- Cái gì? Việc này…này… Thái tử lập tức có chút giật mình.- Ông ta đến Liêu Đông gặp ta?
- Theo cách nghĩ của thái tử, Thi Cao Nghệ là người làm chủ bên trong chuyện này, nó còn đang suy nghĩ xử trí đối phương như thế nào, không ngờ tới ông ta lại chủ động chạy tới Liêu Đông cầu kiến nó, thực khiến nó kinh ngạc.
- Thái tử điện hạ phải tuần tra Liêu Đông và Cao Ly, lấy thân phận của điện hạ, sứ đoàn trưởng tự mình chạy tới làm tiền trạm cũng là hợp tình hợp lý. Trần Thăng hơi mỉm cười.- Chỉ có điều, vị Thi sứ trưởng này nổi tiếng là mồm mép đỡ chân tay, chỉ sợ là đến đây cũng không phải chỉ là nghênh đón điện hạ mà thôi…
- Quốc công cũng thấy sự việc có chút kỳ lạ sao? Thái tử càng thêm khẩn trương.- Vị sứ đoàn trưởng này tự mình chạy tới, chỉ sợ là có chút chột dạ rồi…Như vậy xem ra, những lời lên án của quốc chủ Cao Ly với ông ta cũng không phải hoàn toàn là bịa đặt?
- Nếu nói là bịa đặt hoàn toàn, thì tất nhiên là không phải như thế… Quốc chủ Cao Ly làm sao dám to gan hãm hại đại quan của triều ta? Nụ cười trên mặt của Trần Thăng càng đậm hơn.- Tuy nhiên, nếu mà xem xét thì cũng không phải không có ẩn khuất, Thi sứ trưởng nhiều năm chia rẽ phân hóa Cao Ly, bảo vệ rất lớn lợi ích của triều đình ta ở Cao Ly, chỉ bằng việc này cũng xét được công lao hạng nhất, hoàn toàn không xem ông ta là người có tội.
- …Ý Quốc công là, Thi sứ trưởng là công thần, không nên dựa vào lên án của quốc chủ Cao Ly mà kết tội ông ta sao? Thái tử lập tức hỏi.
- Trị tội hay không trị tội, đây là việc chỉ mình thái tử điện hạ quyết định, thần không thay mặt thái tử điện hạ quyết định được. Trần Thăng khẽ lắc đầu.- Điện hạ không nên chỉ vì lời nói một bên của thần mà liền ra quyết định, tốt nhất vẫn là tự mình xem xét, dựa theo suy nghĩ của mình, dù sao bệ hạ đã cho điện hạ toàn quyền xử trí.
Nhìn thấy Kỷ Quốc Công không có ý định can thiệp vào quyết định của mình, thái tử không khỏi cảm thấy có chút chán nản. Sứ đoàn trưởng trú Cao Ly dù sao cũng là một quan lớn trong triều đình, thế mà bây giờ tương lai may rủi của một vị quan lớn như thế, thậm chí chính quốc chủ Cao Ly lại nằm hoàn toàn trong tay mình, đến bây giờ nó còn chưa từng quyết định một việc lớn như thế, cho nên trong lòng có chút không yên.
- Kỷ Quốc Công, quốc chủ Cao Ly nói rằng có người Hán ở Cao Ly dựa vào quen biết với sứ đoàn, tham lam tàn bạo, vơ vét tiền của khắp nơi, tùy ý ức hiếp người Cao Ly, khiến cho khắp nơi Triều Tiên xuất hiện dân chạy nạn, khổ không tả xiết, hơn nữa sứ đoàn lại biết mà không báo, cố ý bao che…Việc này đều là thật sao? Nghĩ ngợi một lát, thái tử lại hỏi.
- Nếu toàn bộ là giả, thì cũng không đúng. Do dự một lát, Trần Thăng vốn luôn quen thẳng thắn, cũng đưa ra một câu trả lời có chút quanh co không rõ ràng.
- Nói cách khác, thật là có việc này, thậm chí còn không ít? Thái tử nghe ra ý tứ ẩn chứa trong lời nói của gã.
Sau đó, gã có chút tức giận.- Nếu quả thật có những chuyện như vậy…, ta cũng không bỏ mặc được, danh dự của triều đình, làm sao để một đám sâu mọt làm hoen ố được? Cao Ly vẫn cung kính với quốc triều của ta, nếu bởi vì một đám quan viên hoành hành không đếm xỉa đến phép nước mà thất vọng, vậy thì có chút nguy rồi.
- Điện hạ, việc này cũng không đơn giản như vậy, xin bớt giận. Nhìn thấy Thái tử đột nhiên tức giận, Trần Thăng vội vàng khuyên can.- Sứ đoàn có rất nhiều chỗ bất đắc dĩ, cũng không trách bọn họ tất cả được.
Trần Thăng vốn cũng không muốn nói hộ sứ đoàn, nhưng mà vấn đề là trong cái gọi là hành vi ức hiếp người Cao Ly phi pháp, có không ít là do quân Liêu Đông làm, nhằm tìm kiếm nguồn cung cho tiếp tế quân nhu, quân Liêu Đông vẫn tham gia vào buôn bán vùng đất biên giới giữa Trung Quốc và Cao Ly, kiếm được vô số lợi ích. Mặt khác, khu vực giáp ranh giữa Đại Hán và phía bắc Cao Ly, hiện tại có số lượng lớn nông trường và khu trồng sâm của người Hán, đứng sau lưng bọn họ kỳ thật chính là quân Liêu Đông, cũng chính bởi vì có quân Liêu Đông, những con buôn này mới dám không kiêng nể gì ức hiếp người Cao Ly, tạo ra phẫn nộ lớn như vậy trong dân chúng Cao Ly.
Việc này trước đây Trần Thăng đã biết, cũng ngầm đồng ý. Hiện giờ tình hình Liêu Đông dần dần ổn định, tài chính và nguồn cung cho quân Liêu Đông cũng không khẩn trương như trước, do vậy Trần Thăng cũng tính cho quân Liêu Đông rời khỏi lĩnh vực này, để cho chính người buôn bán tự đi làm.
- Nguyên nhân lại là như thế? Sau khi nghe xong giải thích của Trần Thăng, thái tử lập tức có chút ngỡ ngàng.
Nó bắt đầu cảm thấy chuyện này có chút khó giải quyết, không hề dễ giải quyết như vẻ bề ngoài. Không hề nghi ngờ, thân là thái tử, nó là phải xử trí theo lẽ công bằng, để tránh nước chư hầu và người trong thiên hạ thất vọng, nhưng quân Liêu Đông là quân đội chủ lực của Đại Hán, chiến công đều là hàng đầu, việc trước đây đều là có nguyên nhân của nó, nó cũng không được bởi vì Cao Ly mà ảnh hưởng đến quân tâm tướng sĩ Liêu Đông.
- Kỷ Quốc Công, có cách gì vẹn toàn được đôi bên không? Nghĩ một lúc sau, nó không kìm nổi hỏi Trần Thăng.
- Việc này liên quan đến quân Liêu Đông, thần không dám nói vào.
Trần Thăng vẫn không chịu đề xuất, không dùng thân phận của mình ảnh hưởng tới thái tử.- Thần chỉ có một câu nói với điện hạ, phần lớn việc trên đời đều là không phải đen tức là trắng, người trên đời cũng không phân biệt được bằng hai chữ tốt xấu. Điện hạ, trị quốc chính là cần cân nhắc đến lợi ích, làm việc điều hòa, mà không phải nhất định phải phân biệt rõ ràng tốt xấu, đen trắng.
- Cân nhắc điều hòa… Thái tử lẩm bẩm hai từ đó trong miệng mấy lần, suy nghĩ hàm ý trong đó.- Ý của Kỷ Quốc Công có phải là, vừa phải làm bộ để trấn an người Cao Ly, cũng không được ảnh hưởng quá lớn đến lợi ích của chúng ta, phải điều hòa mối quan hệ trong đó sao?
Trần Thăng chỉ khẽ mỉm cười, không tiếp tục trả lời.
- … Thái tử cúi đầu, tiếp tục im lặng suy nghĩ hồi lâu.
- Bất kể như thế nào, sau này quân Liêu Đông nhất định phải rời khỏi việc làm ăn này, hơn nữa sau đó không được tiếp tục tham gia vào. Thật lâu sau, dường như đã quyết tâm làm điều gì đó, thái tử rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn Trần Thăng.
- Quân nhân không được làm ăn buôn bán, chính là quốc sách được phụ hoàng định ra, nhất định phải thực hiện đến cùng. Trước đây, cho dù việc có nguyên nhân, bây giờ cũng nên thu tay lại đi thôi? Lương bổng triều đình ta cấp cho quân lính là hiếm có trong nhiều triều đại qua, cho dù có người tham lam thì cũng thấy đủ rồi chứ? Kính xin Quốc công nhất định phải ban nghiêm lệnh, từ nay về sau phải nghiêm cấm hành vi này! Nếu không ta sẽ không để yên!
Ngữ khí của thái tử hiếm thấy nặng như thế, thật khiến Trần Thăng hơi sửng sốt, nhưng rất nhanh gã liền bình tĩnh lại.
- Lời thái tử nói cũng chính là suy nghĩ trong lòng thần, hiện giờ tình hình Liêu Đông đã ổn định, người Nữ Chân hoặc người Mông Cổ đã không có khả năng gây loạn, trước đây rất nhiều việc phải suy tính hiện giờ cũng không cần phải làm nữa, hiện tại thần đã ra mệnh lệnh, về sau cấm bất kỳ quan binh Liêu Đông nào tham gia vào trong đó. Hơn nữa, sau khi lập tỉnh Liêu Đông, quân Liêu Đông cũng sẽ chịu nhiều ràng buộc hơn trước, cũng không giống được như trước kia.