Trần Thăng xác thực vô cùng cảm thán, khi gã ở Thẩm Dương, các quan văn võ làm bên cạnh gã đến từ trong kinh, đều nói tính tình thái tử ôn hòa, hay nói khác đi là người nhu nhược. Nhưng hôm nay nhìn thấy, thái tử dù sao vẫn là cốt nhục của bệ hạ, từ trong xương tủy vẫn có phong thái hùng dũng hung mãnh của bệ hạ, chỉ có điều biểu hiện ra ngoài có thêm chút hoa lá cành mà thôi.
Hoàng thượng hẳn là cũng yên tâm Gã thầm nghĩ trong lòng.
- Thật tốt quá! Đa tạ Nguyên soái! Nhìn thấy Trần nguyên soái ủng hộ phương án xử trí của mình, thái tử vô cùng vui mừng. Nó dù sao cũng vẫn chỉ là một thiếu niên, vẫn rất coi trọng đánh giá của trưởng bối.- Vậyta sau khi đến Cao Ly, liền áp dụng cách xử trí này là được phải không?
- Người chấp chính quan trọng nhất là kiên định, bất kể đưa ra quyết định như thế nào thì đều phải kiên trì đến cuối cùng. Thái tử điện hạ, nếu thương nghị đã xong, vậy thì đừng có tiếp tục suy nghĩ dao động nữa, cứ dựa theo ý nghĩ của mình đi làm là được rồi. Trần Thăng thu lại nụ cười, cung kính nói với thái tử.- Thái tử điện hạ trí tuệ tuyệt luân, nhân hậu đoan chính, thật sự là phúc của triều đình ta.
- Quốc công không nên lại khen ngợi ta, ta sẽ coi là thật đấy Được gã khen ngợi như thế, thái tử cũng có chút ngượng ngùng.
Hai người đồng thời cười phá lên, nhất thời trong phòng không ngờ lại xuất hiện bầu không khí không trói buộc thân phận quân thần giữa hai người.
...............
Lại là một buổi sáng sớm, mặt trời vừa mới tỏa ra những tia nắng đầu tiên, cư dân trong thành Kim Châu dần dần rời khỏi giường, bắt đầu một ngày làm việc bận rộn.
Kim Châu vốn là một thành phố phồn hoa náo nhiệt, những năm gần đây tầm vóc lại mở rộng càng ngày càng lớn, thương nhân từ các nơi tề tụ nơi đây. Gần đây lại bởi vì thái tử tuần tra Liêu Đông và chọn Kim Châu là nơi công cán, cư dân nghe danh thái tử muốn tới đây chiêm ngưỡng phong thái của điện hạ càng ngày càng nhiều, làm cho thành Kim Châu lại càng trở nên phồn hoa chật chội hơn.
Tuy nhiên, do thái tử vẫn luôn bận rộn làm việc, hoặc là đi ra ngoài tuần tra, hoặc ở trong dịch trạm không đi ra ngoài, cho nên những người đến đây cũng rất ít được nhìn thấy ngài, dần dần dân chúng tụ tập xung quanh dịch quán cũng ít dần đi, thành Kim Châu và cư dân của nó dần quen với việc thái tử đích thân tới đây tuần tra.
Tuy nhiên, bảo vệ xung quanh dịch quán cũng không bởi vì vậy mà lơi lỏng đi, vệ binh vẫn tuần tra xung quanh cả ngày, ngày đêm không ngừng nghỉ bảo vệ nơi đây.
Khi một chiếc xe ngựa theo đường lớn chạy tới bên ngoài dịch quán, thì rất nhanh bị vệ binh cản lại. Sau đó liền có vệ binh đi vào thùng xe, vừa là để kiểm tra đối chiếu thân phận thật sự của chủ chiếc xe ngựa, vừa là để kiểm tra trong xe có đồ vật khả nghi nào không.
Trải qua một hồi lâu, chiếc xe ngựa này mới được xác nhận thân phận, được phép cho vào.
Chiếc xe ngựa chở chính là sứ đoàn trưởng trú ở Cao Ly của Đại Hán Thi Cao Nghệ, đêm hôm qua ông ta ngồi thuyền từ Cao Ly mới đi tới thành Kim Châu, ngay trong đêm liền tới nha môn để báo rõ thân thận của mình, sau đó lập tức thỉnh cầu được yết kiến thái tử.
Lại nói tiếp, tuy rằng, những năm gần đây ông ta liên tục công cán tại Cao Ly, nhưng thật ra ông ta vẫn dùng thuyền để đi lại giữa kinh thành và Cao Ly, đây vẫn là lần đầu tiên ông ta tới Liêu Đông, nhìn thấy khung cảnh thành thị phồn hoa nơi đây không kém các thành thị khác trong nội địa, ông ta cũng âm thầm hiểu được triều đình mới quả thật có phúc trạch sâu đậm.
Lúc trước từ đồng nghiệp cũ ở ty Ngoại vụ trong kinh, ông ta biết được tin tức bí mật rằng ngay khi báo cáo của ông ta chỉ trích quốc chủ Cao Ly vô lễ với Đại Hán vừa đến được kinh thành, thì quốc chủ Cao Ly cũng thông qua sứ tiết trú tại Đại Hán tố cáo ông ta với bệ hạ, bi thương trần thuật rằng toàn bộ sứ đoàn ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, hoành hành bất chấp phép vua, làm đủ việc xấu, vì thế việc này đã trở thành một án không lớn không nhỏ. Đồng thời, ông ta còn nghe nói, bệ hạ đã giao toàn quyền xử trí vấn đề Cao Ly cho thái tử điện hạ đang đi tuần tra Liêu Đông.
Sau khi nhận được tin tức này, trong lòng ông ta lại thêm căm tức quốc chủ Cao Ly vài phần, sau đó lập tức thỉnh cầu trong nước được phép tự mình tới Liêu Đông nghênh đón thái tử, sau khi nhận được cho phép từ trong nước, ông ta lập tức lên đường tới Liêu Đông.
Ý nghĩ của ông ta rất đơn giản, nếu việc này đã trở thành án phải xử trí, hơn nữa thái tử lại là người ra quyết định cuối cùng, vậy ông ta phải chạy tới trước mặt thái tử điện hạ, cố gắng lưu lại ấn tượng tốt trong lòng ngài, chỉ cần thái tử có một ấn tượng tốt đối với ông ta, đến lúc đó khả năng thoát thân sẽ cao hơn nhiều.
Cứ như vậy, mang theo mong mỏi mãnh liệt tương tự của các đồng liêu, Thi Cao Nghệ bước lên thuyền tới thẳng Kim Châu.
Sau khi đi tới Kim Châu, ông ta vốn nghĩ là thái tử bận rộn nhiều việc, dù thế nào cũng phải chờ thêm một thời gian ngắn mới tiếp kiến ông ta, nhưng thật không ngờ, ngay sáng sớm hôm nay, ông ta liền nhận được thông báo, thái tử dự kiến yết kiến ông ta ngay hôm nay.
Tuy rằng trong thông báo cũng không có nói đến sau đó sẽ giải quyết những việc gì, nhưng thân là một viên quan sành sỏi trong chốn quan trường nhiều năm, dựa theo khứu giác luyện được trong nhiều năm, ông ta vẫn cảm thấy được có cái gì đó sai sai.
Tuy rằng ông ta là đại sứ của Đại Hán trú ở Cao Ly, nhưng so với thái tử điện hạ thì vẫn chỉ là một thần tử không quan trọng cho lắm, hơn nữa Liêu Đông là nơi các quan lớn trong ngoài quân đội tụ tập, thái tử nhanh như vậy liền tiếp kiến mình, chỉ chứng minh rằng ngài vô cùng bận tâm vấn đề Cao Ly và đã chú ý đến mình rồi.
Nếu vào thời điểm bình thường, ông ta sẽ cảm thấy hết sức cao hứng vì việc này, nhưng hiện tại ông ta chỉ cảm thấy áp lực không thoát được.
Thái tử chú ý chính mình như vậy, đương nhiên chỉ có một nguyên nhân, thì chính là tranh cãi giữa sứ đoàn Đại Hán và vương thất Cao Ly đã truyền tới kinh thành và tới tai hoàng gia, hơn nữa cấp trên cũng đã có chút nhìn nhận với chính mình.
Đây cũng không phải là dấu hiệu gì tốt a
Vị quan viên lõi đời này, trong lòng lúc này đã có bất an không nói ra được và lo lắng không yên.
Theo dẫn dắt của tùy tùng trong dịch quán, ông ta đi tới một căn phòng ở đầu nhà, chưa đợi được bao lâu, cánh cửa lại một lần nữa mở ra, một người thiếu niên mặc trang phục thường dùng bước tới
- Thần, sứ đoàn trưởng Đại Hán trú Cao Ly, Thi Cao Nghệ, tham kiến thái tử điện hạ! Thi Cao Nghệ lập tức cúi chào thật sâu.
- Mời Thi sứ trưởng ngồi. Thái tử trước tiên tự mình ngồi ngay ngắn vào ghế, sau đó ra hiệu cho ông ta cũng ngồi xuống.
Thi Cao Nghệ chậm rãi ngồi xuống, vẻ mặt ông ta càng trở nên nghiêm trọng, từ câu nói của thái tử ông ta nghe ra được thái độ khách khí và giữ khoảng cách, bởi vậy càng lo lắng thêm.
- Thi sứ trưởng đường xa vất vả đến đây, khổ cực rồi. Nhiều năm qua, Thi sứ trưởng lao tâm khổ tứ làm việc ở Cao Ly, đã lập không ít công lao cho đất nước, phải nói là tường thành cho quốc gia. Tuy rằng lời nói của thái tử toàn là lời khen ngợi, nhưng mà vẻ mặt lại hoàn toàn bình thản, nhìn không thấy chút gì niềm nở, làm lộ thái độ đích thực của mình.
- Cống hiến sức lực vì nước chính là bổn phận của vi thần, không dám kể công! Chẳng những không có công, mà lại còn gây ra hỗn loạn. Thi Cao Nghệ lập tức lại cúi người.- Kính xin điện hạ thứ tội!
- Hỗn loạn? Hỗn loạn cái gì? Thái tử dường như rất là ngạc nhiên, lập tức hỏi lại.- Xin Thi sứ trưởng tỉ mỉ nói lại cho ta biết.
Sắc mặt Thi Cao Nghệ lập tức có chút đờ ra, ông ta hiểu được xem ra thái tử có chút bất mãn với hỗn loạn do ông ta gây ra, cho nên dùng phương thức này để cảnh cáo chính mình.
- Thần có tội, xin thái tử điện hạ thứ tội! Ông ta lập tức liền đứng dậy, sau đó cúi gập người xuống.- Thần thân là sứ đoàn trưởng của Đại Hán, không làm cho Cao Ly nghe theo thiên uy, làm cho quốc thái dân an, ngược lại để cho quốc chủ Cao Ly cáo trạng lên kinh thành, phụ sự tín nhiệm của bệ hạ và Thừa tướng, thật là phụ ơn nước!
- Được rồi, Thi sứ trưởng, ngồi xuống đi, không cần như thế.
Nhìn thấy đối phương làm ra động tác như thế, trong lòng thái tử cũng có hơi chút nhẹ đi một tí.- Quốc chủ Cao Ly trước đây bị đảo chính trong nước đẩy khỏi ngôi vị, được triều đình ta một lần nữa đưa lên ngai vị, theo lý ông ta nhận được ân huệ trời biển của triều đình ta, thì phải mang ơn mới đúng, như thế nào mà lại cáo trạng phản ngược lại, rốt cuộc là vì sao?
Cho dù lúc ngồi xuống đã sửa lại quần áo, nhưng trông Thi Cao Nghệ vẫn có chút rối loạn, ông ta nghĩ thầm trong lòng xem ra không dễ gạt gẫm được Thái tử rồi. Sau khi suy nghĩ một hồi lâu, ông ta rốt cuộc sửa sang tốt lại câu chữ để nói.
- Quốc chủ Cao Ly Lý Hồn, phải nói là hạng người hung ác. Ông ta làm người tàn nhẫn, với quan lại phía dưới thì động một chút là phạt nặng hoặc là thẳng tay chém đầu, cho nên lần tại vị trước đã tạo ra thù hận rất lớn trong nước. Việc ông ta bị đảo chính mất đi ngai vị, tất nhiên là có nguyên nhân từ đám loạn thần tặc tử làm loạn, nhưng việc Quốc chủ tạo ra lòng thù hận của quan lại phía dưới cũng là sự thật. Theo giúp đỡ của triều đình ta khôi phục kỷ cương, một lần nữa đưa ông lên trở lại ngai vị, đồng thời còn thành lập sứ đoàn để phò tá ông ta, cùng với đó là bảo vệ an toàn cho thân thích của ông ta, cũng là để tránh nguy cơ ông ta lại gây ra lòng hận thù trong dân chúng. Nào biết đâu ngờ rằng Phò tá tận lực của chúng tôi những năm trở lại đây, lại trở thành cái mà ông gọi là cản trở quá mức, nói chúng tôi quá hống hách. Ai dà
Vừa nói, ông ta vừa lắc đầu thở dài, tỏ ra là vô cùng thất vọng chán nản, trong lòng nguội lạnh.
Ông ta cố ý lảnh tránh phương diện trách nhiệm của mình, trước tiên liền công kích quốc chủ Cao Ly Lý Hồn, đưa ra một đống việc xấu của ông ta ngày xưa, nhằm tạo cho thái tử một ấn tượng xấu ban đầu về quốc chủ Cao Ly, đồng thời cố gắng giảm bớt tối đa trách nhiệm của bản thân mình.
- Trước kia lúc ta còn học ở thư phường, được nghe qua câu chuyện về quốc chủ Cao Ly, thầy giáo còn lấy ông ta làm tấm gương để răn đe, nhắc nhở ta khi trị quốc không được quá tàn nhẫn khắc nghiệt với quan lại phía dưới, xem ra qốc chủ này cũng có không ít chỗ thất đức Thái tử gật gật đầu, nhưng thật ra lại cũng phản đối câu nói này của ông ta.- Ông ta là Quốc chủ chính thống của Cao Ly, Cao Ly lại là phiên quốc của triều đình ta, ông ta bị hạ thần mưu phản phế bỏ, triều đình ta đương nhiên không nên nhìn mà không để ý tới, nhưng mà khi lập ông ta lên lại làm quốc chủ triều ta cũng đã nói rõ không được tái phạm những chuyện trước đây
Bản thân Đại Hán chính là khởi binh làm phản từ trong chính nội bộ Đại Minh, trải qua bao nhiêu năm, Triệu Tự Doanh cuối cùng đẩy đổ triều Minh chiếm thiên hạ, bọn họ mở miệng ra nói cái gì mà "chính thống", "kỷ cương", là một việc rất là buồn cười, tái lập Lý Hồn, đưa ông ta trở lại ngai vị vốn dĩ cũng không phải vì lập kỷ cương chính thống cái gì, chỉ là mượn cơ hội khống chế Cao Ly, nhưng cho dù triều đình Đại Hán từ trên xuống dưới đều biết đây rõ ràng là can thiệp vào việc nội bộ của Cao Ly, nhưng khẩu hiệu dù sao vẫn là khẩu hiệu, không nói trắng ra được.
Chiêu bài này rất hữu hiệu, giúp cho Đại Hán lấy cớ can thiệp vào gần như tất cả các nước láng giềng xung quanh, chẳng hạn như lần chinh phạt Nhật Bổn này, chính là giương khẩu hiệu "giúp Nhật Bổn khôi phục kỷ cương, trừng trị loạn thần". Sau này, càng nhiều quốc gia cũng làm tương tự.
- Đúng vậy, tôi vẫn luôn can gián quốc chủ, nói rằng nước chở được thuyền nhưng cũng lật được thuyền, không được lại giẫm vào vết xe đổ. Nhưng mà giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, vị quốc chủ này vẫn giữ bản tính hung ác Thi Cao Nghệ lại thở dài.- Tuy rằng biến cố trước đây, làm cho quốc chủ bị người ta chọc mù mắt, nhưng mà bản tính cay nghiệt hung ác lại không sửa được, chỉ muốn một lần nữa nắm hết quyền hành trong tay, tiếp tục hưởng thụ uy phong năm xưa. Bây giờ ông ta vô cùng hận chúng ta, làm sao nghĩ tới giúp đỡ của chúng ta năm đó? Loại việc vong ân phụ nghĩa này, nghĩ lại, thật làm cho người ta đau lòng bất bình.
Ông ta thở ngắn thở dài hồi lâu, tỏ ra vừa vô cùng đau lòng phẫn nộ, oan ức đến tột độ.
- Cho nên, ý của Thi sứ trưởng là, sở dĩ xuất hiện tranh cãi như vậy, là bởi vì sai ở tính cách hung ác của quốc chủ Cao Ly, quên đi ơn huệ của triều đình đối với ông ta năm xưa, cảm thấy sứ đoàn cản trở ông ta quá nhiều? Thái tử hơi khẽ hạ thấp mi mắt, cũng không có chút thay đổi vì những lời thở ngắn than dài của Thi Cao Nghệ.- Vậy đặc phái viên của Cao Ly nói sứ đoàn làm việc hống hách, chưa bao giờ thèm quan tâm tới quốc chủ và triều đình Cao Ly, tất cả mọi chuyện đều bức ép toàn bộ triều đình Cao Ly tuân theo, thế cho nên làm cho quốc chủ và triều thần đều giận mà không dám nói gì, điều này có phải thật hay không?
Biểu hiện của thái tử bình tĩnh như thế, lại một lần nữa khiến trong lòng Thi Cao Nghệ run lên. Ông ta phát hiện, mặc dù mới chỉ là một thiếu niên, nhưng so với trong tưởng tượng của ông ta thái tử điện hạ thông minh và nhạy bén hơn nhiều, cũng điềm tĩnh trầm ổn hơn, quả thực không giống một thiếu niên trong độ tuổi này.
Lúc trước, ông ta nghe nói qua, trong thư phòng thái tử nhận được dạy bảo của các thầy giáo chọn lựa tỉ mỉ từ các nơi, hơn nữa lại trời sinh thông minh, học hành nhanh nhẹn, từ những gì nhìn thấy hôm nay, những lời đồn đại đó quả nhiên là có căn cứ.
Thái tử có năng lực học tốt như vậy, đương nhiên đối với người trong thiên hạ là chuyện tốt, nhưng mà bây giờ đối với Thi Cao Nghệ lại là một chuyện xấu rồi, cấp dưới sợ nhất chính là thượng cấp không dễ lừa.
- Nếu mà nói hoàn toàn không có những chuyện như vậy, tất nhiên cũng không phải như vậy Sau một lát trầm ngâm, trán hơi đổ chút mồ hôi, Thi Cao Nghệ thấp giọng trả lời.
Việc đã đến nước này, hoàn toàn không nhận trách nhiệm rồi đổ hết lên đầu tên già Lý Hồn kia, đương nhiên là không được nữa rồi, nhưng mà vẫn nói tránh nói khéo.- Sau khi quốc chủ Cao Ly trở lại ngai vị, bởi vì trở thành người tàn tật, hơn nữa trước đó lại mất lòng dân, vì để ông ta có tiến hành các cách chính trị thuận lợi, không đến mức lại gặp phải việc người dưới mưu phản, dựa theo ý của Thừa tướng và Khổng ty trưởng, chúng tôi tận tâm tận lực phò tá quốc chủ Cao Ly, nhưng mà tính tình quốc chủ Thái tử cũng biết, có đôi khi đôi khi chúng tôi quá mức nóng vội, khó tránh khỏi sẽ bị người khác châm chọc là vượt quá chức vụ
- Chỉ là vượt quá chức vụ thôi sao? Theo phản ứng của phía Cao Ly, thì chính là không thèm nhìn quốc quân và triều đình Cao Ly chứ? Bọn họ nói sứ đoàn của chúng ta ngang nhiên không hỏi ý kiến Quốc quân và đại thần phụ chính, thẳng thừng ra lệnh cho quan lại Cao Ly trong triều và ở địa phương. Thái tử khẽ lắc đầu, không quá tin tưởng lời nói của ông ta.- Có sự việc này không?
- Việc việc nàyđôi khi cũng có dù sao có rất nhiều việc rất khẩn cấp, cũng không kịp xin ý kiến của quốc chủ và đại thần Cao Ly Mồ hôi trên trán Thi Cao Nghệ càng ngày càng nhiều.- Tôi cũng không phải là muốn làm như thế, chỉ có điều theo nghiêm lệnh của Thừa tướng và Khổng ty trưởng, nhất định phải làm cho Cao Ly hành động thống nhất với triều ta, cho nên có đôi khi, không nóng lòng một chút không được
- Ý của ông là tất cả đều do Thừa tướng thúc giục vội vã, cho nên không bức ép quân thần Cao Ly không được? Sắc mặt thái tử vẫn không thay đổi.
Thái độ bình tĩnh này của thái tử, vô hình chung càng làm cho Thi Cao Nghệ cảm thấy áp lực càng lúc càng lớn, thậm chí có cảm giác run sợ như năm xưa khi đối mặt với Thừa tướng.
Ông ta lôi Thừa tướng và Khổng ty trưởng ra, vốn là muốn lấy làm bia đỡ đạn cho mình, nhưng dường như thái tử hoàn toàn lại không bị mình lừa gạt, vẫn tiếp tục thúc giục, điều này làm cho trong lòng ông ta càng thêm hoảng loạn.
Ông ta đương nhiên không dám tiếp tục lấy bọn ra làm khiên đỡ tên nữa, hai vị kia đều là trọng thần triều đình, dù thế nào thì trách tội cũng sẽ không rơi xuống đầu bọn họ, chính mình càng nói nhiều, thì sẽ càng bị bọn họ thù ghét, còn không bằng một mình mình tự chịu trách phạt.
- Thần tuyệt đối không có ý trốn tránh trách phạt, xin điện hạ minh xét! Ông ta ngẩng đầu lên.
- Thừa tướng và Khổng ty trưởng cũng là suy nghĩ cho lợi ích của Đại Hán, cũng không có ý cố tình ức hiếp quân thần Cao Ly, chỉ một lòng muốn cho triều đình ta và Cao Ly bình yên tồn tại cùng nhau. Là những người dưới chúng tôi sau khi lĩnh hội ý cấp trên không thi hành tốt, khi ban đầu còn có vài phần nhún nhường với Quốc chủ Cao Ly, nhưng dần dà bọn thần quen thói ra lệnh ở Cao Ly, càng ngày càng không kiêng nể gì, thế cho nên sau này thường xuyên vượt quyền Đây là trọng trách của chính hạ thần, kính xin điện hạ tha tội!
Nhìn thái độ của đối phương càng ngày càng thấp, hơn nữa rốt cuộc thừa nhận làm việc có chỗ chưa đúng, lại tự mình thỉnh tội, cuối cùng thái tử cũng có thêm vài phần tha thứ. Tuổi của nó còn nhỏ, hơn nữa là lần đầu tiên làm việc cho phụ hoàng, giận nhất là người khác không tôn trọng nó, coi nó là đứa trẻ, chỉ muốn lừa gạt, cho nên lúc nãy khi Thi Cao Nghệ loanh quanh nói tránh, nó liền không nhịn được muốn điều trị đối phương, bây giờ xem ra hiệu quả vẫn rất tốt.
- Cuối cùng ông vẫn coi là thành thật Phụ hoàng thường dậy bảo ta làm việc phải thực sự cầu thị, không được tính che dấu, cuối cùng sẽ chỉ hại mình hại người. Người vẫn thường đòi hỏi các đại thần như thế, ta cũng rất đồng tình. Phạm phải việc không đúng, thành thật thừa nhận thì được, nếu cứ trốn quanh không thừa nhận, người bên ngoài sẽ cảm thấy ông làm việc gì cũng sai. Thái tử nghiêm mặt, không tự chủ được bắt chước giọng điệu của các thầy giáo mình.- Sứ đoàn đồn trú ở Cao Ly nhiều năm, có rất nhiều công lao, làm sai một việc cũng không có gì đáng trách, cần gì phải loanh quanh che dấu, vậy sẽ chỉ làm cho người ta cảm thấy nhiều năm qua chư vị chưa làm được cái gì tốt ở Cao Ly, ngược lại tạo ra ấn tượng xấu cho người khác
Có rất nhiều công lao hay sao? Từ câu nói của thái tử điện hạ, Thi Cao Nghệ nghe ra được những điều này. Giống như người lữ hành trong sa mạc gặp được ốc đảo, ông ta lập tức cảm thấy toàn thân thư giãn không ít.
Theo ý tứ trong câu nói này của điện hạ, nó cũng không phải hoàn toàn phủ nhận công sức của sứ đoàn tại Cao Ly, mà là thái độ tán thành.
- Hôm trước, chính Kỷ Quốc Công đã tới tìm ta, đặc biệt nói tới việc sứ đoàn Cao Ly của các ông. Không đợi đối phương đáp lời, thái tử liền tiếp tục nói.- Ông ấy nói, nhiều năm qua sứ đoàn Cao Ly các ông, mặc dù có một ít việc chuyên quyền hống hách, nhưng mà cho tới nay tất cả đều là nhằm bảo vệ lợi ích của Đại Hán ở Cao Ly, xét đến cùng cũng là vì Đại Hán. Những năm gần đây, mậu dịch của triều ta và Cao Ly càng ngày càng lớn, hơn nữa ngày càng nhiều thương nhân nhờ sâm Cao Ly mà buôn bán phát đạt, đây đương nhiên đều là công lao của các ông.
- Kỷ Quốc Côngcảm tạ Kỷ Quốc Công! Thi Cao Nghệ thầm thở phào nhẹ nhõm, âm thầm cảm ơn những quan quân đóng tại Cao Ly vẫn giúp ông ta nói tốt trước mặt Kỷ Quốc Công. Nhiều năm qua, ông ta vẫn khách khí đối đãi với những quan quân này, lấy lòng bọn họ, bây giờ xem ra quả nhiên là có công hiệu.