Theo khoảng cách sát lại gần, âm thanh vó ngựa đạp ở đường đá càng lúc càng vang đội, gạt ra hết hết thảy ồn ào khác truyền tới trong tai Lý Hồn, rất nhanh không cần nội thị giải thích, ông ta liền đủ ước lượng khoảng cách với thái tử triều Trung Hoa. Lý Hồn đứng ở dưới cổng Nghênh Ân, ngẩng đầu nhìn phía trước, giống như ông ta thật sự đủ nhìn thấy phương xa.
- Quỳ xuống. Ngay thời điểm ước lượng đối phương đã tới đủ gần, Lý Hồn đột nhiên quay đầu nhìn về phía nội thị này.
- Bệ hạ? Nội thị bị cử động của ông ta làm giật mình kinh hãi.- Bọn họ cách còn rất xa a!
- Quỳ xuống! Lý Hồn lại ra lệnh.
Nội thị trước tiên là hơi sửng sốt, sau đó lập tức quỳ xuống, thân thể ép sát trên phiến đá xanh, phát ra tiếng vang nho nhỏ nặng nề.
Giống như có được mệnh lệnh gì, ngay sau khi nội thị quỳ xuống, bọn đại thần Cao Ly ở dưới cổng Nghênh Ân vẫn đang âm thầm nhìn chăm chú quốc chủ lập tức đồng loạt quỳ xuống, chỉ còn lại sứ đoàn Đại Hán và bọn quan viên trú đóng đứng yên, ngơ ngác nhìn nhau.
Sau đó, sau khi do dự chốc lát, bọn quan viên sứ đoàn và quân trú đóng Đại Hán đồng loạt quỳ xuống, cũng không có người nào xì xào bàn tán nữa.
Chính theo cái nhìn chăm chú của những người này, đoàn xe tầm vóc khổng lồ rốt cuộc dừng lại ở dưới cổng Nghênh Ân.
Tiếp đó, thùng xe của chiếc xe ngựa được mở ra, ở bên trong một mảnh yên tĩnh, thái tử chậm rãi đi xuống xe ngựa.
Nó đưa mắt nhìn về phía trước, phóng tầm mắt nhìn xem, có chút hoang vắng, ngoại trừ có một đám quan viên hai nước ăn mặc phục sức màu sắc tươi đẹp dưới cổng Nghênh Ân, không nhìn thấy bao nhiêu kiến trúc cao lớn, cũng không nhìn thấy được dân chúng Cao Ly đầy đường nghênh đón, nói thật ra cùng với chờ mong trước đó của nó không quá giống nhau.
Trước mặt đông đen một đám người đang quỳ, sức xông phá của bức tranh này cũng khiến nó hơi chút kinh hãi, tuy nhiên sau khi trải qua nhiều lần cục diện cùng loại, trận chiến lớn như vậy nó dần dần cũng đủ thích ứng, cũng không có biểu hiện suy nghĩ trong lòng ra ngoài, theo dẫn đường của tùy tùng bên cạnh, nó rời khỏi xe ngựa, sải bước hướng về phía cổng Nghênh Ân đi sang.
Nó lập tức liền nhìn thấy một người dễ thấy nhất bên trong đó, đây là một ông già thân thể cao lớn nhưng hơi có vẻ khô gầy, ông ta hơi khom người đứng ở dưới cổng Nghênh Ân, bốn phía đều là người quỳ ở trên đất.
Chiếu theo khuôn phép tiền Minh, quốc chủ Cao Ly có vương tước là Quận, nhưng ban thưởng mặc vương phục, cho nên thân mặc phục sức của tiền Minh, vào thời tiền Minh, thân là phiên quốc chủ chốt của Đại Minh, địa vị của quốc quân Cao Ly siêu nhiên, lấy danh phận quận vương hưởng thụ đãi ngộ thân vương, nhưng ở trong thể thống tước vị của Đại Hán cũng không có thiết lập tước vị quận vương, hoàng thất trước mắt cũng chỉ có thân vương, bởi vậy, như thế nào giới định địa vị của quốc chủ Cao Ly, liền biến thành một vấn đề về ngoại giao.
Cuối cùng trải qua bọn quan viên ti Ngoại vụ thảo luận và ngự chuẩn của hoàng đế Đại Hán, cuối cùng liền quyết định nhấc thẳng địa vị của quốc quân Cao Ly lên làm thân vương.
Mà sau khi tân triều thành lập, cũng không có đối với phục sức của quốc chủ Cao Ly tiến hành biến đổi, cho nên hôm nay Lý Hồn nghênh phụng thái tử chính là lễ phục bình thường. Trên đầu của ông ta mang mũ quan cánh chuồn, mặc trên thân long bào bằng gấm đỏ thiêu dệt rồng cuộn năm vuốt, bên hông dắt đai ngọc, chân mang giày da hươu màu liễu xanh, thoạt nhìn ngược lại có mấy phần lẫm liệt. Tuy nhiên ánh mắt của ông ta dường như vô cùng mờ mịt, thân thể đã hơi chút lắc lư, như thể là không kiên nhẫn đứng lâu hơn nữa. Ánh mắt của ông ta không có chỗ để nhìn… hoặc là nói vốn dĩ không có ánh mắt đáng nói, cả tròng mắt đều là một mảnh trắng, nhìn qua thật sự có chút khiến người sợ hãi.
Thái tử trong lòng có chút kinh hãi, lại có chút đang thương ông già gần đất xa trời này, vì thế đi từng bước về phía ông ta.
Lý Hồn tuy rằng ánh mắt nhìn không thấy, nhưng thính lực của ông ta coi như không tệ, ở bên trong yên tĩnh, ông ta nghe thấy một đám người chậm rãi dạo bước từng bước chân đi tới, trong lòng của ông ta biết khẳng định người dẫn đầu chính là thái tử triều Trung Hoa.
Lúc cách ông ta chỉ còn mấy bước, tiếng bước chân chợt ngừng lại.
- Thần, quốc chủ Cao Ly Lý Hồn, tham kiến thái tử điện hạ! Lý Hồn vừa nói, một bên cung kính hạ bái, một bên thi lễ với thái tử triều Trung Hoa.
- Quốc chủ miễn lễ!
Thái tử sớm đã có chuẩn bị, lập tức từng bước một tiếng đến, nâng đỡ quốc chủ Cao Ly đã có chút run rẩy.- Quốc chủ tuổi tác đã cao, không cần giữ lễ tiết. Còn nữa lại nói, thần tử của Trung Quốc không cần thi lễ với thái tử Đại Hán, Cao Ly dĩ nhiên cũng không cần.
Thái tử mắt thấy Lý Hồn đã ở cái tuổi này rồi, lại là một người tàn tật, cũng không muốn quá mức lao nhọc ông già này. Thời điểm dìu đỡ ông già này, một cỗ dược thảo mãnh liệt từ trên mình của Lý Hồn phát ra, chui vào trong lỗ mũi của nó, kích thích nó có chút khó chịu.
Quốc chủ Cao Ly này, xem ra thật là tuổi thọ không cao rồi. Thái tử thầm nghĩ.
Lý Hồn thử một chút, nhận ra người thiếu niên này rất có khí lực, hơn nữa là thật sự dìu đỡ ông ta không cho ông ta quỳ xuống, vì thế đành phải cởi mũ trên đầu xuống, sau đó cung hạ thân mình cúi chào thái tử.- Thái tử điện hạ giá lâm Cao Ly, thần không đi tới được đảo Giang Hoa nghênh đón, kính xin thái tử điện hạ thứ tội.
- Quốc chủ có tội gì? Là ta làm phiền quốc chủ mới đúng. Thái tử một bên ngoài miệng khiêm cung, một bên nhịn xuống cái cảm giác khó chịu trong mũi, thả lỏng ra bàn tay của Lý Hồn.
- Quốc chủ dù sao tuổi tác đã cao, không cần đích thân tới nghênh đón, ta sau khi vào thành sẽ đến Cảnh Phúc cung thăm viếng quốc chủ, tội gì mệt nhọc đến tận đây.
Lý Hồn nở nụ cười gượng.- Thần là bang chủ phiên quốc, điện hạ là thái tử, nào đâu có đạo lý thái tử đi tiếp thần. Kính xin thái tử đừng nên gãy giết thần.
Nước Cao Ly bình thường tại ba nghìn dặm sông núi của mình tự thành nhất thống, tuy rằng phải tôn kính thiên tử Trung Nguyên, nhưng vào đời Minh, Đại Minh về cơ bản không can thiệp qua nội chính Cao Ly, chỉ là ngẫu nhiên khi thay đổi quốc chủ Cao Ly hoặc là trong nghi thức trọng yếu phái sứ thần lại đây mà thôi, cho nên quốc chủ Cao Ly cho tới nay cũng đành ở phía sau cánh cửa đóng kín tự mình đi làm thiên tử, nhưng đến khi thái tử Đại Hán đích thân tới đây, không còn có loại tiện lợi này rồi, chỉ còn thành thành thật thật tự xưng là thần.
Nhìn thấy cái bộ dạng lão nhân mù mắt này hơi hơi rung động trong gió lạnh, trong lòng thái tử càng thêm tâm không đành lòng rồi.- Ta mặc dù là thái tử Đại Hán, nhưng hiện tại chỉ là một người thiếu niên mà thôi, quốc chủ lớn tuổi rồi, lại là tiền bối, ta là vãn bối, làm vãn bối ta tại sao khiến bề trên mệt nhọc được chứ? Nơi này gió lạnh, kính xin quốc chủ dẫn ta trở về thành đi.