au khi thị nữ cởi bỏ hết mũ xung thiên mà ngự bào to mà nặng xuống, tóc xõa xuống hai vai, cuối cùng nhìn cũng giống một đứa trẻ rồi.
Thiên hoàng nho nhỏ này, thở dài một hơi, như thể là được kéo ra từ trong lồng sắt vậy, trầm mặc và nghiêm túc vốn có dường như bị đẩy lùi hết vậy, cả người đều tỏa ra sức sống trẻ thơ.
Sau đó, nàng thẳng thừng nhảy nhẹ một cái, nhấc chân cởi đôi giày màu sắc rực rỡ từ chân ra, giống như mượn đó để xả ra hết vui sướng hôm nay cuối cùng cũng không cần mặc một thân trang phục rắc rối này nữa vậy.
- Bệ hạ, đừng làm những hành động dễ ngã như vậy! Nhưng mà, gần như là sau chớp mắt, phía sau nàng truyền đến tiếng hô.
Sau khi nghe được tiếng hô này, Thiên hoàng nhỏ tuổi lập tức sắc mặt căng thẳng, sau đó lập tức lại giương lên, ngoan ngoãn lại đứng thẳng. Bởi vì nàng nghe ra được, người nói ở phía sau là mẫu hậu của nàng.
Tiếp đó, nàng ngoan ngoãn quay người, sau đó cung kính hành lễ.
- Người là thiên tử, thì nên có tác phong của thiên tử, không ổn trọng như thế làm sao được? Mẫu hậu không hề vì thế mà dừng trách cứ nàng, mà từng bước từng bước đi đến trước mặt nàng.- Đã là thiên tử, hơn nữa đến tuổi này rồi, người nên thể hiện tốt uy phong của thiên tử, sau này những hành động như vậy không được phép làm nữa.
Bởi vì mang thai mấy tháng rồi, bụng của bà đã nhô cao lên, cử động cũng trở nên chậm hơn rất nhiều, nhưng thái độ của nàng vô cùng nghiêm túc, cũng không có vì thế mà mất đi uy nghiêm. Nói là hoàng thái hậu, nhưng thật sự ra hiện giờ mới chẳng qua là hai mươi sáu tuổi mà thôi, dấu vết thanh xuân không hề mất đi trên người nàng, khuôn mặt vẫn mỹ lệ như cũ, ngược lại bởi vì làm hoàng hậu nhiều năm mà càng thêm mấy phần uy nghiêm.
- Vâng, mẫu hậu. Thiên hoàng ngoan ngoãn cúi đầu.
- Không thường xuyên nhớ kỹ mình là thiên tử để có được bộ dáng nên có là không được. Hòa Tử hoàng thái hậu vừa nói, vừa lấy y phục hàng ngày từ trong tay thị nữ, sau đó tự mình mặc lên người con gái.
Tuy ngữ khí giáo huấn con gái vô cùng nghiêm khắc, biểu hiện cũng hết sức nghiêm túc, nhưng cử động của bà lại cực kỳ dịu dàng, cẩn thận mặc quần áo cho con gái xong, sau đó cầm lược lên chải đầu cho con, rất nhanh đã chải xong đầu cho cô bé.
Hoàng thái hậu xuất thân võ gia, là cháu gái Đức Xuyên Gia Khang, tính cách cũng nhiễm chút màu sắc của vị Gia Khang công đó, vô cùng mạnh mẽ lại chú ý quy củ, không chịu nhường người khác nửa phần.
Hơn nữa con gái của nàng là nữ thiên hoàng đầu tiên trong cả nghìn năm nay, bản thân đã khiến nàng gánh trên lưng bao nhiêu bêu danh ngấm ngầm, nói nàng vì ý nghĩ cá nhân muốn mượn thế lực nhà mẹ đẻ cưỡng ép ức hiếp triều đình, cho nên nàng càng muốn để con gái biểu hiện tốt hơn, không để xuất hiện bất cứ điểm nào để người ta chỉ trích.
Loại đòi hỏi này đối với một cô bé chín tuổi mà nói quả thực là gian nan, cho nên sâu trong nội tâm Hòa tử hoàng thái hậu cũng vô cùng thương đứa con gái nhỏ của mình.
Lúc mẫu hậu chải đầu cho mình, thiên hoàng hơi nhắm mắt, giống như vô cùng hưởng thụ loại vỗ về này vậy.
Không biết sau bao lâu, vỗ về này cuối cùng cũng kết thúc, thiên hoàng lại mở mắt.
- Hòa ca hôm nay học thế nào? Hòa tử Hoàng thái hậu lại trở nên nghiêm túc, thấp giọng hỏi con gái mình.- Lúc Quyền Đại Nạp Ngôn dạy con học, con có học cho tử tế không?
Theo “Cấm trung tịnh công gia chư pháp độ” mà Đức Xuyên Gia Khang chỉ định, chức trách pháp định của Thiên hoàng chính là chủ trì nghi thức và học tập các loại kỹ năng và hòa ca, do đó Hòa tử hoàng thái hậu luôn vô cùng coi trọng việc học tập phương diện hòa ca của con gái, liên tục hỏi đến.
“Quyền Đại Nạp Ngôn” là chỉ công khanh hiện giờ đang nhậm chức Quyền đại nạp ngôn của triều đình, gia chủ Hoa Sơn Viện Định Hảo của Hoa sơn viện gia. Hoa Sơn Viện gia cũng là một chi của Đằng Nguyên Bắc gia, tuy địa vị không cao bằng Ngũ Nhiếp gia, nhưng cũng được liệt vào hàng Thanh Hoa gia, coi như là một gia đình công khanh cấp cao, một nhà này cũng nhậm chức trong triều, gia chủ thường xuyên cũng đôi khi vào được ngôi vị tả hữu đại thần. Cả một nhà này đời đời đều có chút nghiên cứu với hòa ca, lại thêm địa vị vô cùng tôn sùng, cho nên Hòa Tử hoàng thái hậu liền chọn để gia chủ, hiện giờ chức Quyền đại nạp ngôn gia chủ Hoa sơn viện Định Hảo.
Vị Hoa Sơn Viện gia chủ này cứ cách mấy ngày lại đến hoàng cư, sau đó dạy Thiên hoàng bệ hạ học tập hòa ca.
- Quyền Đại Nạp Ngôn hôm nay cũng giống như trước đây, dạy con một chút phép tắc, sau đó viết cho con một vài câu hòa ca mà mình tự viết, bảo con tự học. Hưng Tử thiên hoàng chớp chớp mắt, sau đó thấp giọng trả lời.
Có lẽ là sợ mẫu thân trách cứ, cô bé lập tức thêm một câu.- Cho nên hôm nay con đã tự học những hòa ca đó, còn chép lại mấy lần...
Một cô bé nho nhỏ chưa đến mười tuổi, hiện giờ đã trở thành Thiên hoàng, không tự chủ liền hiểu được bao nhiêu việc đời, cô bé đã hiểu tại sao phụ hoàng một ngày đột nhiên cạo sạch đầu mình, cùng với việc này biểu thị ý tứ gì, còn có vì sao mình đột nhiên lại thành Thiên hoàng bệ hạ.
Nhưng cô bé không hiểu được còn có quá nhiều thứ, thậm chí mơ hồ còn không nhìn thấy. Chẳng hạn như tại sao quan hệ giữa phụ hoàng và mẫu hậu kỳ quái như thế, cùng với mẫu hậu tại sao thường xuyên ôm nỗi sầu lo sâu nặng, cùng với việc đám công khanh đại thần rốt cuộc đối đãi với vị Thiên hoàng bệ hạ là nàng này như thế nào.
Nhưng nàng cũng nhìn ra được, Hoa Sơn viện định sẵn dạy nàng hòa ca, cũng không phải là hoàn toàn nghiêm túc, chẳng qua là qua loa cho xong mà thôi. Nhưng nàng dù sao cũng là một đứa trẻ, cũng không hứng thú với học hành như thế, Quyền đại nạp ngôn không nghiêm túc dạy nàng cũng không vội.
Nhưng mà phản ứng của Hòa Tử hoàng thái hậu lại hoàn toàn không giống thế, bà nắm chặt hai tay, gần như là không kiềm chế được mà run rẩy một chút.
Đám công khanh bởi vì ghét Đức Xuyên gia, mang cả chán ghét và thù hận truyền lên người con gái nàng, tâm kết này tuy nàng nỗ lực muốn bù đắp, chỉ sợ là không giải được.
Thiên hoàng thế này, đối với cô bé mà nói rốt cuộc là có ý nghĩa gì chứ?
Trong đưa đẩy của đất trời, cô bé bị đưa lên ngôi vị Thiên hoàng, nhưng điều này không mang đến bất cứ lợi ích nào cho nó, nó phải gánh vác bao nhiêu đòi hoi như vậy từ nhỏ, phải chịu ghét bỏ phản cảm của nhiều người như vậy, hơn nữa đời này đều chỉ đành cô độc đến già... Cái giá như vậy, để đổi lại mỗi một cái danh hiện Thiên tử chỉ là nghi thức, thực sự quá không đáng mà.
Nhưng cho dù thương con gái, nàng cũng chỉ đành nhìn nó đi lên con đường chắc chắn là bi kịch này, loại đau đón vô lực này quả thực quá khiến người ta lo buồn.
- Mẫu hậu? Bởi vì Hòa Tử hoàng thái hậu vẫn trầm mặc không nói, Hưng Tử thiên hoàng không nhịn được ngẩng đầu nhìn bà.- Mẫu hậu đừng tức giận, sau này con sẽ cố gắng hơn, dựa vào chính mình để học hòa ca...