hương 2230: Có chắc chắn thuyết phục được Đại Hán không? (Hạ)
Nói thật, bởi vì Mạc Phủ hiện giờ ở địa vị ưu thế tuyệt đối đối với triều đình, cho nên Mạc Phủ đối với giám thị triều đình và Pháp hoàng kỳ thực không hề đặc biệt nghiêm mật, ngược lại chủ yếu lấy duy trì quan hệ hài hòa bề mặt của hai bên làm chính, Sở Ti Đại ở kinh đô đối với công khanh trong triều bề ngoài rất cung kính, thường xuyên qua lại xã giao với bọn họ, đối với Thiên hoàng và Pháp hoàng cũng cực ít biểu lộ bất kính, cho nên gã mới có cơ hội dùng cách này để duy trì một mối quan hệ bí mật với Nhất Điều và Pháp hoàng.
Chính là thông qua cách như vậy, gã có được ý chí của Pháp hoàng, đồng thời cũng thương lượng được từng sách lược đánh đổ Mạc Phủ.
- Đã gặp mặt Tả phủ và Nội phủ chưa? Khuôn mặt Pháp hoàng vẫn không hề bận tâm, chỉ là giọng điệu bình ổn hỏi.
Sau khi bàn bạc sách lược xong xuôi với Hữu đại thần, bọn họ cuối cùng quyết định phải liên kết với hai vị trọng thần khác của triều đình, để dễ thống nhất ý kiến, sau đó Nhị Điều Khang Đạo tìm cơ hội thưởng anh đào phẩm rượu để tiết lộ sự việc cho hai vị trọng thần này.
- Đã gặp mặt bọn họ, thần vừa mới từ chỗ tụ họp đến.
Nhị Điều Khang Đạo lập tức trả lời.
Pháp hoàng lập tức mở mắt, sau đó gắt gao nhìn chằm chằm Nhị Điều Khang Đạo, giống như tỉnh dậy từ trong mơ, không khí trong phòng đột nhiên trở nên ngưng trọng.
- Vậy, Tả phủ và Nội phủ có ý kiến gì?
- Tả phủ sớm đã có lòng bất mãn với bạo ngược của Mạc Phủ, giống như trước đây bệ hạ đã dự liệu, huynh ấy rất nhanh liền tán đồng ý kiến của thần. Nhị Điều Khang Đạo cung kính hạ tầm mắt.
- Ngoài ra, huynh ấy còn muốn thần chuyển lời tới bệ hạ, huynh ấy quyết không muốn chỉ lo thân mình, xin bệ hạ tin tưởng huynh y, để huynh ấy cũng tham gia cùng...
- Dù sao cũng vẫn là người trong hoàng tộc mà... Pháp hoàng sau khi nghe được câu trả lời này, không nhịn được mà mỉm cười.- Tả phủ không hổ là công khanh đứng đầu triều đình, rất hiểu rõ đại nghĩa.
Tả đại thần Nhất Điều Kiêm Hà thật sự ra cũng là con trai của Thiên hoàng hậu Dương Thành, là em trai của Pháp hoàng, có được ủng hộ của em trai, hưng phấn trong lòng Pháp hoàng tất nhiên bộc lộ trong lời nói.
Đúng vậy, Tả phủ hiểu rõ đại nghĩa, hơn nữa vì triều đình không tiếc thân mình, làm gương cho chúng vi thần! Nhị Điều Khang Đạo cũng phụ họa với Pháp hoàng.
- Chỉ cần có giúp đỡ của Tả phủ, sự việc sẽ dễ hơn rồi... Pháp hoàng nhanh chóng đè nén vui mừng trong lòng mình, sau đó lại hỏi.- Thế còn Nội phủ thì sao?
- Nội phủ... dường như là rất bảo thủ.
Do dự một lúc, Nhị Điều Khang Đạo thẳng thừng trả lời.- Huynh ấy cảm thấy việc này quá mức trọng đại, dường như không quá muốn tham gia vào.
Sau khi nghe được tin xấu này, sắc mặt Pháp hoàng nháy mắt chìm xuống, gần như tức giận sẽ lập tức bạo phát ra vậy.
- Y... y thân là gia chủ Nhiếp Quan gia, bị người ta xâm bức cưỡng ép đến bước này mà lại còn không có dũng khí như thế, y... y thực là xấu hổ với tổ tiên! Sau một lát, Pháp hoàng khàn giọng mắng.- Hay là y tưởng rằng cả nhà mình gả được đứa con gái đi, là đã là người Mạc Phủ rồi sao?
Ưng Ti gia tuy thân là một trong Ngũ Nhiếp gia họ Đằng Nguyên, nhưng hiện giờ cũng coi như là thân thích Đức Xuyên gia, từ khi Đức Xuyên Tú Trung bắt đầu, chính sách nhất quán của Đức Xuyên Mạc Phủ chính là liên hôn với triều đình, ngoài việc đem con gái gả cho Thiên hoàng ra, y còn cho con trai mình mưu cầu liên hôn với Công gia, trải qua trù tính của y, Đức Xuyên Gia Quang sau khi nguyên phục đã nhanh chóng thành hôn với Ưng Ti Hiếu Tử, Ưng Ti Hiếu Tử trở thành chính thất của tướng quân, cũng chính là Ngự đài sở.
Ưng Ti Hiếu Tử là con gái của gia chủ Ưng Ti, Ưng Ti Tín Phòng, em gái của gia chủ đời trước Ưng Ti Tín Thượng, tính ra cũng chính là cô mẫu của Nội đại thần Ưng Ti Giáo Bình (tuy tuổi tác bọn họ cũng chẳng kém nhau bao nhiêu), cũng chính là nói, Ưng Ti Giáo Bình chính là cháu trai ngoại của tướng quân Mạc Phủ hiện nay Đức Xuyên Gia Quang.
Nhưng, tuy có một tầng quan hệ như thế, nhưng lúc bàn bạc việc lớn, Pháp hoàng và Nhị Điều Khang Đạo đều không cảm thấy Ưng Ti Giáo Bình sẽ vì thế mà tâm hướng Mạc phủ. Bởi vì Đức Xuyên Gia Quang đối với Ưng Ti Hiếu Tử quả thực là quá ác liệt rồi, tuy trên danh nghĩa Hiếu Tử là chính thất của hắn ta, nhưng hắn ta từ sau khi thành hôn vẫn chưa từng có chút biểu cảm với Hiếu Tử, gần như là phiếm nàng ta vào lãnh cung, quan hệ vợ chồng chỉ có trên danh nghĩa.
Đức Xuyên Gia Quang sở dĩ làm như vậy, thứ nhất là vì hắn ta hiện giờ không hề thích nữ sắc, thứ hai cũng là để tránh sinh ra con cháu có huyết mạch Công gia, Đức Xuyên gia chỉ là coi huyết mạch công gia như đồ trang sức mà thôi, không muốn sinh con, để tránh lúc thừa kế bị triều đình thừa dịp, hoặc là xuất hiện Tướng quân thân triều.
Chính vì Đức Xuyên gia đối đãi với Ưng Ti Hiếu Tử như thế cho nên hai người này đều không cảm thấy Ưng Ti Giáo Bình sẽ vì việc liên hôn mà có cảm tình gì với Đức Xuyên Mạc Phủ, kéo y vào trong phương viên đưa tin, bọn họ không ngờ Ưng Ti Giáo Bình lại vào lúc đại sự trước mắt mà rút lui, lựa chọn khoanh tay đứng nhìn, việc này cũng khó trách Pháp hoàng tức giận như thế.
Nhị Điều Khang Đạo cũng có cùng cảm giác như thế, thậm chí nói phẫn nộ của y càng cao hơn một bậc, bởi vì quan hệ máu mủ của y và Ưng Ti Giáo Bình càng mật thiết hơn, ông nội của Ưng Ti giáo Bình là Ưng Ti Tín Phòng thật sự ra là hậu thế của gia chủ Nhị Điều gia Nhị Điều Tình Lương, sau khi Ưng Ti Trung Đông từng đảm nhiệm Quan Bạch Ưng Ti gia một trong Nhiếp gia chết đi, từng vì không có con trai mà tuyệt hậu, mấy chục năm sau, Chức Điền Tín Trường quật khởi, tiếp cận khống chế Nhật Bổn. Theo chủ đạo của hắn, đồng thời đổi tên thành Ưng Ti Tín Phòng, cuối cùng cũng làm đến Tả đại thần và Quan Bạch.
Vì Nhị Điều Khang Đạo cũng là con cháu Nhị Điều Tình Lương, cho nên tuy tuổi tương tự nhưng luận bối phận thì Ưng Ti Giáo Bình thật sự ra cũng là cháu trai của Nhị Điều Khang Đạo, y tất nhiên cảm thấy phẫn nộ với việc Ưng Ti Giáo Bình không biết thời thế.
Nhưng chính vì cùng trên một lập trường, cho nên y cũng không muốn để Pháp hoàng ghi hận Ưng Ti giáo Bình, vì vậy vẫn giúp gã nói.- Đức Xuyên Gia đối đãi với Hiếu Tử như thế, đối với cả nhà Ưng Ti mà nói làm gì có ân tình chứ, Nội phủ chỉ là trời sinh nhu nhược, không dám tham gia vào việc lớn mà thôi... Hơn nữa, y đã đồng ý với chúng thần, cho dù không tham gia vào việc này cũng tuyệt đối không tiết lộ nửa tiếng với người ngoài. Thần thấy, những lời hứa này của y vẫn là xuất phát từ trong tâm đấy.
- Cung coi như y vẫn có chút thiên lương. Nghe được những lời của Nhị Điều Khang Đạo, sắc mặt Pháp hoàng dần hòa hoãn một chút.- Nhưng, y vẫn rút lui trước khi lâm trận, thì cho dù ngoài miệng nói tuyệt không tiết lộ cũng không được hoàn toàn đáng tin, về sau ngươi phải để ý đến y một chút, nhất định không được để y tiết lộ phong thanh!
- Vâng, bệ hạ. Nhị Điều Khang Đạo lập tức đồng ý.- Thần về sau nhất định sẽ cần thận làm việc, đồng thời lưu ý chặt chẽ hành tung Nội phủ, tuyệt sẽ không để y làm hỏng việc lớn.
- Tất cả đều phải làm phiền Hữu phủ rồi. Pháp hoàng lại gật đầu.
Sau đó, ông ta lại trầm tư giây lát, rồi tiếp tục nói.- Nếu Tả phủ đã biết việc này, hơn nữa tỏ vẻ đồng ý, thì tiếp sau đó nên chính thức thi hành rồi, ái khanh hiện giờ chuẩn bị chưa?
- Thần đã tìm cách lâu ngày, hiện giờ đã bố trí ổn thỏa, chỉ đợi một tiếng hạ lệnh của bệ hạ, thì bắt đầu hành động. Nhị Điều Khang Đạo hiên ngang trả lời.
- Hơn nữa thần cảm thấy việc không nên chậm trễ, càng nhanh càng tốt.
- Chọn người phái đi Trường Khi đã định chưa? Sau một lát, Pháp hoàng lại hỏi.
- Đã chọn xong rồi.
- Ai?
- Kiều Bản Thực Thôn. Nhị Điều Khang Đạo hạ thấp giọng.
- Y vẫn đều trung thành với triều đình, hơn nữa vô cùng bất mãn với ngang ngược của Mạc phủ, là một nhân tài đáng dùng. Thần chuẩn bị cho y mang thần hàn của Pháp hoàng bệ hạ đi Trường Khi, sau đó đánh động tiết sứ Đại Hán ở Trường Khi, để bọn họ truyền thư giao cho hoàng đế bệ hạ Đại Hán!
Kiều Bản Thực Thôn xuất thân là một chi tộc họ Kiều Bản của phân gia Tứ Nguyên tự gia của Đằng Nguyên Bắc gia, bởi vì họ Kiều Bản vốn là chi tộc của chi tộc cho nên huyết mạch xa xôi, chứ không phải là một chi tộc vô cùng thân cận với công khanh triều đình, trong công khanh hệ Đằng Nguyên chỉ là một thành viên của Vũ Lân gia (Nhiếp Quan gia, Thanh Hoa gia, Đại Thần gia rồi đến Vũ Lâm gia, chỉ được coi là gia tộc cấp bốn), gia lộc chỉ có năm trăm thạch. Gia hệ như thế trong triều đình không đáng để vào trong mắt, tất nhiên sẽ không bị người của Mạc Phủ để vào mắt, đảm đương sứ giả đương nhiên là tốt vô cùng rồi.
Kiều Bản Thực Thôn là con nuôi của gia chủ đời trước họ Kiều Bản là Kiều Bản Thực Thắng, năm nay hơn ba mươi tuổi, tuy địa vị thấp kém nhưng vô cùng trung thành với triều đình, thống hận tàn bạo vô đạo của Mạc Phủ, cho nên rất nhanh liền lọt vào tầm mắt của Nhị Điều Khang Đạo, sau đó vui vẻ tiếp nhận chức trách sứ giả.
Sự việc đã đến bước này rồi, trong phòng lại lần nữa rơi vào tĩnh mịch.
Pháp hoàng lại hơi nhắm mắt, chỉ là hô hấp trở nên dồn dập không ít, ngực không ngừng phập phồng.
Cũng khó trách căng thẳng như vậy, đây là việc đại sự, không chỉ liên quan đến an nguy của triều đình, đến an toàn của bản thân ông ta cũng bị dính dáng nặng nề rồi.
Ông ta biết, âm mưu phía trước cho dù thế nào, chí ít còn chưa thực sự bắt đầu, cho dù bại lộ cũng có một vài cách để cứu vãn, nhưng nếu thực sự phái đặc sứ đến Trường Khi, thì... thì nếu lại bị Mạc Phủ biết được, thì sẽ không còn đường cứu vãn nữa. Có lẽ rất nhiều người sẽ bị liên lụy lưu đày, thậm chí bị xử tử, bản thân đến cái ngôi vị Pháp hoàng này cũng không giữ nổi.
Cho dù lúc trước đã bàn bạc nhiều lần với đối phương rồi, khi việc đến, trong lòng ông ta vẫn kinh hoàng, mở miệng lại cảm thấy môi khô khốc, run rẩy một lúc không nói nên lời.
Nhưng một dòng nước ấm chảy ra từ đáy lòng khiến ông la lại khôi phục dũng khí, ông ta không quên hà hiếp mấy chục năm nay của cả nhà Đức Xuyên đối với hoàng tộc, đối với bản thân ông ta, ông ta nhớ lại mình đã hạ quyết tâm.
- Thuyết phục hoàng đế Đại Hán... có nắm chắc không?
Ông ta đột nhiên nâng tầm mắt lên hỏi Nhị Điều Khang Đạo.