- Tạ ơn… tạ ơn điện hạ! Kiều Bản Thực Thôn vui mừng quá đỗi, liên tục nói lời cảm tạ với nó, ngay cả gã rốt cuộc cũng không màn tới thật sự có phải thái tử điện hạ hay không nữa.- Nếu như có được điện hạ tương trợ, tệ quốc vô cùng cảm kích!
- Trong thư nói nếu như nước ta thật xuất binh được, vả lại đánh bại Mạc Phủ, để cho triều đình quý quốc lần nữa trở về được đại chính, quý quốc liền tính đền bù một chút quặng mỏ vàng bạc báo ơn nước ta… Lời này thật chứ? Thái tử lại hỏi.
- Tệ quốc là tiểu quốc ngoài biển, sản vật nghèo người ít, duy nhất được xưng tụng bất quá là chút quặng mỏ vàng bạc cất giấu mà thôi. Nếu như Đại Hán xuất binh giải cứu nước tôi khỏi dầu sôi lửa bỏng, vậy Đại Hán chính là ân nhân của tệ quốc. Loại ơn tái tạo này báo đền thế nào cũng không đủ được. Nếu như thật để cho tệ quốc khôi phục được kỷ cương, tệ quốc bằng lòng thành là phiên quốc của Đại Hán, đời đời kiếp kiếp trung thành vô tận, một chút vàng bạc của cải dĩ nhiên cũng nên hiến cho bệ hạ, tùy ý bệ hạ xử trí. Kiều Bản Thực Thôn chiếu theo ước định nói lời thoái thác, vô cùng cung kính trả lời.- Triều đình tệ quốc đã bị võ gia Mạc Phủ áp bức đã lâu, những người luyện võ này không chỉ không có không hề tôn kính đối với triều đình tệ quốc, ác danh đối với nước láng giềng khác đã rõ rành rành, tâm tâm niệm niệm chỉ có tàn sát cướp đoạt mà thôi. Trước đây vài chục năm, bọn họ đã từng vượt biển xâm lấn qua Cao Ly, đã tạo thành tai họa và rắc rối lớn tựa trời, thật vất vả mới bị Đại Minh lúc đó đánh lui. Vì không để cho những chuyện tương tự tái diễn, khẩu cầu Đại Hán vì tệ quốc trừ đi cái hại lớn này.
Kỳ thật, xâm lấn Cao Ly chính là Phong Thần Tú Cát, ông ta không có mở màn thành Chinh Di đại tướng quân, ngược lại học đòi văn vẻ một lòng muốn trở thành công khanh triều đình, vả lại cuối cùng chiếm được ban thưởng họ của Thiên hoàng vả lại thành chức quan cao nhất của triều đình – Thái chính đại thần. Ông ta xâm chiếm Cao Ly, ngược lại không bằng nói là triều đình Nhật Bổn xâm chiếm, ngược lại là Đức Xuyên gia mở màn, bởi vì thu lấy giáo huấn của Phong Thần gia nhằm vào bế quan tỏa cảng, chưa bao giờ nghĩ tới muốn xâm chiếm đất liền… Thế nhưng, những thứ đồ này, Kiều Bản Thực Thôn cũng không tính toán nói rõ với thái tử, y chỉ cần xúi giục Đại Hán phản cảm đối với võ gia là tốt rồi.
- Thiên hạ Đại Hán mở mang lãnh thổ, vật phụ dân phong, sản vật gì khoáng sản gì đều có, vốn dĩ không thiếu quặng vàng bạc gì kia. Thái tử lắc lắc đầu, có vẻ đối với lời của đối phương không cho là đúng.- Tuy nhiên, triều đình quý quốc bị Mạc Phủ ức hiếp tới như vậy, xác thật khiến người ta lòng đầy căm phẫn, ta thật lòng hi vọng phụ hoàng giáng hạ chỉ dụ, phát thiên binh vì quý quốc khôi phục kỷ cương.
Nghe thấy thái tử nói như vậy, Kiều Bản Thực Thôn dĩ nhiên vui mừng quá đỗi, thế nhưng gã tuy rằng không có kinh nghiệm chính trị gì, nhưng đầu óc cũng không ngu ngốc, biết cái gọi là chỉ muốn trợ giúp Nhật Bổn khôi phục kỷ cương, không muốn các loại quặng mỏ vàng bạc gì đó chỉ là lời nói ngoài miệng mà thôi, hoàn toàn không được xem là thật.
Theo tình thế bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, lý trí cũng dần dần trở về trong đầu của gã, gã bắt đầu đối với trải qua hôm nay cảm thấy rất nghi hoặc, gã cảm thấy mình bị đưa tới Cao Ly cũng không phải bất ngờ gì, mà là kết quả cố ý làm ra.
Nếu nghĩ như thế, điểm đáng ngờ thật sự nhiều lắm, tại làm sao thương quán Trường Khi phải cố ý đưa mình sang đây? Vì sao vị tự xưng thái tử Đại Hán này sẽ ở Cao Ly? Nhất là… vì sao nơi này đột nhiên tập kết nhiều binh lính Đại Hán như vậy? Bọn họ đến tột cùng là đang đối phó ai hay sao?
- Điện hạ, thời điểm tôi đang sang đây, nghe thấy người áp giải tôi nói, chúng ta đang ở Cao Ly, đây có thật hay không? Gã chỉnh sắc mặt hỏi.
- Bọn họ không ngờ nói với ngươi loại việc này? Quay về ta nhất định phải xử trí bọn họ. Thái tử sắc mặt hơi biến, sau đó rất nhanh liền khôi phục bình thường.- Không sai, chúng ta bây giờ đang ở Cao Ly.
- Như vậy tại hạ còn muốn hỏi tiếp điện hạ, chúng ta bây giờ ở nơi nào của Cao Ly vậy? Điện hạ là là vì việc nào tới Cao Ly? Kiều Bản Thực Thôn lại lần nữa truy hỏi.
Thái tử lập tức có chút khó khăn, liếc mắt nhìn nhau với Trương Đạo Ngạn.
- Sứ giả ven đường mệt nhọc, hôm nay vẫn là nghỉ ngơi thật tốt một chút đi, có việc gì ngày mai lại nói. Trương Đạo Ngạn cười nói.- Sứ giả thiết nghĩ cũng là vội phải đi kinh thành Đại Hán, chúng ta qua mấy ngày nữa liền sẽ có thuyền đi kinh thành, chỉ cần có cho phép của điện hạ, đến lúc đó sứ giả liền chay tới được kinh thành diện kiến bệ hạ rồi.
Tuy rằng trong lòng còn có nhiều nghi hoặc muốn có được giải đáp, nhưng từ trên mặt những người này, Kiều Bản Thực Thôn cũng rõ ràng bọn họ hiện giờ không chịu tiết lộ cho mình quá nhiều thứ. Ở dưới mái hiên của người sao dám không cúi đầu, gã không nhịn xuống nghi hoặc không được, đi theo người hầu cận dẫn đường đi ra khỏi gian trạch viện này, nhằm nơi an bài chỗ ở cho gã đi tới.
- Y ngược lại đang nghi ngờ rồi. Đợi sau khi gã bị mang đi, thái tử nhẹ nhàng thở dài.- Xem ra thật đúng là không cách nào lừa gạt cho qua được a.
- Dọc theo đường kỳ quái như thế, còn nhìn thấy được nhiều đội thuyền và binh sĩ gióng trống khua chiêng như vậy, người ngu đi nữa cũng sẽ nảy sinh nghi hoặc a. Càng huống chi còn là người thông minh. Trương Đạo Ngạn cười khổ.- Điện hạ, sợ là giấu diếm không được vị sứ giả này rồi.
- Giấu diếm không được thì giấu không được, dù sao luôn phải nói rõ ràng với bọn họ. Thái tử trầm ngâm một lát.- Ngày mai ta phải đi tìm gã, nói cho gã biết ta tới Cao Ly là tại làm sao. Đại quân của Đại Hán ở Cao Ly tề tựu là tại làm sao, đem thứ nói được cho gã đều nói cho gã biết.
- Như vậy… như vậy không tốt lắm đâu? Trương Đạo Ngạn có chút chần chừ.- Điện hạ triều đình Nhật Bổn tìm chúng ta là tìm cầu viện từ chúng ta. Bọn họ muốn mượn binh, chính là nếu như bọn họ biết trước lúc đó chúng ta đã quyết định muốn xuất binh với Nhật Bổn, e rằng sẽ ảnh hưởng tới quan cảm của bọn họ. Nếu như bọn họ ngược lại bởi vì không bằng lòng hợp tác với chúng ta, ngược lại rắc rối.
- Bọn họ đã rơi xuống mức này, chẳng lẽ còn theo chúng ta cò kè mặc cả sao? Chúng ta quyết định xuất binh đi đánh nhau với Mạc Phủ, mặc kệ là vì lý do gì, đối với bọn họ tóm lại là chuyện tốt phải không? Thái tử hỏi ngược lại.- Phụ hoàng và nội các quyết nghị là muốn sau cuộc chiến trợ giúp triều đình Nhật Bổn, kiềm chế Đại Danh quyền thế các nơi. Ta không tin bọn họ sẽ cự tuyệt loại an bài này. Lại nói, như nay quân ta đã là tên ở trên cung, cho dù bọn họ không chịu đồng ý không chịu hợp tác, lại như thế nào? Là bọn họ cầu chúng ta, không phải chúng ta cầu bọn họ.
- Điện hạ minh giám. Tuy rằng trong lòng vẫn là có một số ý kiến, nhưng nhìn thấy thái tử đã làm ra quyết định, Trương Đạo Ngạn dĩ nhiên cũng sẽ không nhiều lời cúi đầu lĩnh mệnh lui ra.