- Các nơi chuẩn bị thế nào rồi? Triệu Tùng lớn tiếng hỏi quan truyền lệnh của mình.
- Khởi bẩm đại soái, chỗ của ta đã chuẩn bị xong! Các quan truyền lệnh trẻ tuổi đều lớn tiếng bẩm lại.
Vốn với chức vị lữ đoàn trưởng của Triệu Tùng bây giờ là không có đủ mức để được xưng hô là đại soái, nhưng hiện tại Triệu Tùng là độc lĩnh nhất quân, tuy rằng binh lực chỉ có một lữ, nhưng đã xem như thống soái một phương rồi, trong quân lại luôn có truyền thống xưng hô nâng chủ tướng lên, cho nên mọi người ở bên cạnh gã bây giờ dều dùng đại soái để xưng hô gã.
- Tốt, bảo bọn họ lập tức bắt đầu! Triệu Tùng ngay lập tức ra lệnh.
Tiếp theo, gã giục ngựa rời đi theo hướng ban nãy gã tới, đi tới bên cạnh mấy vị đoàn trưởng, mà mấy vị quan truyền lệnh khác thì cưỡi ngựa nhanh chóng đi tới các hướng khác nhau của quân trận, bởi vì Triệu Tùng đứng ở trung ương quân trận, bởi vậy thời giờ bọn họ tới quân trận của mình cũng không hơn kém nhau là bao nhiêu.
Tiếp theo, giống như mặt nước ao đang bình tĩnh bị ném vào mấy cục đá, các quân trận đều nhấc lên xôn xao hết sức rõ ràng. Theo mệnh lệnh của các trưởng quan, phương trận bộ binh lại chuyển hoán một lần nữa, bộ binh cầm trường thương và súng hỏa mai phân liệt thành một đám phương trận nhỏ, những phương trận nhỏ ấy cũng không có tâm, ba hàng binh lính giống như tường vây, vây thành từng mảnh đất trống.
Mà trận địa pháo binh thì bị những phương trận không có tâm đó che dấu ở phía sau, bao phủ ở giữa một biển màu đỏ tầng tầng lớp lớp
Tiếp theo, doanh kỵ binh lại bắt đầu rời đi một lần nữa, tuy nhiên, khác với nhanh chóng ban nãy, hiện tại bọn họ khởi động ngược lại vô cùng thong thả, giống như đang thong thả tản bộ vậy. Nhưng cho dù có bước chậm thì bọn kị binh đang ngồi trên lưng ngựa lại hết sức bồn chồn, bọn họ thỉnh thoảng lại nhìn chăm chú vào khe hở giữa các quân trận, tính ra khoảng cách giữa hai bên, đồng thời cũng đánh giá đảm lược của những binh lính kia.
Trong lúc bất tri bất giác, tốc độ của bọn họ càng lúc càng nhanh, từ bước chậm biến thành chạy chậm, cuối cùng biến thành xu thế thổi quét giống như vừa rồi vậy. Cơn lốc màu đỏ thổi quét về hướng phương trận màu đỏ, Kiều Bản Thực Thôn đứng trên đỉnh núi nhìn mà tim đập thình thịch.
- Chăn đứng bọn họ lại! Chặn đứng bọn họ lại!
Trưởng quan các nơi đều truyền đạt mệnh lệnh của chủ soái.- Tuyệt đối không được để bị bọn họ tách ra, cũng tuyệt đối không được làm cho bọn họ tiếp cận đến trận địa pháo binh!
- Tuân lệnh Binh lính các nơi đồng thời đáp ứng. Những thanh âm ấy hội tụ cùng một chỗ, vang dội toàn bộ sơn cốc, cũng thoáng áp chế tiếng vang khi kị binh giẫm lên mặt đất phát ra, khơi dậy ngọn lửa nóng trong lòng mỗi người.
Nhưng mà, tiếng gầm rú do ngựa giẫm lên mặt đất càng ngày càng vang dội, khoảng cách của bọn họ cùng quân trận càng ngày càng gần, mắt thấy hai quân liền đánh tới rồi.
- Rầm! Tại phía sau trận địa của bộ binh, tiếng đại pháo nổ chợt vang lên, các loại pháo dã chiến với các loại đường kính khác nhau đồng thời nổ vang giữa quân đội Đại hán. Để cho tiện đại quân dời đi và tiến lên, Đại Hán luôn luôn coi trọng việc nhẹ nhàng hóa đại pháo, gắng đạt tới trạng thái đại pháo vẫn duy trì được uy lực nhưng sức nặng lại được giảm bớt. Đòi hoi nhìn như mâu thuẫn lẫn nhau này, lại kích phát động lực việc phát triển nghiên cứu về kĩ thuật của các nhà máy sản xuất quân giới của Đại Hán. Bọn họ điên cuồng mà cải tiến gia công công nghệ, khiến cho thành trong của pháo đồng càng ngày càng mỏng, sức nặng cũng tùy theo đó mà nhẹ nhàng không ít; cùng lúc đó bánh pháo trong quân đội cũng càng ngày càng tiên tiến, càng nhanh chóng chất dỡ và linh hoạt.
Đồng thời, để cho hậu cần cung ứng càng thêm thuận lợi, hiện tại lục quân của Đại Hán chủ chốt trang bị hai loại đại pháo chế thức, một loại là pháo trái phá, đường kính lớn tầm bắn xa uy lực lớn, dùng để đả kích trận tuyến của quân địch giữa trận chiến, tuy nhiên bởi vì hành động không có phương tiện cho nên bình thường sẽ được đặt ở phía sau trận tuyến, giao cho bản nhân thống soái Chỉ huy sai khiến. Một loại là pháo Trọng Lượng Hổ Tồn, nhẹ nhàng linh hoạt tháo ráp nhanh chóng, đảm đương hỏa lực chủ yếu của quân bộ binh, trợ giúp được chung quanh, oanh kích được quân địch lúc hai quân giao chiến với nhau, đánh nát quân trận của quân địch. Loại pháo này được phân chia tới mỗi đội bộ binh bên trong quân đoàn, trên chiến trường đoàn trưởng và doanh trưởng cũng tiến hành chỉ huy.
Hôm nay bởi vì là diễn luyện, cho nên pháo trái phá không tiện mang vác di chuyển cũng không có bị điều động đến trong sơn cốc, chỉ có một chút pháo Hổ Tồn, hơn nữa cũng không có thực sự dùng tới. Tuy nhiên ngay cả như vậy, thanh thế do hai mươi mấy khẩu pháo Hổ Tồn đồng thời nổ vang cũng vẫn làm cho người ta vô cùng sợ hãi như cũ, hoàn toàn đem thanh âm ngựa giẫm lên mặt đất áp đi, quả thực giống như là đột nhiên đã xảy ra động đất vậy, tiếng nổ ấy quanh quẩn trong sơn cốc, chấn động làm cho không chỉ Kiều Bản Thực Thôn không hề chuẩn bị hết hồn, mà ngay cả chiến mã đều chậm lại không ít.
Tuy nhiên, chiến mã của quân Liêu Đông đều đã được huấn luyện chuyên biệt qua, sức chống cự của chúng nó đối với tiếng đại pháo nổ so với ngựa nơi khác đều mạnh hơn nhiều, cho nên chúng nó rất nhanh liền lại khôi phục tốc độ vừa rồi, mạnh mẽ xông tới quân trận của bộ binh.
Tựa như nước lũ cuồn cuộn kéo tới, mang theo uy danh hiển hách không địch nổi xông về phía quân trận, tràng diện này làm cho Kiều Bản Thực Thôn đứng ở phía xa còn lâm vào chấn động, huống chi là đám bộ binh đang đứng mũi chịu sào? Cho dù trong lòng biết đây thật ra là đang thao diễn, cho dù biết số lượng của những kị binh này không nhiều lắm, nhưng một tường cao màu đỏ đang lấy tốc độ cực nhanh tông về chỗ mình, hơn nữa tình cảnh tránh cũng không tránh được, vẫn làm cho người ta cảm thấy kinh hãi như cũ. Sắc mặt của đám binh lính đứng hàng đầu tiên của quân trận, cũng bắt đầu trắng bệch, trong tay đã toát mồ hôi, làm cho binh khí trong tay cũng trở nên trơn trượt hơn nhiều.
Nhưng mà, những binh lính đến từ quân Liêu Đông kia bởi vì vẫn luôn từng thấy qua cảnh tượng kị binh xung phong với tầm vóc lớn, cho nên cho dù bồn chồn nhưng bọn họ vẫn đứng yên tại chỗ. Mấy hàng người bọn họ duy trì phương trận, đem binh khí trong tay cũng dựng đứng lên, từ xa nhìn lại giống như những đóa hoa sắt mọc lên phía trước quân kì vậy, lóng lánh hào quang chói mắt.
Kỵ binh xung phong càng ngày càng gần, mà các bộ binh lại đứng cứng nguyên tại chỗ, giống như dưới chân họ đã mọc rễ vậy, mắt thấy lúc hai đoàn màu đỏ sắp đụng vào nhau thì trận đọ ý chí này rốt cục phân ra kết quả. Khi sắp xông tới phía trước quân trận, bọn kỵ binh chợt dừng tấn công, có một số người thậm chí ghì ngựa ngay tại trước hàng binh khí đứng đầu ấy, những con ngựa đó đều dựng đứng người lên, mang theo tiếng hí dài rồi cấp tốc chuyển hướng, sau đó vọt về phía những quân trận khác.
Nhưng hàng đầu tiên quân trận đều vô cùng rắn chắc, bọn kỵ binh tấn công vài lần đều không công mà lui, kết quả không những tiêu hao sức ngựa, mà cũng không hình thành đánh sâu vào như ban nãy nữa.
Nhìn biểu hiện của các quân sĩ trong thung lũng như thế, thái tử khẽ gật đầu, sau đó giải thích cho Kiều Bản Thực Thôn đứng bên cạnh nghe.