Tiếp đó, nó quay đầu nhìn về phía xa xa đám văn võ đại thần đang quỳ của hai nước, phất phất tay.- Không cần quỳ nữa, tất cả đứng lên đi.
Âm thanh của nó không lớn, nhưng các đại thần hai nước vẫn quỳ trên mặt đất đang nhìn chăm chú vào nó đương nhiên lý giải ý của nó, tuy nhiên chỉ có sứ thần và võ quan Đại Hán nơi đây đứng lên theo thứ tự, các đại thần bên Cao Ly cũng không có tùy theo mà động.
Dựa theo trình tự đã dự định trước, đám nội thị đi theo quốc chủ Cao Ly ở dưới cổng Nghênh Ân đi tới trong khoảng không đất trống, sau đó hướng về tới phía trước dòng người đón tiếp hô to lên.
- Cung nghênh điện hạ Đại Hán vào thành!
- Cung nghênh thái tử điện hạ vào thành! Trong bọn tùy tùng cũng đi theo hô quát ra, tiếng hô quát liên tiếp lập tức khiến cho vùng ngoại ô hơi có vẻ hiu quạnh này đột nhiên trở nên ồn ào náo nhiệt, không ít lũ chim cũng bởi vì kinh hãi, từ trên cây phịch phịch bay lên, giống như đang thay thế cho dân chúng Cao Ly vì giáng lâm của thái tử điện hạ mà hoan hô lên vậy.
Theo tiếng hô quát của những người này, các đại thần Cao Ly vẫn như cũ quỳ trên mặt đất lại lần nữa dập đầu xuống mặt đất, động tác của bọn họ khá lưu loát, cẩn thận tỉ mỉ giống như lúc đại thần Lĩnh nghị chính Kim Tẩn Quốc mới gặp thái tử vậy. Cho đến sau khi đại lễ bái kiến hoàn thành xong, bọn họ mới chậm rãi đứng dậy.
Hành động cung kính như thế của bọn họ, không chỉ khiến thái tử có chút kinh ngạc, mà ngay cả các đại thần Đại Hán ở đây đều có chút lúng túng, dù sao bọn họ quỳ đến một chút cũng không tích cực chủ động.
Tuy nhiên, tràng diện long trọng như vậy, nhưng không có đả động được thái tử. Chỉ có rất nhiều kinh ngạc thôi, nó lại có chút không kiên nhẫn rồi, trong mắt nó những người này làm chuyện hư đầu tục lễ này thật sự là rườm rà và vô ý nghĩa. Từ chỗ phụ thân, nó đã học được một đạo lý, thống trị thiên hạ, dựa vào chính là biết người khéo dùng, kinh văn đốn võ, khiến thiên hạ anh kiệt có nơi dựng thân. Khiến nhóm anh kiệt quỳ đây lạy đó, ngoại trừ tiêu ma tấm lòng tiến thủ của bọn họ ra, thì có ý nghĩa gì? Một quân vương cả ngày chỉ biết tốn thời gian và hùng tâm của mình trong nghi thức và tiêu khiển, cố nhiên hưởng thụ được lạc thú bị người đời triều bái, nhưng như thế làm sao thống trị thật tốt được quốc gia?
Đại Minh và Cao Ly đều là nửa đường mà suy, sợ rằng có một bộ phận chính cũng là cái nguyên nhân này rồi, loại chuyện này sau này ta tránh được thì cố gắng tránh đi, Thái Tử nghĩ thầm rằng.
Tiếp theo, nó và quốc chủ Cao Ly Lý Hồn cùng nhau ngồi lên ngự thừa đã chuẩn bị sẵn cho nó, sau đó trong vòng vây của một đám người, chậm rãi tiến về phía Hán Thành.
Không nói không được, quân thần Cao Ly và sứ đoàn Đại Hán đều rất coi trọng đối với nghi thức và an toàn khi nghênh phụng thái tử, bọn họ điều động rất nhiều binh lính hai nước cảnh giới ở bốn phía, gần như từ cửa Nghênh Ân vỗ tới dưới tường thành Hán Thành. Cũng chính bởi vì cảnh giới của binh lính hai nước, cho nên dọc theo con đường này có chút lạnh lẽo, cũng không có bao nhiêu dân chúng Cao Ly có gan đi vây xem. Đợi cho khi đi vào dưới thành Hán Thành, mới có một số cư dân tụ tập.
Cao Ly tuy rằng tôn kính Nho giáo, nhưng sau khi dẫn nhập Nho giáo lại thêm vào đặc sắc dân tộc của mình, sau khi trải qua nhiều năm đi thực tiễn, đất nước này bắt đầu phân hoá, dựa theo cấp bậc để phân chia quốc dân. Đứng ở trên đỉnh chính là giai cấp hai lớp, bọn họ là giai cấp quý tộc nhiều thế hệ đều độc quyền về quan chức và khoa cử triều đình, những người này đoạt lấy đại lượng của cải, thông qua các loại thủ đoạn lừa gạt thôn tính đất đai, có được đại lượng nô tì.
Theo thời gian chuyển dời, nhân khẩu quý tộc hai lớp cũng theo đó mà tăng trưởng, mà quan chức và của cải tài nguyên của nước Cao Ly có hạn cũng không được vô hạn đi cung cấp cho gia đình sĩ phu quý tộc. Vì thế, vì tranh đoạt tài nguyên, trong nội bộ hai ban sinh ra tranh đấu, để khống chế số người tăng trưởng quá nhanh của hai lớp, từ đời thái tông nảy sinh? Làm ra quy định "Thứ nghiệt giam cầm". Cái gọi là "Thứ nghiệt", thật ra là chỉ con cháu do thê thiếp trong gia đình hai ban đã sinh ra, vì giảm bớt tốc độ tăng trưởng số người của hai ban, thân là nhân khẩu thứ nghiệt của hai ban, nên bị lưu lạc thoát ly khỏi phương viên trong hai ban trở thành người có giai cấp khác, xưng là "Trung Nhân", không được hưởng thụ đãi ngộ như hai ban, mà chỉ đảm đương quan viên cơ sở cấp thấp như phiên dịch, y quan, thiên văn, bổ hiệu, thông qua cách làm như thế đi khống chế số người quý tộc cấp cao.
Sau hai cái giai cấp này, chính là giai cấp dân thường và dân khốn khổ rồi, dân thường chính là dân chúng bình thường, được coi là lương dân, mà dân khốn khổ là những người làm nghề ti tiện, cùng với con cháu bọn sĩ phu bởi vì phạm tội mà bị cách chức làm dân đen, về giai cấp Trung Nhân, cái giai cấp này đương nhiên là giai cấp bị người ta kỳ thị nhiều nhất, vừa mới ra đời bởi vì thân phận là dân đen mà không được nhập hộ tịch, cho dù học vấn cao tới đâu cũng không có được cơ hội đi tham gia khoa cử, thụ hưởng giáo dục cũng cực nhỏ.
Vốn là trong vương triều Lý thị phân biệt rõ ràng tứ đại cấp bậc này, trong đó phân biệt rõ ràng và kỳ thị với nhau đến thâm căn cố đế, nhưng vài thập niên trước trong trận loạn Oa, bởi vì quan phủ đánh mất đại lượng đất đai và của cải, trong chiến loạn lương dân mộ binh bị giảm bớt, cũng vô lực gánh vác chống cự toàn bộ chiến trường, mà không dựa vào phát động nghĩa quân đi đánh trận không được. Bởi vậy, trong thời gian chiến tranh và hậu cuộc chiến không luận công ban thưởng với nghĩa quân không được, nô tì công tư và lương dân không nằm trong hai lớp số lượng không ít, thông qua tham gia nghĩa quân mà thu hoạch được ngợi khen của quan phủ, hoặc thoát ly hộ tịch ti tiện, hoặc thậm chí bởi vì công lao mà đi vào giai cấp hai ban.
Ngoài ra, vì khôi phục lại xã hội kinh tế sau cuộc chiến đã vô cùng tàn phá, quan phủ Cao Ly còn áp dụng cách bán quan, khi triều đình cho ra quan chức, một đám phú nông hoặc là thương nhân đồng ý nộp lương thực hoặc là tài vật, cũng bởi vì vậy chiếm được quan chức Cao Ly, dấn thân vào hàng ngũ hai ban.
Càng về sau nữa, bởi vì thực lực quốc gia Cao Ly từ từ suy yếu, tài chính quan phủ càng ngày càng bại hoại, loại chế độ bán quan này đã trở thành chuyện thường, một khi quan phủ xuất hiện kinh tế khủng hoảng, thì đua nhau đi bán quan bán tước, bán ra tờ trạng bổ nhiệm chưa kí tên, mà phú hộ cũng mượn cơ hội này tấn thân vào hai ban. Quốc chủ Lý Hồn bây giờ, sau khi được Đại Hán ủng lập trở lại ngai vàng, vì bù lại tài chính chính phủ vô cùng quẫn bách, bèn chủ động tiến hành qua vài lần mua quan và quyên quan. Tại đây theo chính sách mấy thập niên dẫn đường, số lượng giai cấp hai ban cũng bành trướng đến chưa từng có.