Nhưng mà, ngày vui ngắn chẳng tầy gang, sau khi Mạc Phủ Đức Xuyên thổi quét Nhật Bổn, cướp lấy quyền thống trị cả nước, tình huống bắt đầu có biến hóa, vì phòng bị áp chế những Đại Danh các nơi lòng có dị tâm, Mạc Phủ cố ý về kinh tế áp chế các Đại Danh, bởi vậy kinh tế của Đại Danh khắp nơi đều từ từ quẫn bách, tới lui thương nghiệp với bọn họ dĩ nhiên lợi nhuận cũng bắt đầu từng năm trượt xuống. Loại tình thế này, cả nhà Tam Tỉnh bắt đầu tìm kiếm phương thức khác để đền bù tổn thất.
Không có gì bất ngờ, bọn họ đặt ánh mắt ở trên mậu dịch ngoài biển, hơn nữa muốn tham dự tới bên trong mậu dịch đã càng lúc càng lớn đối với Hoa Hạ như hôm nay. Hào thương hành sự, dĩ nhiên liền sẽ mang tới chút khí thế của hào thương. Bọn họ vừa bắt đầu đã thông qua quan viên giao hảo tìm tới Lưu Tĩnh, sau đó dâng lên một món tiền lớn, cứ như vậy mở ra quen biết với Đại Hán.
Tuy nhiên tuy rằng thân là quan viên tầng cao nhất ở Trường Khi của Đại Hán, nhưng mậu dịch giữa hai nước cũng không phải một mình Lưu Tĩnh liền đủ định đoạt rồi. Gã chỉ là trên miệng đáp ứng một ít tiện lợi cho đối phương mà thôi, mà cho dù là như thế, Tam Tỉnh gia đã ở bên trong mậu dịch hai nước đưa một chút của cải.
Tam Tỉnh gia là xuất thân Y Thế, ở vùng đất gần kinh kỳ dĩ nhiên có sức ảnh hưởng không nhỏ, không ít gia đình công khanh đều có tới lui với Đô Kinh, vả lại thân là thương nhân, bản thân liền có ít nhiều cố kỵ đối với Đảo Tân gia, nếu như mượn nhờ giao tình bọn họ đưa tin với Đô Kinh, vậy đương nhiên so với tính toán của Chu Phác tốt hơn rất nhiều.
- Thoạt nghe Tam Tỉnh gia này coi như không tệ… Chu Phác sau khi nghe giải thích của gã, trầm ngâm chốc lát.- Thế nhưng, thương nhân trọng lợi khinh nghĩa, vả lại bọn họ cũng chỉ là vì lợi ích tới tìm chúng ta, chưa chắc bằng lòng gánh vác hiểm nguy cùng với mạo hiểm an toàn tính mạng.
- Đại nhân nói rất đúng, thương nhân trọng lợi, nhất là mở tiệm cầm đồ, đó càng là người gian xảo gấp trăm lần. Người Nhật Bổn đại đa số đều đầu óc chân chất, nhưng số ít người bọn họ lại gian xảo khiến cho người ta thán phục. Vị Tam Tỉnh gia Cao Tuấn này là một trong số đó. Lưu Tĩnh hoàn toàn không phản đối cách nói của Chu Phác, ngược lại cùng chung cách nghĩ.- Nhưng mà trọng lợi cũng có chỗ tốt của trọng lợi, chỉ cần chúng ta ban lợi dụ dỗ, sự tình gì bọn chúng cũng chịu làm. Dù sao hiện giờ bọn chúng có cầu cạnh chúng ta, chúng ta không cần nói đại nhân muốn đi Đô Kinh để mà làm gì. Chỉ cần nói ra ý đồ này thì tốt rồi, thiết nghĩ bọn chúng sau khi cân nhắc lợi thiệt liền sẽ ưng thuận chúng ta.
- Đây ngược lại có đạo lý…
Chu Phác gật đầu.- Tốt lắm, cứ làm như vậy đi, đại nhân hiện giờ liền đi tìm người của Tam Tỉnh gia nói chuyện đi. Nếu như đủ để làm thành, ta đây liền mau chóng động thân.
Tiếp đó, gã đột nhiên nở nụ cười gượng.
- Trong thương quán có người biết cạo đầu không? Sớm chút cạo đầu cho ta đi. Cho dù tìm tới Tam Tỉnh gia không tìm Đảo Tân gia, vẫn là phải cải trang giả dạng cho thỏa đáng.
- Có thật đúng là có.
Lưu Tĩnh cũng nhịn không được bật cười.- Tuy nhiên đại nhân đúng thật là thông suốt mới ra ngoài a. Tôi ở Nhật Bổn này, cảm thấy cũng không có gì không tốt, duy chỉ có một điểm, chính là hình đầu của bọn họ, cắt một nửa để một nửa, chẳng ra cái gì cả, thực sự có chút buồn cười.
- Xấu thì xấu một chút, tuy nhiên hiện giờ đại sự bên thân, làm sao còn quản được nhiều như vậy? Chu Phác cười lắc đầu.- Lại nói, có một số người vì nghiệp lớn, ngay cả tính mạng người nhà cũng vứt đi, ta chẳng qua là rơi chút đầu tóc mà thôi, tính toán làm cái gì! Sớm hay muộn cũng sẽ dài ra, lúc đó bên trên đầu của ai còn để tóc, chỉ ngươi và ta nói cùng nhau thôi.
- Đại nhân nói chính là, sớm hay muộn sẽ dài ra. Lưu Tĩnh cũng cười vô cùng vui vẻ.- Đúng rồi, Tam Tỉnh gia này nói tới đúng thật là thú vị, bọn họ thời điểm tìm tới chúng ta, vẫn luôn không thừa nhận mình là thương nhân bình dân, ngược lại thích tự xưng mình là hậu duệ của Đằng Nguyên gia, là hậu duệ quý tộc công khanh chân chính. Ta biết bọn họ là không phải có gia phả, kết quả bọn họ nói trong nhiều năm kế thừa trải qua các lần chiến loạn, cho nên gia phả sâu xa đã thất lạc rồi, chỉ là bên trong gia tộc truyền miệng mà thôi. Nhưng huyết thống này tuyệt đối không sai, còn vẫn luôn kiên trì theo tôi… Đại nhân là chưa từng gặp qua bọn họ vậy thật sự tốt a, cũng thật còn may bọn họ thổi phồng ra miệng a.
- Thích đắp lên huyết thống, người hơi chút xa hoa liền thích tìm tổ tông vinh hiển cho mình. Loại người này ở Trung Quốc cũng không ít, càng huống chi Nhật Bổn? Chu Phác cười lắc đầu.- Chẳng lẽ Phong Thần Tú Cát không phải vừa là họ Bình lại vừa họ Đằng Nguyên sao? Đức Xuyên gia hiện giờ chẳng lẽ lại thật là đời sau của Đằng Nguyên gia sao? Ta xem người Nhật Bổn nhìn trúng bản tính dòng dõi sâu xa, một ngàn năm cũng không đổi được.
Phong Thần Tú Cát vốn dĩ là một bình dân, không có huyết thống quý tộc, kết quả sau khi quật khởi gia tộc hưng phát, gã liều mạng muốn đắp lên huyết thống cho mình, trước sau tìm cội rễ cho mình. Hai cái tên Vũ Sài (Hai tên này đều là hậu duệ Bình gia lưu truyền, cho nên vào thời điểm Đại Minh và Nhật Bổn giao chiến, Đại Minh gọi Tú Cát là Bình Tú Cát), sau cùng thậm chí tìm công khanh cận vệ trước đó ít lâu làm nghĩa phụ, biến họ thành Đằng Nguyên, tuy rằng sau cùng được Thiên hoàng ban thưởng họ Phong Thần, nhưng thật không tránh khỏi có châm chọc “gia nô ba họ”.
- Đại nhân nói chính phải a… Bản tính này của người Nhật Bổn e rằng là đổi không được. Sau khi nghe thấy lời của Chu Phác, Lưu Tĩnh rất đồng tình, sau đó cõi lòng đầy xúc động thở dài.- Tuy nhiên, kỳ thật tôi trăn trở nhiều năm, nhìn thấy người các nơi khác và người Nhật Bổn cũng không kém nhiều, đều cam lòng tình nguyện cúi đầu ở dưới chân quý tộc huyết thống lâu đời. Vương Hầu, tướng quân, Tể tướng con vua thì lại làm vua, chỉ sợ cũng chỉ có người Trung Hoa chúng ta mới nói ra miệng được. A… Thái Tổ tiền Minh xác thật nói rõ với thiên hạ mình là áo vải quấn thân, thiên tử triều ta cũng không dám nói mình là con nhà lương dân Từ Châu. Phần khí phách này chỉ sợ là áp đảo Đức Xuyên Gia Khang không biết bao nhiêu rồi.
- Nói đúng lắm. Chu Phác liên tục gật đầu.
Tân triều là thay Đại Minh cướp lấy thiên hạ, thân là quan viên, quá mức khen ngợi Thái Tổ tiền Minh là phạm húy trong chính trị, cho nên Chu Phác tuy rằng vô cùng đồng ý quan điểm của đối phương, nhưng rất nhanh đã dời câu chuyện sang chỗ khác rồi.
Lưu Tĩnh cũng không có nói mạnh miệng, sau khi cùng Chu Phác định kế sách, gã lập tức gọi người tìm tới người gánh vác một nhà Tam Tỉnh ở Trường Khi, sau đó nói đòi hỏi của mình cho bọn họ biết. Đương nhiên, gã không có khả năng nói tính toán thật sự cho bọn họ, chỉ là nói bên trong thương quán có một vị quan viên vừa từ Đại Hán tới muốn du lãm một chút Đô Kinh nhìn xem vết tích xưa, muốn bảo bọn họ giúp đỡ.