Chỉ cần mở ra cổng thành, một phần binh lính của doanh thứ nhất sẽ đi theo doanh trưởng Mạnh Chí Cao vào thành, khống chế được toàn bộ Hán Thành, đồng thời tiếp ứng đám người Triệu Tùng xông vào bên trong Cảnh Phúc cung. Còn doanh thứ hai thì theo dẫn đầu của doanh trưởng Vương Vận tiếp tục trú đóng ở ngoài thành, tìm tòi tuần tra xung quanh, giải quyết bất kỳ lay động có khả năng nào.
Sứ quán Đại Hán trước đó đã có kế sách khống chế cung đình Cao Ly sau đó dùng sức ép buộc quốc chủ Lý Hồn, hiện giờ ngoại trừ thái tử điện hạ vào trong Cảnh Phúc cung, mặt khác cũng không có gì khác biệt. Triệu Tùng sau khi cầm lấy kế sách của bọn họ cũng không có làm cải biến gì, cho nên ban đầu đã âm thầm làm nhiều lần thao luyện trú quân Đại Hán, hiện giờ liền phó mặc sửa soạn của mình cho thật sự rồi.
Tuy nhiên, về thì giờ phát động, vốn dĩ có người đề nghị phải buổi tối hoặc là rạng sáng phát động, như vậy càng thêm đạt thành hiệu quả tập kích bất ngờ, thế nhưng đề nghị này bị chính thái tử hủy bỏ, nó cho rằng hành động lần này, ít nhất về danh nghĩa là vì kéo dài vận nước của bổn quốc Cao Ly, là một hành vi khơi lên phản chính chính đáng, không nên làm ra giống như chột dạ như vậy.
Sau khi đưa mắt nhìn đối phương rời khỏi, Triệu Tùng lại nhìn xung quanh một vòng, xác định tinh khí thần của bọn họ đều không có vấn đề, gã nâng lên roi ngựa, chỉ thẳng về phía trước.
- Lên!
Tiếp đó, gã quất ngựa lên trước, dọc theo đường lớn rộng rãi giữa sứ quán tới vương cung, nhằm hoàng cung vội vã mà đi. Đại Hán từ lúc cầm giữ Lý Hồn phục quốc, vả lại sau khi ở Hán Thành vạch định sứ quán, mười phần coi trọng thể diện quy cách của vùng đất sứ quán, cùng với tới lui câu thông vương cung, theo đích thân chủ trì của phó sứ Trương Đạo Ngạn, đường lối trong Hán Thành tiến hành tu sửa, giữa sứ quán và vương thành dựng lên một con đường dài thẳng rộng, tiện thành viên sứ quán tới lui vương cung.
Đương nhiên, lúc ấy thành viên sứ đoàn chỉ là vì biểu hiện uy phong Đại Hán hiện giờ, cùng với tiện lợi can thiệp quốc chính Cao Ly mà thôi, cũng không có ngờ rằng con đường này lại sẽ có loại công dụng sai phái trong tình hình này.
Lúc này đã vào thời khắc sáng sớm, tuy rằng đại đa số người còn đang nghỉ ngơi, tuy nhiên đã có không ít người tỉnh dậy rồi. Không ít thị dân nhìn thấy một cảnh tượng đám quan binh Đại Hán hung thần ác sát, cầm vũ khí sát khí đằng đằng từ trong sứ quán chạy ra, mau chóng xông về phía vương cung, đều sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm, sau đó đều đóng chặt hết cửa sổ, giả vờ cái gì cũng không có nhìn thấy, có một số nhà là gia đinh đại sĩ phu triều thần Cao Ly, bọn họ đối với thời cuộc hiện giờ, cùng với mâu thuẫn giữa triều đình và sứ quán phải càng thêm rõ ràng hơn một chút, cho nên bọn họ càng thêm thấp thỏm lo âu hơn nữa, đóng chặt cửa ngõ co rút trong nhà, rất sợ cả nhà mình bị tại họa, rước họa vào thân.
Nhưng mà, bất kể là gia đình đại sĩ phu hay là gia đình bình thường, bọn họ đều cực ít có người nghĩ tới vấn đề cần vương hộ giá… Lý Hồn năm đó thời điểm chấp chính đảo hành nghịch thí, mất đi lòng người của sĩ dân, như nay dựa vào uy phong Đại Hán lại lần nữa phục quốc, nhưng vẫn không cách nào có được ủng hộ trung thành của mọi người, chỉ là bị xem thành dựa vào Đại Hán có được lại ngôi vua bị chiếm như chó mừng chủ cầu được phục quốc mà thôi, hiện giờ mắt thấy ông ta lại lần nữa gặp xui rủi cũng không có bao nhiêu người lo lắng vì ông ta, ngược lại có không ít người âm thầm reo hò vui mừng.
Triệu Tùng cũng không để ý tới bọn sĩ dân Cao Ly đó nghĩ thế nào, gã phóng ngựa trên con đường lớn phi nhanh không coi ai ra gì, sau khi từ Liêu Đông điều động tới kinh thành, trong biến cố mấy tháng, gã đã rất lâu không có rong ruổi phóng ngựa giống như hôm nay.
Ngựa dưới háng mặc dù là chiến mã gần đây mới được tạm thời điều động từ bên trong sứ quán ra, nhưng dù sao đã từng trải qua huấn luyện, cho nên theo thúc giục ra roi của gã tráng kiện tới cực điểm, thật giống như là đè ép hết những con ngựa khác, không ngừng chạy như điên về phía trước. Trong lúc đi vội vàng dọc đường này, mang theo gió lạnh đầu xuân quất loạn trên mặt của gã, nhưng mà cũng không có khiến gã cảm thấy đau đớn hoặc là rét lạnh, ngược lại kích khởi một cỗ lửa nóng trong lòng gã, trong thoáng chốc dường như khiến gã trở về chiến trường đã lâu chưa chạm tới.
Vì tránh gió, gã hơi nhắm hai mắt lại, bên tai của gã đột nhiên vang lên tiếng Hán xen lẫn tiếng gào thét của Mông Cổ và Mãn, cùng với tiếng giao nhau của binh khí, đó là tháng ngày đã trải qua rất lâu, nhưng lúc nào cũng quanh quẩn ở trong lòng của gã, giống như chưa bao giờ rời đi qua.
Trước mắt gã bỗng nhiên xuất hiện một thanh ảnh mơ hồ, nơi đó có từng mặt cờ xí màu sắc các loại, kéo dài dường như đủ che lấp mặt trời, còn có rừng cây thương trận không đếm rõ được, dường như hàn quang đang lóe sáng chói mắt… Cứ như vậy gã đi vào bản thổ Liêu Đông, từng lần đánh trận với quân đội Kiến Nô như vậy.
Khi đó gã còn chưa phải lữ trưởng, nhưng cũng là một sĩ quan cấp cao rồi, nhưng chỉ có lúc đó, gã thường thường thân đi trước binh sĩ, dẫn các huynh đệ binh sĩ dưới trướng xung phong vào trận địa địch, biểu hiện của gã vô cùng dũng cảm, đáng được xưng là tấm gương của tất cả mọi người, mấy lần có được đại soái Trần Thăng khen ngợi trước toàn quân.
Có một số người nói gã là vi khích lệ sĩ khí cho bọn binh sĩ, triển hiện võ dũng của mình, có một số người nói gã là bởi vì thấy nhiều việc Kiến Nô ngược đãi tàn nhẫn dân Hán muốn vì bọn họ báo thù, có một số người nói gã là vì ngăn chặn mồm miệng những lời nói gã là dựa vào thân thiết với bệ hạ mới có được thăng quan. Kỳ thật những thứ này đều đúng, những thứ này đều là nguyên do gã dũng mãnh như thế, nhưng đây không phải toàn bộ nguyên nhân.
Gã làm như vậy nguyên nhân căn bản nhất là gã muốn làm như vậy, đúng vậy, chỉ có thời điểm đi bộ hoặc là cưỡi ở trên ngựa xung phong quân trận quân địch, cầm vũ khí chém giết với kẻ địch, khi thời điểm nhìn thấy quân địch bởi vì gã và bọn bộ hạ của gã mà bị thương mà chết đi, gã mới đủ có được hứng chí và sung sướng khởi lên từ nơi sâu thẳm trong lòng, loại hứng chí này gã ở nơi chốn khác cũng tìm không thấy được.
Loại cảm giác hưng phấn này, khiến một người cảm thấy cả thiên hạ đều ở trong lòng bàn tay của mình, mọi sự vạn vật cũng không trọng yếu nữa, chỉ có một việc huy động vũ khí, giết chết địch nhân mới có ý nghĩa.
Chỉ có thời điểm rời khỏi chiến trường, gã mới nhận ra gã hoài niệm loại cảm giác này nhiều cỡ nào.
Đằng trước giống như có một bức tường, mặt dưới tường một đám người cầm binh khí đang nhìn mình, gã càng lúc càng tìm về cảm giác mất đi, mở to miệng hít thở, máu trên dưới toàn thân đều giống như bốc cháy lên, thiêu đốt gã, khiến gã cảm thấy thân thể ở trên lưng ngựa đã bay lên tận mây. Bọn bộ hạ đằng sau gào thét “Đại soái, Đại soái”, gã cũng hoàn toàn không có nghe thấy được nữa.