Đám người này vẫn luôn quanh quẩn ở vùng đất xung quanh núi tìm kiếm, tuy nhiên không hề có tiếng nói chuyện vang lên? Đi săn thú thì phải thích thú, ngược lại có chút cẩn thận, giống như đang lo lắng chuyện gì.
Khi thấy một đám người cũng mặc áo ngắn đuôi, búi tóc cao, ăn mặc giống nông phu tiến sát tới phía này, đội ngũ vẫn im lặng này, rốt cuộc phát ra vài tiếng xôn xao.
Giai cấp giữa võ sĩ và bình dân Nhật Bản rất nghiêm khắc, tuy rằng võ sĩ thời này không bởi vì tâm trạng không vui mà liền tàn sát nông phu như thời đại Chiến Quốc, tuy nhiên nông phu tuyệt đối không dám tùy tiện tiến tới gần nơi võ sĩ tụ tập. Cho nên trong lòng mọi người đều có chút hiểu rõ.
Trong bóng cây núi rừng thấp thoáng, đám người kia như ẩn như hiện, tuy nhiên tiếng bước chân càng ngày càng rõ ràng, cùng với tiếng gió thổi lá cây xào xạc, khiến trong lòng mỗi người đều càng cảm thấy không bình tĩnh.
Rốt cuộc, trong tầm mắt của bọn họ, đám người kia cũng xuất hiện tới trước người bọn họ. Đám người này, dáng người đều rất cao to, hơn nữa tuổi còn rất trẻ, hành động mau chóng nhanh nhẹn, tuy rằng, ăn mặc giống nông phu, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy không có hình dáng của những người làm ruộng lâu năm.
Thủ lĩnh của bọn họ là một người trẻ tuổi, đi ra từ giữa đám người, sau đó cung kính cúi chào hướng về Đảo Tân Trung Hằng ở giữa đám người, tiếp đó gã dùng tiếng Cửu Châu cực kỳ lưu loát nói chuyện.
- Tại hạ, đặc sứ nước Đại Hán Chu Phác, bái kiến Đảo Tân phiên chủ!
Đúng vậy, gã chính là vị quan ngoại giao được Đại Hán phái tới Nhật Bổn đảm nhiệm trọng trách đưa tin với các gia tộc quyền thế ở địa phương, Chu Phác. Lúc gã còn ở Đại Hán, đã đặt trọng tâm nhiệm vụ của mình vào Đảo Tân gia ở Tát Ma Phiên, sau khi đến Nhật Bản, trải qua một đoạn ngày ngắn quan sát, gã rốt cuộc hạ quyết tâm, sau đó dùng một vài phương thức liên lạc với Đảo Tân gia, rồi hẹn Đảo Tân phiên chủ Đảo Tân Trung Hằng gặp mặt ở đây.
Mạc Phủ tuy rằng thừa nhận quyền thống trị của Đảo Tân gia với Tát Ma Phiên, nhưng bởi vì lúc trước Đảo Tân gia liên tục đối nghịch với Đức Xuyên gia, cho nên bọn họ vẫn tiến hành giám sát các hạng người trọng yếu của Đảo Tân gia như Đảo Tân Trung Hằng, cho nên để lừa dối Mạc Phủ, Đảo Tân Trung Hằng mượn cớ đi săn, mang theo một đám gia thần tâm phúc tới thành Hạc Hoàn của Tát Ma Phiên, đến chân núi này.
Nhưng đoán biết được, trong lòng bọn họ khẩn trương đến mức nào.
Khi gã nói ra câu này, những người đối diện lại càng nhìn nhau biến sắc, có vài người trong lòng vốn còn chút tâm lý cầu may cũng đã biến mất, bọn họ tự biết mình hiện tại đã tham gia vào một mưu đồ bí mật khó lường.
Khác với các gia thần đang khẩn trương bất an bên cạnh, Đảo Tân Trung Hằng bình tĩnh hơn nhiều lắm, ông ta phất tay ra hiệu cho một vị gia thần trẻ tuổi bên cạnh.
- Trọng Phương, ngươi đi qua xem.
- Vâng. Vị gia thần trẻ tuổi này lập tức nhận lệnh, sau đó xuống ngựa, hướng đám người Chu Phác đi tới. Bên hông gã đeo một thanh đao, hơn nữa hành động hết sức mau lẹ nhanh nhẹn, bước chân mạnh mẽ có lực, nhìn qua vô cùng giỏi dùng vũ khí.
Y tên là Đông Hương Trọng Phương, là một trong những gia thần của Đảo Tân gia, cha gã là Đông Hương Trọng Vị chính là một kiếm thủ nổi danh thời Chiến Quốc, là người sáng lập lưu phái Kỳ Hiện, lúc thời còn trẻ thì gia nhập Đảo Tân gia, hiện tại đã trở thành gia thần của Đảo Tân gia, trải qua hai đời cống hiến cho Đảo Tân gia, Đông Hương Trọng Phương đã trở thành một gia thần vô cùng được phiên chủ Đảo Tân Trung Hằng tín nhiệm.
Kiếm thuật của gã được phụ thân chỉ bảo, trải qua nhiều năm khắc khổ luyện tập đã vô cùng xuất sắc, nói được là một trong những gia thần giỏi nhất của Đảo Tân gia, bởi vậy được Đảo Tân Trung Hằng mang theo bên người làm hộ vệ.
Người thanh niên mang vẻ mặt nghiêm túc tiến lại gần đám người khách không mời này, sau đó bắt đầu soát người, Chu Phác giơ hai tay lên, sau đó ra hiệu cho người của mình để mặc người thanh niên này lục soát.
Lục soát toàn thân xong, Chu Phác liền lấy từ trong túi mình ra một phong thư và giao cho Đông Hương Trọng Phương.
Rất nhanh, Đông Hương Trọng Phương cầm phong thư này, đi về tới trước người Đảo Tân Trung Hằng, cung kính đưa lên cho ông ta.
Sau khi Đảo Tân Trung Hằng nhận được thư, cũng không có xem nội dung bức thư, bởi vì giữ bí mật, nội dung thư cũng là viết linh tinh, không đáng quan tâm, ông ta chỉ nhìn con dấu đóng ở dưới cùng.
Khi xác nhận con dấu này đúng là hoa văn và chữ mà ông ta đã thương lượng với người ta, ông rốt cuộc nhẹ nhàng thở ra.
Ông ta lại phất phất tay lần nừa, lập tức có gia thần dắt một con ngựa đi đến trước mặt Chu Phác.
- Chu đại nhân, mời quá bộ sang đây, theo chúng tôi đi. Phiên chủ đại nhân muốn tìm một địa phương yên tĩnh để nói chuyện với ngài. Gia thần này làm lễ chào Chu Phác, sau đó dùng tiếng Hán vô cùng lưu loát nói với y.
Đảo Tân gia vẫn nuôi dưỡng một số người hầu nhà Minh, cho nên cũng không thiếu gia thần giỏi tiếng Hán. Khá nổi tiếng là gia đình Giang Hạ Hữu Hiền. Giang Hạ Hữu Hiền nguyên bản tên là Hoàng Hữu Hiền, thời vua Vạn Lịch nhà Minh vì trốn tránh họa nên đến Nhật Bổn và trở thành gia thần của Đảo Tân gia, y tinh thông Hán học, đồng thời ăn nói khéo léo, được Đảo Tân gia rất trọng dụng.
Khi Phong Thần Tú Cát xâm lấn Cao Ly, đồng thời giao chiến với Đại Minh, ông ta còn gặp đặc phái viên của nhà Minh đi tới Nhật Bổn là Thẩm Duy Kính, đồng thời còn gánh vác công việc phiên dịch.
Sau khi ông ta chết, con của ông là Giang Hạ Nhị Nhàn kế tục công việc tiếp tục làm gia thần cho Đảo Tân gia, sau nhiều năm ảnh hưởng đã hoàn toàn giống hệt người Nhật Bổn, chỉ có điều tinh thông tiếng Hán mà thôi.
Hôm nay vị gia thần này được Đảo Tân Trung Hằng mang tới đây chính là con trai của Giang Hạ Nhị Nhàn, Giang Hạ Minh Nhàn. Quần áo và kiểu tóc của y không hề có gì khác với những gia thần còn lại, nhìn từ bên ngoài hoàn toàn không có một chút đặc điểm nào của người Hán.
Giống như gia đình của Giang Hạ, ở những năm cuối triều Minh thiên hạ vô cùng hỗn loạn, thậm chí mấy năm trước còn phát sinh đại sự thần khí dời đỉnh, cho nên những năm gần đây vẫn có người nhà Minh đi về phía đông tới Nhật Bổn để tránh nạn, không chỉ có địa chủ thương nhân, mà còn có quan viên và học giả nhà Minh.
Trong đó nổi danh nhất là Chu Chi Du, ông là quan lại của Đại Minh, học vấn vô cùng tinh thâm, sau khi Đại Minh sụp đổ liền thề không làm con dân của Đại Hán, cho nên ra biển đi xa tới Trường Khi định cư. Bởi vì học vấn rất cao, cho nên ông được học giả Nhật Bổn địa phương tôn kính, thường xuyên được đứng lớp giảng bài.
Chu Phác đương nhiên không biết nguyên cớ ở trong, cho nên có chút giật mình, tuy nhiên gã lại nghĩ tới Đảo Tân gia hùng cứ Cửu Châu nhiều năm như vậy, tuy rằng hiện tại bị chèn ép rất nhiều, nhưng nội tình căn cơ vẫn không phải là nhỏ, có gia thần tinh thông tiếng Hán như vậy cũng không có chuyện gì lạ.
Gã cũng không phản đối cẩn thận của Đảo Tân Trung Hằng, cũng không hề sợ hãi. Từ khi gã bước lên đảo Cửu Châu, đã không để ý tới sinh tử bản thân rồi. Nơi đây là trọng địa của Đảo Tân gia, nếu thực sự muốn gây bất lợi cho mình, cho dù có mấy tên hộ vệ bên người thì cũng làm gì?
- Tốt. Gã thẳng thừng đồng ý, sau đó dứt khoát tung mình lên ngựa, sau đó quay đầu hạ lệnh cho người mình mang đến.
- Các ngươi ở lại chỗ này chờ, ở yên không được chạy loạn.
Sau đó gã không hề nói nhiều, cưỡi ngựa thẳng tới trước mặt đám gia thần của Đảo Tân Trung Hằng, đối mặt với Đảo Tân Trung Hằng.
Đảo Tân Trung Hằng vẫn im lặng không nói gì, chỉ lặng yên nhìn Chu Phác, như là đang đánh giá năng lực của gã, mà Chu Phác cũng không yếu thế, hiên ngang ngồi trên lưng ngựa đối diện với ông ta. Một ông lão râu tóc bạc phơ, ánh mắt sâu lắng, một thanh niên anh tuấn trẻ tuổi, ánh mắt hiên ngang náo nức, trong lúc nhất thời không phân cao thấp.
Sau một lát, Đảo Tân Trung Hằng dường như khẽ gật đầu, sau đó đột nhiên ghìm cương ngựa quay đầu, sau đó hướng con đường núi trước mặt chạy tới, nhận được ám chỉ Chu Phác lập tức phóng ngựa đi theo, đám gia thần của ông ta lúc đầu vốn định đi theo, nhưng nhìn thấy thế tay của Đảo Tân Trung Hằng, chỉ có Đông Hương Trọng Phương và Giang Hạ Minh Nhàn đi theo, những người còn lại đều không đứng lại không được.
Đảo Tân Trung Hằng vẫn không nói chuyện, chỉ giục ngựa phi nước đại ở phía trước, Chu Phác không biết suy nghĩ trong lòng ông ta, chỉ cưỡi ngựa đuổi theo, bọn họ rất nhanh liền chạy giữa chân núi, cỏ cây ở đây càng ngày càng um tùm, mà đường cũng trở nên nhỏ hẹp dần.
Rốt cuộc, Đảo Tân Trung Hằng ghìm ngựa dừng lại ở dưới một bóng cây đại thụ. Rất nhanh Chu Phác cũng đuổi theo, ghìm cương đứng lại.
- Lá gan của ngươi rất lớn, vẫn luôn bình tĩnh. Đảo Tân Trung Hằng quay lại nhìn Chu Phác.- Hoàng đế bệ hạ của các ngươi không có chọn lầm người.
- Đa tạ phiên chủ khen ngợi. Chu Phác khẽ mỉm cười.- Tôi chỉ là một tên vô danh tiểu tốt trong triều đình Đại Hán, cũng không phải bệ hạ cố tình chọn lựa nhân tài, trong triều đình, người lợi hại hơn tôi rất nhiều.
- Đại Hán có nhiều nhân tài, Nhật Bổn cũng có rất nhiều. Đảo Tân Trung Hằng cũng không bị lời nói của Chu Phác làm cho lép vế.- Hoàng đế Đại Hán muốn viễn chinh Nhật Bổn cũng không dễ dàng như thế.
Lúc ông ta nghe được tin Đại Hán dự định chinh phạt Nhật Bổn, gần như khó đáng tin. Trăm nghìn năm qua, tuy rằng người Trung Nguyên và người Nhật Bổn đã giao thủ vài lần ở Cao Ly, nhưng hoàng đế Trung Nguyên chưa bao giờ phát động chinh phạt Nhật Bổn, chỉ có khi người Mông Cổ chiếm cứ Trung Nguyên mới thử qua, mặc dù ông biết hoàng đế Đại Hán dã tâm bừng bừng, nhưng thật không ngờ ông ta lại đặt chủ ý đánh tới đầu người Nhật Bổn.
- Việc do người làm, hiện giờ tướng sĩ hải, lục quân Đại Hán chúng tôi nhiều năm qua vẫn liên tục tác chiến ở các nơi, cho tới bây giờ chưa gặp địch thủ, quân đội thiện chiến như thế, chắc chắn lớn mạnh hơn quân đội Mạc Phủ rất nhiều. Để thể hiện lòng tin của mình, Chu Phác trả lời vô cùng chắc chắn.- Chỉ cần quân đội Đại Hán đặt chân lên đất Nhật Bổn, là đánh cho quân Mạc Phủ tơi bời hoa lá, đến lúc đó Đảo Tân gia cũng không phải chịu áp bức của Mạc Phủ nữa rồi.
- Năm xưa, người Mông Cổ cũng chinh phạt khắp nơi, diệt vô số quốc gia, chiếm lãnh thổ biên cương còn rộng lớn hơn Đại Hán nhiều, nhưng bọn họ cũng không đánh bại được Mạc Phủ Nhật Bổn. Cho dù Chu Phác thuyết giáo hùng hồn, nhưng ông lão vẫn vô cùng bình tĩnh.- Bọn họ đến đây hai lần, kết quả hai lần đều bị đánh bại ở Cửu Châu, đại quân bị tiêu diệt hoàn toàn.
Chu Phác biết tại sao thái độ của ông lão này lại lạnh nhạt như vậy, bởi vì ông ta vẫn chưa quyết định có đặt cược vào ván cờ này không.
Tạo phản là một việc làm mạo hiểm lớn, hiện giờ thế lực Mạc Phủ ở Nhật Bổn vô cùng lớn, không phải chỉ một Đảo Tân gia chống lại, ông ta nếu tùy tiện tham gia vào, chẳng may thất bại không riêng gì đánh mất tính mạng bản thân, lãnh địa và tính mạng của toàn bộ Đảo Tân gia đều tràn ngập nguy cơ.
Ông ta cần xác nhận quyết tâm của Đại Hán, đồng thời tin tưởng được Đại Hán tuyệt đối đánh thắng được Mạc Phủ - hoặc ít ra là đuổi Mạc Phủ ra khỏi đảo Cửu Châu, mới đặt cược.