- Tuy nhiên, ngoại trừ khen ngợi các ông ra, ông ấy cũng nói tới một vài vấn đề, ông ấy nói những nằm gần đây có một số người lợi dụng thân phận địa vị của mình ở sứ đoàn, để bao che thân thích, thậm chí tự mình tham gia vào buôn bán ở Cao Ly, chiếm đoạt rất nhiều sản nghiệp của người Cao Ly, kiếm tiền phi nghĩa, việc này có thật hay không? Thái tử thấp giọng hỏi.
- Việc nàytuy rằng thần vẫn nghiêm cấm ràng buộc, nhưng mà quả thật có một vài người đã tham gia vào trong đó, thần nhận trách phạt không giám sát được. Thi Cao Nghệ cảm giác thật khó khăn, nhưng ông ta không dám tiếp tục lừa gạt thái tử nữa, cho nên đành phải trả lời là có.
- Trong những người này, có quan quân đồn trú ở đó hay không? Mặt khác, có quan quân Liêu Đông tham gia vào đó hay không? Thái tử tiếp tục truy hỏi.
Thi Cao Nghệ càng cảm giác khó nói, việc này nhất định là có, nhưng mà người ta vừa mới giúp mình nói tốt, chính mình làm sao lập tức lại đi nói xấu người ta?
- Quan văn võ của Đại Hán tách biệt, tuy rằng trên danh nghĩa quan quân đóng ở sứ quán nghe theo chỉ huy của thần, nhưng thật ra thần cũng không ra lệnh được cho bọn họ. Mặt khác, trước nay Đại Hán vẫn tôn trọng võ quan, thần cũng thực không dám can thiệp vào việc của quân đội. Về phần quân Liêu Đông, thần cũng chưa từng đến Liêu Đông, cho nên cũng không có thông tin gì Cho nên, vấn đề quan quân đồn trú và ở Liêu Đông, thần thật sự không rõ lắm. Có lẽ có lẽ là có. Để không đắc tội quân đội, Thi Cao Nghệ tự nguyện giả bộ hồ đồ, dù sao tội không quán xuyến chu đáo vẹn toàn còn hơn là đắc tội bọn họ.
- Ông và quan quân đồn trú sớm chiều ở chung, lại không biết rõ tình hình sao? Được rồi, ta cho ông biết, Kỷ Quốc Công đã thừa nhận với ta, quan quân đồn trú xác thực tham gia vào. Hơn nữa, không riêng gì quan quân đồn trú mà cả quân Liêu Đông cũng tham gia vào trong đó, không ít người tự hạ mình bao che cho người khác làm ăn buôn bán, thậm chí có người còn tự mình đi buôn bán.
Không ngờ Kỷ Quốc Công thành thật thừa nhận như vậy? Thi Cao Nghệ có chút giật mình, ông ta nghĩ rằng với danh vọng và địa vị cao quý như Kỷ Quốc Công, thì thái tử chắc không có cách bức ép quá mức, thật không ngờ vị Nguyên soái này lại chính mình nói thẳng tình hình với thái tử.
Một chiêu này của Kỷ Quốc Công, tất nhiên làm cho ông ta lâm vào thế bị động, nhưng vô hình lại giúp ông ta chối đẩy đại đa số trách phạt, dù sao nếu như quân Liêu Đông liên lụy vào việc này, trọng trách của sứ đoàn trưởng như ông ta sẽ nhỏ đi rất nhiều.
- Hóa ra hóa ra là thật có chuyện này, thật là làm người ta không tưởng tượng được! Thi Cao Nghệ chép miệng thở dài.- Điện hạ, triều đình vẫn có nghiêm lệnh cấm không cho người trong quân đội tham gia vào chuyện làm ăn buôn bán, trong quân Liêu Đông có mấy con sâu bỏ rầu nồi canh, quả thật là vô cùng không được, cần phải nhanh chóng chỉnh đốn!
- Vấn đề quân Liêu Đông thì tự nhiên sẽ do Kỷ Quốc công xử trí, không cần Thi sứ trưởng lao tâm, Kỷ Quốc Công nếu đem chuyện này báo cáo cho ta, vậy ông ấy dĩ nhiên cũng biết nên phải xử trí như thế nào. Thái tử cũng không thay đổi chút nào vì biểu hiện của ông ta.- Thi sứ trưởng, ta chỉ hỏi ông, việc này ông có tham gia vào hay không?
- Tuyệt đối không có việc này! Thi Cao Nghệ lập tức cao giọng.- Điện hạ, tôi ở Cao Ly nhiều năm, vẫn lấy việc bảo vệ lợi ích của Đại Hán làm trọng trách của mình, nếu nói có đôi lúc quá mức ngang ngược, không để ý bận tâm phối hợp với quốc chủ và triều đình Cao Ly, thì thật sự là có, từ nay về sau thần sẽ nỗ lực sửa đổi, nhưng việc trái với pháp độ, pháp lệnh của Đại Hán, thần tuyệt đối không có làm. Thần dám thề, nếu như có chỗ nào nói dối thái tử, thần xin chịu xử phạt!
Ông ta nói ra rất tự nhiên, tuy nhiên quả thật đây cũng là tình hình thực tế, ông ta được bổ nhiệm làm đại sứ tại Cao Ly, vẫn luôn muốn phải tiến thêm bước nữa trong con đường quan lộ, cho nên vô cùng chú ý giữ bản thân trong sạch, mặc dù để tăng thêm khoảng thu vào có nhận không ít biếu xén của cấp dưới và đám thương nhân, nhưng rõ ràng là không có đi làm việc trái với phép nước.
Nhiều người cấp dưới của ông ta, biết không có khả năng thăng tiến, liền chuyển tâm tư sang việc kiếm chút tiền dưỡng lão, ông ta mặc dù biết rõ nhưng cũng làm bộ không biết rõ tình hình, dù sao cũng là không tham gia vào, cho nên ông ta mới dám thề như thế trước mặt thái tử.
- Không có là tốt rồi Thái tử khẽ gật đầu.- Thi sứ trưởng vẫn hiểu được quốc gia đại sự.
Nghe được câu nói khen ngợi này của Thái tử, Thi Cao Nghệ lập tức cảm giác mình như được tăng thêm sức lực.
Ông ta ở trong quan trường nhiều năm như vậy, biết rõ quy định của triều đình ông đi công tác ở bên ngoài, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì không được, dù sao sẽ phạm phải một vài sai lầm, nhưng chỉ cần không ảnh hưởng đến việc quốc gia đại sự, đồng thời hoàn thành nhiệm vụ thủ trưởng đặt ra, vậy thì coi như là có công không có tội.
Triều đình mới lập, lại là thời điểm mới khởi đầu xuất phát, cho nên quan quân từ trên xuống dưới đều có tác phong cụ thể thiết thực, hơn quan lại trong triều đều là người tinh thông công việc, không phải là dạng người chỉ biết nói mà không biết sự đời, cho nên cũng không thích những lời nịnh hót suông, càng thích người việc nào cũng lôi luân lý đạo đức ra nói.
Giọng điệu này của thái tử, không khác gì triều đình công nhận công lao của ông ta trong những năm qua, cho rằng ông ta chỉ phạm phải lỗi nhỏ, là quan viên còn sửa chữa và tín nhiệm được.
Tuy rằng trong lòng như trút được gánh nặng, nhưng mà mặt ông ta càng trở nên nghiêm túc.
- Thái tử điện hạ dạy rất đúng, từ nay về sau thần nhất định sẽ lấy đó làm gương, sẽ làm cho quan viên trong sứ đoàn càng thêm để ý đến phương pháp làm việc, mặt khác thần sẽ ràng buộc cấp dưới, tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ tiếp tục làm xằng làm bậy!
Ông ta nào đâu biết rằng, thái tử cũng không có ý định buông tha cho chính mình dễ dàng như vậy.
- Ông là sứ đoàn trưởng, nếu cấp dưới của ông làm sai làm ẩu, vậy ông cũng không thoát khỏi trách tội, nếu nói đến bây giờ ông mới biết bọn họ làm xằng làm bậy, vậy thì mắt mờ tai điếc cái gì cũng không biết. Thái tử ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Thi Cao Nghệ, làm cho ông ta chột dạ cúi thấp đầu xuống.- Giám sát không chu đáo, mắt mờ tai điếc, ít nhất hai tội này là không phạt không được. Thi sứ trưởng, tuy rằng ông là quan viên của ty Ngoại vụ, ta cũng không có nào thẳng thừng quản thúc, nhưng mà hiện ta gánh vác tuần tra Liêu Đông, như vậy phải có trọng trách duy trì trật tự của quan viên. Ta sẽ viết về trong nước, nói rõ tình hình, như vậy ty Ngoại vụ sẽ lấy đây làm tham khảo, đến khi đó bọn họ sẽ xem xét ông, các ông đợi bọn họ đưa ra kết quả cuối cùng đi.
Tuy rằng thái tử điện hạ không phải là cấp trên trực thuộc của ông ta, nhưng thân phận của ngài cỡ nào, ngài tự mình viết thư trách cứ quan viên, ngươi dám không xử trí sao? Tuy rằng Ty trưởng ty ngoại vụ Khổng Chương là chỗ dựa lớn nhất của ông ta, ông ta sẽ không bị mất chức, nhưng sẽ không tránh được xử phạt lần này rồi, ít nhất kế hoạch thăng cấp lên thành Phó Ty trưởng ty Ngoại vụ đã tan thành mây khói, đồng liêu trong nước sẽ không bỏ qua cơ hội này để đạp lên ông ta.
Bảo vệ được chức vụ đại sứ, nhưng tương lai phải đối mặt với trừng phạt từ trong nước, kết quả này làm cho tâm tình Thi Cao Nghệ vốn đang vô cùng thỏa mãn lập tức trở nên nguội lạnh, nhưng mà cho dù trong lòng tràn đầy oan ức và đau khổ, ông ta cũng chỉ đành im lặng cúi đầu nhận tội với thái tử.
- Thái tử dạy rất đúng.
- Được rồi, ông đi về trước đi, trước mắt ông cứ đợi ở Kim Châu, chờ khi ta khởi hành đi đến Cao Ly, ông hãy đi cùng với ta, đợi đến khi chiến sự bắt đầu, đến lúc đó phải có việc nhờ ông rồi. Thái tử đột nhiên khẽ nở nụ cười.
- Thi sứ trưởng, chuyện nào đi chuyện ấy, trước đây ông đã phạm phải một số sai lầm, nhưng dù sao cũng là chuyện đã qua, chỉ cần sắp tới ông hỗ trợ, làm việc đắc lực cho ta, ta sẽ lại viết thư khen ngợi ông gửi về trong nước. Lập công chuộc tội, ông hãy nhớ kỹ những từ này.
Thi Cao Nghệ trợn tròn mắt ngạc nhiên, rốt cuộc ông ta cũng hiểu được ý tứ của thái tử rồi.
- Thần tạ ơn thái tử điện hạ! Ông ta đứng dậy, lại một lần nữa gập người khom lưng thật sâu cúi chào thái tử.
Tiếp đó, ông ta xoay người, bước chân mạnh mẽ rời khỏi dịch quán.
............
Hoàng hôn, mặt biển tràn đầy màu xanh lẫn ánh vàng rực rỡ.
Mặt trời chiều ngả về tây, ánh mặt trời đỏ thắm bị ráng mây màu đỏ bao phủ, bầu trời như bị đốt thành từng mảng sáng rực. Biển rộng, cũng bị những ánh sáng này nhuộm thành màu hoàng kim, sóng biển chập chùng, phản xạ ánh sáng màu vàng, tựa như những chiếc vảy màu vàng.
Ở dưới ánh sáng màu vàng này, Tư lệnh quân Liêu Đông, Nguyên soái Kỷ Quốc Công Trần Thăng cùng vài viên quan binh thân tín trong quân Liêu Đông đứng ở con đường trên cầu cảng, lẳng lặng nhìn thái tử điện hạ trước mặt gã.
Vào hoàng hôn chiều hôm nay, thái tử điện hạ Đại Hán sẽ kết thúc chuyến tuần tra Liêu Đông của mình, sau đó lên đường đi tới Cao Ly, chuẩn bị dấn thân vào sự nghiệp lớn đầu tiên trong cuộc đời mình.
Trong lòng gã vừa có cảm thán, cũng có mong đợi vô cùng. Thiếu niên trước mặt gã, trong thời gian ngắn ngủi nửa tháng ở chung, đã để lại cho gã một ấn tượng vô cùng khắc sâu, cũng làm cho gã càng có thêm tin tưởng vào tương lai của đất nước.
Một thái tử có trí tuệ thông minh, học thức phong phú, hơn nữa ngoài bản chất lương thiện lại không mất đi bản tính cương nghị, vương triều Đại Hán được gã từng bước từng bước hỗ trợ hoàng thượng chiến đấu có được này, trong mai sau nhất định sẽ tiến dài trên con đường phát triển của mình và mang theo con dân của nó đi lên con đường phồn vinh giàu mạnh.
Mà gã, nhiều năm qua lập công lao như vậy cũng đủ rồi, đánh trận cũng đã đủ rồi, quả thật nên trở lại kinh thành yên ổn nghỉ ngơi một chút.
Gió thổi trên mặt biển tạo ra những đợt sóng thật cao, sau đó tràn vào đất liền, mạnh mẽ càn quét khắp nơi. Từng chiếc từng chiến tàu vận chuyển khổng lồ, cùng với hộ vệ đứng trên mạn thuyền, tất cả đều mở ra cánh buồm, cánh buồm căng gió, khiến cho tất cả mọi thứ ở bờ biển trở nên bé nhỏ.
Dựa theo an bài của quan viên cảng trước đó, hôm nay lấy danh nghĩa tiễn thái tử điện hạ, tất cả các cầu tàu ở cảng Kim Châu đều đóng cửa, tất cả hoạt động vận chuyển hàng hóa và hành khách đều ngừng lại, để thuận tiện cho quân Liêu Đông vận chuyển quân. Thái tử lúc rời đi còn cố tình lựa chọn thời điểm lúc hoàng hôn, để che dấu tầm vóc vận chuyển chuyến đi này của thái tử.
Một đoàn, một binh đoàn lính Đại Hán hoàn chỉnh, cùng với một doanh kỵ binh được tuyển chọn tỉ mỉ, tổng cộng mấy nghìn người ngựa trong đêm nay sẽ được vận chuyển rồi Liêu Đông, tiến vào cuộc viễn chinh của Đại Hán với Nhật Bổn.
Hiện tại những binh lính này đã đội ngũ chỉnh tề đứng ở các cầu tàu, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng lên thuyền.
Đại bộ phận trong số họ, đến bây giờ vẫn không biết là Đại Hán chuẩn bị xuất binh đánh Nhật Bổn, vẫn cho rằng mình lên thuyền sẽ được vận chuyển đến chiến trường khác, tuy nhiên điều này cũng không ảnh hưởng đến tinh thần của bọn họ, đám quan binh này ngẩng đầu ưỡn ngực, tinh thần cao, đều muốn lập công vì nước trong trận chiến sắp tới, đồng thời kiếm lấy công huân cho bản thân.
Phải đi rồi.
Thái tử có chút không nỡ nhìn Trần Thăng, cuối cùng hơi khẽ cúi đầu hướng về phía ông ta.
- Kỷ Quốc Công, ta phải đi, sau này thúc phải bảo trọng nhiều hơn.
- Xin thái tử điện hạ cũng phải giữ gìn sức khỏe! Kỷ Quốc Công đột nhiên vươn tay ra, nắm eo người thiếu niên thấp hơn gã một cái đầu này, sau đó dùng sức lay lay.- Sau này thần sẽ ở trong kinh, lặng chờ tin chiến thắng của thái tử điện hạ!
Từ cái lay của gã, thái tử cảm nhận được cảm xúc dâng trào trong người trung niên luôn trầm tĩnh này.
- Được. Nó gật đầu mạnh một cái.- Ta tuyệt đối sẽ không phụ lòng mong đợi của phụ hoàng và thúc thúc!
Tiếp đó, nó rời khỏi tay của Kỷ Quốc Công, sau đó xúc động xoay người đi thẳng về phía trước. Sau đó, nó bước lên cầu thang, lên tàu chỉ huy Tung Sơn của hạm đội Phương Bắc Đại Hán mà trước đó nó đã từng dùng để đến đây.
- Lên thuyền! Cùng lúc đó, các quan quân đồng thời ra lệnh, đám lính theo hàng ngũ chỉnh tề bước lên thang mây của chiến hạm, đi vào từng chiếc tàu vận tải.
Rõ ràng là đại quân "mấy nghìn người", lại giống như một thể, động tác chỉnh tề hơn nữa không tạo ra tiếng động nào, chỉ có tiết tấu của tiếng bước chân đạp lên thang mây quanh quẩn ở bến cảng.
Sau khi thái tử bước chân lên tàu Tung Sơn, lập tức đi tới boong thuyền, nhìn về bờ biển phía xa, nó nhìn thấy thúc phụ Trần Thăng, vẫn đứng bất động ở bờ biển. Hai người rất nhanh liền nhìn thẳng vào mắt nhau, sau đó cứ nhìn nhau hồi lâu như vậy.
Cùng với đám lính từng bước lên thuyền, hàng ngũ trên bờ càng lúc càng ngắn, cuối cùng, mỗi chiếc tàu vận chuyển đã chở đầy binh lính. Tiếp đó, kỵ binh cũng bắt đầu đi lên tấm ván gỗ đặc chế lên thuyền, trang phục của đám kỵ binh uy vũ, người người hiên ngang, dắt chiến mã bảo bối của mình lên tàu, đám kỵ sĩ lặng im không tiếng động, nhưng ngựa thì đương nhiên không được như người, cho dù đã đeo mõm sắt, nhưng âm thanh phì phờ không dứt, tựa như đang thổi lên khúc nhạc khèn sênh.
Tuy nhiên, khúc nhạc bằng khèn sênh vốn mang cảm xúc tiêu điều, nhưng cảnh tượng hôm nay, lại có bầu không khí tinh thần lên cao, giống như là đang thổi lên khúc nhạc quân hành.
Rất nhanh, doanh kỵ binh cũng đã đi vào thuyền vận chuyển.
- Điện hạ, các quân sĩ đã lên thuyền rồi, lên đường được rồi. Thái Đức đi tới phía sau thái tử, thấp giọng bẩm báo.
Tới thời điểm phải lên đường rồi.
Thái tử không quay đầu lại, chỉ yên lặng gật đầu.
- Lên đường! Nhận được cho phép, Tư lệnh hạm đội Phương Bắc Thái Đức lập tức quay đầu, hô to về thủy thủ phía sau.
- Lên đường! Mệnh lệnh được truyền qua từng tầng từng tầng, cuối cùng truyền tới thủy thủ quan sát trên cột buồm, thủy thủ này liền vung cờ ra hiệu.
Mỏ neo được dây xích kéo lên, gió xuân vẫn còn mang theo hơi lạnh bỗng nhiên thổi mạnh vào cánh buồm, lấy sức thiên nhiên, trợ giúp thủy thủ và thuyền bắt đầu chuyển động rời khỏi cảng.
Chiếc thuyền khẽ lay động một hồi, nhỏ đến không cảm giác được, giống như ảo giác, nhưng rất nhanh chuyển động này rõ ràng hơn nhiều, bờ biển lấy mắt thường thấy được ngày càng cách xa họ. Khi nó đưa mắt nhìn về phía xa, mặt trời đã dần chìm về phía cuối biển, chỉ còn lại chút ánh nắng sót lại, trời lập tức tối.
Khi thuyền đã dần dần ly khai cảng, Kỷ Quốc Công Trần Thăng vẫn đứng trên cầu tàu, bất động nhìn thái tử. Ngay khi tàu sắp rời khỏi cảng, gã chậm rãi đưa tay, vung mạnh vài cái về phía thái tử. Một đời thế hệ trước cứ như vậy dõi mắt nhìn theo thế hệ mới nhận lấy cờ xí của họ, đi lên con đường vinh quanh, chiếm lấy thắng lợi mới.
Tiếp theo, Trần Thăng cũng không làm hành động khác, xoay người nhìn sang quan tham mưu Ninh Trạch Quang đứng bên cạnh.
- Đi thôi, chúng ta thừa dịp trời tối, nên trở về Thẩm Dương.
- Tối nay đi luôn sao? Ninh Trạch Quang có chút bất ngờ.- Sắc trời đã tối, hay là để sáng ngày mai lên đường.
- Không, tối nay đi ngay! Trần Thăng không hề dao động.- Rời Thẩm Dương lâu như vậy, việc đọng lại rất nhiều, nếu không tận dụng thời giờ đi làm, chẳng nhẽ bắt kinh thành chờ chúng ta?
- Vâng! Nhìn thấy thủ trưởng đã quyết định, Ninh Trạch Quang cũng không nói thêm, hai chân khép lại, lập tức đáp lời.- Tôi đi chuẩn bị cho Nguyên soái!
Sau đó, Trần Thăng cũng không quay đầu lại đi thẳng về trong thành, đi theo phía sau là một đoàn tùy tùng và quan quân.
Thái tử vẫn đứng ở đuôi chiến hạm, nó chỉ nhìn thấy được bóng dần xa của Trần Thăng, cho đến cuối cùng, hết thảy đều bị bóng tối che phủ, mà ngay cả bờ biển bến cảng cũng dần trở nên mờ nhạt.
Thuyền nhanh chóng chạy về phía đông, nó đứng ở đuôi chiến hạm, vừa kịp nhìn thấy được mặt trời lặn, trong tầm nhìn của nó, tia nắng cuối cùng cũng biến mất ở chân trời, toàn bộ trời đất đều chìm vào trong đêm tối, đợi chờ lần mặt trời mọc lên tiếp theo.
Giơ tay không nhìn thấy gì, trong tai chỉ còn lại tiếng gió cọ sát vào cánh buồm, cùng với âm thanh thuyền rẽ sóng.
Những âm thanh này giống như nhịp trống từ trái tim nó đánh ra, khiến cho tâm trạng của nó rất lâu mới ổn định được.
Bởi vì nó biết, từ giờ khắc này trở đi, nó không bao giờ là một đứa trẻ tuân theo lời của trưởng bối, nó đã là một người trưởng thành, cần ra quyết định một mình, hơn nữa còn chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Ngoài ra, bởi vì thân phận thái tử, nó cần gánh vác trọng trách lớn hơn tuyệt đại đa số người, mới chỉ mười bốn tuổi, nó đã trở thành quan chỉ huy chung của quân đội chinh phạt Nhật Bổn, hơn nữa lại quyết định vận mệnh mấy quốc gia.
Quốc gia này, hạm đội này, những binh lính này, bao nhiêu mong đợi như vậy đặt lên người nó Hơn nữa những mong đợi này, về sau sẽ chỉ càng ngày càng nhiều.
Nhưng, ta tuyệt đối sẽ không lùi bước, bởi vì ta là trưởng tử của phụ hoàng, là thái tử Đại Hán.
Đón làn gió biển gào thét thổi tới, thái tử hít mạnh một hơi, khẽ nhấm vị mặn trong đó.
- Thái tử điện hạ đang suy nghĩ gì đấy? Đột nhiên một âm thanh non nớt của thiếu niên vang lên từ phía sau.
Trịnh Sâm vừa hỏi, vừa đi tới đứng ở phía sau thái tử, tò mò nhìn nó.
- Chúng ta sắp phải rời khỏi Đại Hán rồi, chỉ sợ lâu lắm mới trở về. Thái tử duỗi tay vịn vào lan can trên boong thuyền, sau đó thấp giọng nói.- Ngươi có nhớ nhà không?
- Thi thoảng có nhớ, tuy nhiên không thường xuyên. Trịnh Sâm trả lời hết sức thành thật.- Tôi rời nhà đã rất nhiều năm, sớm tạo thành thói quen, kinh thành cũng không phải nhà của tôi.
- Như vậy à Thái tử gật đầu.- Đúng rồi, ta vẫn muốn hỏi ngươi, mẹ của ngươi là người Nhật Bổn, lần này chúng ta muốn đi đánh Nhật Bổn, trong lòng ngươi có cảm thấy không thoải mái hay không?
- Mẹ của tôi đúng là người Nhật Bổn, nhưng đã gả cho cha tôi rồi. Xuất giá tòng phu, nếu mẹ đã gả cho cha, thì phải là người của Đại Hán, liền không có liên can gì đến Nhật Bổn nữa. Trịnh Sâm hiếm thấy nghiêm mặt trả lời.- Hơn nữa, đi theo thái tử, thái tử nói muốn đánh ai thì đánh người đó, tôi chưa từng nghĩ nhiều như vậy!
- Ngươi vẫn ngươi vẫn thật là đơn giản. Thái tử không kìm được bật cười.- Tuy nhiên, đơn giản cũng là chuyện tốt, dù sao nghĩ nhiều cũng không làm được gì.
Tiếp đó, nó lại tiếp tục ngẩng đầu, nhìn về bầu trời đã đen nhánh đằng xa.
...