Còn có trong một số thuyền chuyển xuống ngựa, những con ngựa so với những con ngựa gã nhìn thấy ở Nhật Bổn phải cao to tráng kiện hơn rất nhiều, còn có mấy thuyền thì càng thêm kỳ quái, dỡ xuống hàng hóa, rõ rành rành chính là đại pháo!
Ngay theo cái nhìn chăm chú của gã, từng chiếc từng chiếc thuyền lớn thần bí, trút xuống vũ khí và binh sĩ, đưa tới mặt đất trước mặt mình. Nhưng mà gã tuy rằng nhìn rất nhập thần, nhưng người áp giải sau lưng gã lại không có hứng thú nhiều lời cùng gã, vẫn luôn ở sau lưng xô đẩy gã, đòi gã đi nhanh chút. Bọn họ nói chính là tiếng Hán.
Đây rốt là nơi nào? Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Loại cảnh tượng giống như dị vực (thế giới khác) này, khiến Kiều Bản Thực Thôn hoàn toàn sa vào trong mê loạn.
Nhưng mà, đã không còn bao nhiêu thì giờ cho gã cảm thán nữa, theo áp giải của vệ binh, Kiều Bản Thực Thôn bị bắt rời khỏi cảng bận rộn, mang về phía nơi ở của thái tử trong đất liền, còn một con thuyền gã ngồi trên đó mà tới, bởi vì đã được xác nhận thân phận, cho nên được mang tới neo đậu trong cảng, bọn người trên thuyền cũng bị lần nữa an bài ổn thỏa.
Tuy rằng từng chút tiến vào đất liền, Kiều Bản Thực Thôn nhận ra quanh thân rõ ràng thoạt nhìn là thành trấn, nhưng nơi này lại giống như người ở thưa thớt, không nhìn thấy bao nhiêu người qua đường tới lui, chỉ có người mặc quân phục kỳ lạ đi qua lại chung quanh, bọn họ thông thường đầu ngẩng cao, hơn nữa thân thể cường tráng rắn chắc, nhìn ra được vẫn luôn có được cung ứng hoàn mỹ.
Ở ven đường, gã vẫn còn nghe thấy đủ tiếng ồn ào không dứt bên tai, ngoại trừ tiếng gào thét của rất nhiều người cùng nhau hò hét hội tụ lại thành, thi thoảng còn có tiếng gào thét của đại pháo đánh vang, chấn động lỗ tai gã có chút đau nhức.
Từng màn kỳ quái này, khiến gã càng ngày càng cảm thấy kỳ quái, dường như mình đang ở bên trong con thuyền vỏn vẹn đi có một ngày liền tới được một thế giới ngoại vực.
- Vị này… vị này… Kiều Bản Thực Thôn lớn gan hỏi binh lính áp giải gã, nhưng gã suy nghĩ rất lâu, cũng không biết nên xưng hô như thế nào với đối phương, đàng phải hàm hồ cho qua.- Xin hỏi chúng ta hiện giờ đang ở nơi nào, đã tới Đại Hán rồi sao?
- Chưa tới, chưa tới. Nơi này nào phải là Đại Hán. Binh sĩ trả lời một câu không kiên nhẫn, sau đó lại dùng lực xô đẩy gã một cái, thúc giục gã đi nhanh chút.
Bởi vì quý tộc công khanh Nhật bổn học tập Hán Ngữ đều là dùng tiếng thông thường, vả lại trăm ngàn năm qua truyền lưu xuống đã có rất nhiều biến dị, tiếng Hán của gã âm điệu có chút quái di, binh lính gắng gượng vẫn nghe hiểu được chút, lại chỉ sẽ cảm thấy có chút phản cảm.
- Vậy… vậy nơi này là chỗ nào vậy? Là nước nào? Các ngươi tại sao nói được tiếng Hán? Mặc dù biết rõ truy hỏi tiếp nữa đã rất nguy hiểm rồi, nhưng trọng trách trên mình, Kiều Bản Thực Thôn vẫn là lớn gan tiếp tục hỏi thăm tiếp.- Kính xin… kính xin nói cho tôi biết!
- Nơi này là Cao Ly, ngươi tới Cao Ly rồi. Có lẽ là thấy gã có chút đáng thương, một binh sĩ khác nói xen vào, trả lời câu hỏi của gã.- Tốt rồi, kế tiếp ngươi cũng đừng hỏi nhiều nữa, hỏi nữa cũng sẽ không nói cho ngươi biết. Điện hạ muốn để cho ngươi biết, ngươi cái gì cũng biết được!
- Nơi này là Cao Ly sao? Còn có điện hạ, điện hạ là ai? Từng tin tức rung động khiến gã càng thêm mê hoặc, gã liên tục truy hỏi.
Thế nhưng trong lòng gã cũng hơi trấn định, ít nhất hiện giờ gã không có bị người ta bán đứng, rơi vào trong tay của Mạc Phủ, chỉ là bị đưa tới Cao Ly. Thế nhưng gã hiện giờ vẫn là không hiểu tại làm sao sứ đoàn Đại Hán Trường Khi mạo hiểm đưa mình ra ngoài lại chỉ đưa mình tới Cao Ly, vả lại tại sao nơi này còn sẽ có nhiều binh lính nói tiếng Hán như vậy.
Tuy nhiên lòng hiếu kỳ của gã nhất định là không cách nào được thỏa mãn, những binh sĩ này rất có ăn ý lại không thảo luận với gã bất kỳ tin tức nào, chỉ là một đường áp giải gã tới ngoài thành.
Bọn họ đi tới một thôn xóm nho nhỏ, che đậy vô cùng đơn sơ, ngoại trừ một số ít phòng ốc lợp ngói, khắp nơi đều là nhà tranh, mà ở bên cạnh những phòng ốc đó là một công trường cực lớn. Hơn mười tòa kiến trúc làm bằng gỗ đang mọc từ mặt đất bằng mà lên, khắp nơi đều nhìn thấy được thợ thầy và lao dịch thi công ồn ào náo động một mảnh.
Vì để bảo mật hết thảy mọi thứ, đồng thời cũng là vì thể hiện tinh thần đồng cam cộng khổ với quan binh, thái tử khéo léo chối từ nơi ở bọn quan viên địa phương Phủ Sơn đưa cho, định chỗ ở của mình bên cạnh một chỗ quân doanh, đương nhiên điều kiện nơi ở của nó phải hơi tốt hơn một chút, là chỗ ở ban đầu của phú hộ trong thôn.
Quân doanh chỗ này vốn là một tiểu sơn thôn, bởi vì đòi hỏi của quân đội Đại Hán mà bị cưỡng ép trưng dụng, cư dân hoặc là bị phát cho ngân lượng dời tới trong đất liền, hoặc là bị xem thành lao dịch xếp vào trong cục Lao động, đang bên trong công trình các nơi vì quân đội Đại Hán làm mà dựng lên các loại công trình.
Bình tĩnh mà xem xét, tuy rằng đã làm ra đủ loại cố gắng, nhưng vì đại quân chợt tề tựu đông đủ, bởi vậy Phủ Sơn hiện giờ đủ điều kiện cung ứng cho cuộc sống của quan binh cũng không cao, cho nên loại hành động đồng cam cộng khổ với quan binh phỏng theo phụ hoàng này của thái tử, cũng xác thật đạt được hiệu quả yên ổn lòng quân.
Theo thái tử chỉ bảo, vị sứ giả triều đình Nhật Bổn rất nhanh đã bị dẫn tới bên trong nơi ở của thái tử.
Bọn công khanh lấy phong nhã làm trọng, nhất quán không làm việc nông cũng không tham dự lao dịch, cho nên thân thể thông thường suy yếu. Kiều Bản Thực Thôn dĩ nhiên cũng không ngoại lệ, dọc đường đi bộ, gã đã có chút thở hồng hộc rồi, kết quả sau khi tới được đây ngay cả cơ hội nghỉ ngơi cũng không có liền bị bọn binh sĩ mang tới bên trong sảnh đường của nơi ở này.
Gã vừa vào sảnh đường, liền nhận ra một người thiếu niên đang ngồi ngay ngắn ở trên ghế chính giữa, đang bình tĩnh nhìn mình. Người thiếu niên này mặc phục sức của người Hán, quần áo mộc mạc, nhưng vẻ mặt nghiêm khắc, vả lại giống như có chút khí thế không giận tự uy, khiến người ta không nhìn thấy được là người thiếu niên.
Kiều Bản Thực Thôn nhìn ra được gã hẳn thân phận tôn quý, cho nên tuy rằng toàn thân mệt mỏi, nhưng không dám ngồi xuống, chỉ là nơm nớp lo sợ nhìn người thiếu niên này.
Thái tử nhẹ nhàng và vung tay lên, ra hiệu những binh lính này thối lui, sau đó lần nữa nhìn về phía Kiều Bản Thực Thôn.
- Ngồi xuống đi, dọc theo đường đi ngươi hẳn đã mệt rồi.
- Tạ ơn… Kiều Bản Thực Thôn như trút được gánh nặng, lập tức liền ngồi xuống.
Sau đó, có người hầu dâng trà lên, trước mặt Kiều Bản Thực Thôn cũng đặt xuống một ly, gã như được đại xá, vội vàng cầm lên chén trà, bởi vì thật sự đã vừa mệt vừa khát, cho nên gã cũng không màn tới thể diện công gia, ngước cổ họng uống sạch nước trà.
- Ngươi chính là sứ giả triều đình Nhật Bổn phái đi Đại Hán, đúng không? Đợi cho đối phương sau khi thoáng khôi phục trạng thái, thái tử bình tĩnh đặt câu hỏi.