhà Minh, không hề muốn chuyện cũ tái diễn.
Vì thế trải qua thảo luận lâu dài, mọi người lại nghĩ ra một cách giải quyết khác, đó là đem đất đai vùng biên địa chia thành các trang viên lớn cấp cho quan quân xuất ngũ có công lao, dùng những người này để củng cố an ninh vùng biên, những địa chủ vùng biên này tổ chức ra dân phòng đội ngay từ địa phương, hỗ trợ quân đội Đại Hán duy trì trị an địa phương, binh lính xuất ngũ tự do lựa chọn, nếu đồng ý thì ở lại biên giới, nếu không muốn ở lại thì quan phủ Đại Hán sẽ hỗ trợ tìm kiếm công việc khác.
Khác với tiền Minh, bản thân quan phủ Đại Hán cũng là một hệ thống kinh tế khổng lồ, quan phủ trong Nội các có tất cả sản nghiệp, tàu thuyền, hàng hóa của Vân Sơn Hành năm đó, lại có số lượng lớn nhà xưởng, mỏ và điền trang, những sản nghiệp đó có đòi hỏi nhân công rất lớn, tiếp nhận rất nhiều người tìm việc, vì thế những địa phương này là nơi mà các binh lính xuất ngũ thường đến nhất. Bởi vì đám binh sĩ này trong quân đội được rèn luyện có sức khỏe tốt, có ít người còn biết chăm ngựa, sửa chữa máy móc…, hơn nữa lại có thói quen tuân lệnh nghe lời, cho nên bọn họ chính là công nhân được chủ ưa thích thuê, hai bên đều hài lòng.
Cứ như vậy, ở các vùng của Liêu Đông, những vùng đất mới chinh phục xuất hiện rất nhiều điền trang, kéo dài thẳng đến tận trong lãnh thổ Cao Ly, mà những chủ nhân của điền trang đó phần lớn cũng đưa con em tham gia vào quân đội. Khác với chính sách hộ tịch của Đại Minh, những người này là tự động tham gia quân đội, là cảm ơn quân đội, cũng là tìm bảo hộ của quân đội với gia đình mình.
Cho nên, Trần Thăng nói quân Liêu Đông “rút lui”, cũng không đơn giản mà làm được? Thái tử cũng chỉ là tìm cách gọi khác mà thôi, quân chính quy không được phép làm, quân xuất ngũ thì có danh chính ngôn thuận mà làm.