- Sứ giả chớ nên đa lễ. Triệu Tùng vội vàng đỡ đối phương, nói.- Sứ giả không ngại nguy hiểm, vượt biển tìm đường đến đây, thật sự là khổ cực.
- Cống hiến sức lực vì triều đình, nào có khổ lao gì đáng nói. Chỉ mong thiên binh Đại Hán sớm ngày tiến binh, đánh bại đám Mạc Phủ đang hoành hành kia, khôi phục kỉ cương trong nước, chỉ cần đạt thành mục đích này, cho dù tại hạ có phải tan xương nát thịt cũng đều đáng giá. Khuôn mặt Kiều Bản Thực Thôn đầy kích động nói.
- Pháp hoàng bệ hạ cũng đã lập đàn ở trong cung, để thể hiện trông mong thiên binh Đại Hán đã đánh là thắng.
- Tâm ý của triều đình quý quốc ta đã hiểu rõ. Triệu Tùng đương nhiên nghe ra được đối phương đang nói bóng nói gió, tâm tâm niệm niệm đúng là muốn chính mình sớm ngày tiến binh, cho nên cũng cho đối phương một ít an ủi.- Triều đình nước ta cũng đã cao thấp một lòng, cả nước đều đang ra sức chuẩn bị cho trận chiến này, chỉ cần chuẩn bị xong xuôi, chúng ta sẽ vượt biển tiến công, đem lũ Mạc Phủ gây rối kia đánh bại, đem triều đình quý quốc cứu ra khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng.
- Vậy xin hỏi... Xin hỏi tướng quân, quân đội quý quốc khi nào chuẩn bị tốt? Kiều Bản Thực Thôn vội vàng truy vấn.- Khi nào tiến quân?
Triệu Tùng không có trả lời ngay, gã liếc mắt nhìn nhìn thái tử, mà thái tử không nói gì, chỉ vươn tay làm một thế tay, ra hiệu cho gã không cần tiết lộ quá nhiều quân tình.
- Nếu sứ giả đến nơi này, nghĩ như vậy tất nhiên cũng đã thấy, những ngày qua quốc gia của ta vẫn luôn đang thu thập vật tư từ các nơi, sau đó vận chuyển đến nơi đây. Nơi này đã chồng chất rất nhiều vật tư, thấy được quyết tâm của chúng ta to lớn đến cỡ nào. Tuy nhiên, đại quân một khi bắt đầu chinh phạt, lượng vật tư cần chuẩn bị khó đếm hết được, nhất định phải chuẩn bị tốt từ trước, cho nên vật tư bây giờ vẫn chưa chuẩn bị xong, còn cần chờ thêm một vài ngày nữa mới được.
- Vậy... Quý quốc hiện tại tính toán phái ra bao nhiêu quân đến công phạt Mạc Phủ vậy? Kiều Bản Thực Thôn lại hỏi.
Vấn đề này Triệu Tùng càng thêm không muốn nói đúng với tình hình thực tế.- Thực lực của một nước nhân khẩu diện tích lãnh thổ của Đại Hán ta đều vượt xa bất luận quốc gia nào chung quanh đây, nếu như đã quyết định phải thảo phạt Mạc Phủ, vậy dĩ nhiên sẽ dùng tới toàn lực. Quân đội Đại Hán chúng ta có ở các nơi hiện giờ có khoảng hơn chục vạn quân, từ bên trong phái ra tinh nhuệ, nghĩ đến nhất định đem Mạc Phủ dẹp yên.
- Hơn mười vạn! Kiều Bản Thực Thôn cũng không có nhận ra Triệu Tùng đang cố ý lảng tránh sự thật, mà là bị con số ấy hù ngã ngửa. Gã không quen chiến sự, gã cho rằng vài chục vạn quân Đại Hán mà Triệu Tùng nói đến ấy sẽ có một phần lớn trong đó được đưa sang chinh phạt Mạc Phủ
Cũng chính bởi vì từ sau khi lập quốc Đại Hán chinh phạt chung quanh, và đánh ra được chiến tích huy hoàng như thế, cho nên các công khanh mới bắt đầu có suy nghĩ đi cho mượn binh đánh Mạc phủ. Vừa rồi gã đã tận mắt nhìn đến binh hùng tướng mạnh của Đại Hán, loại tinh binh mãnh tướng ấy nếu như phái ra mười vạn đánh tới Nhật Bổn, như vậy Mạc phủ làm sao là đối thủ cho đươc? Nghĩ đến đấy, không yên, bất an trong gã cũng chợt biến mất.
- Đa tạ Tướng quân! Đa tạ tướng quân... Môi gã hơi hơi rung động.- Nếu như triều đình của ta có một ngày khôi phục được quyền vị, tất nhiên không dám phụ bạc…
- Sứ giả đến lúc đó cũng sẽ trở thành công thần của triều đình quý quốc, được hậu nhân kính trọng và ngưỡng mộ đấy! Triệu Tùng khẽ cười cười.
Tiếp theo, theo mệnh lệnh của thái tử, đám người này đều đi xuống sườn núi, tới dưới sơn cốc. Trong tiếng hoan hô của binh lính khắp nơi, thái tử đầu tiên là đi vào nơi dừng chân của đám y vệ binh, quan sát một chút tình trạng khôi phục của thương binh, động viên bọn họ sớm ngày bình phục, lại cống hiến sức lực vì quốc gia. Sau đó, theo dẫn dắt của Triệu Tùng, thái tử đi tới nơi dừng chân của bọn kị binh.
Lúc này, bọn kị binh đã thu đội đang nghỉ ngơi trong doanh trại tạm thời, có một số người nằm trên mặt đất nghỉ ngơi, có một số người đang chà lau vũ khí của mình, có một số người lại đang cho ngựa của mình ăn cỏ khô.
Nhưng tại sau khi thái tử bước vào doanh trại, bọn họ lập tức đều dừng công việc trong tay lại, cuống quít muốn xếp thành hàng nghênh đón thái tử.
- Không cần đến hành lễ, hôm nay các ngươi đã mệt mỏi một ngày, hiện tại liền nghỉ ngơi thật tốt đi. Thái tử lại phất tay ngăn lại bọn họ, ra hiệu bọn họ tiếp tục nghỉ ngơi.
- Ta chỉ là tới thăm một chút mà thôi, các ngươi không cần khẩn trương. Hôm nay các ngươi đã đánh rất tốt, đây mới là phong thái mà quân nhân Đại Hán chúng ta hẳn nên có. Ta đã nói chuyện với Triệu lữ trưởng của các ngươi rồi, đòi bọn họ khen ngợi các ngươi thật lớn! Hy vọng các ngươi không ngừng cố gắng, sau khi đến Nhật Bổn còn đánh giặc tốt giống như hôm nay.
Tiếp theo gã liên tục khen nhiều lần những kỵ binh này, làm cho cả đội binh đều hoan hô từng trận. Cơ hội lập công rất nhiều, nhưng cơ hội được thái tử điện hạ đích thân tới khen ngợi lại rất ít, về sau lấy ra cùng người khác khoe khoang rồi.
Thái tử biết rằng chính mình vẫn còn rất trẻ tuổi, trước đây cũng chưa bao giờ có kinh nghiệm mang binh đánh giặc, cho nên quân đội tôn kính nó nhưng không thân cận nó, phục tùng mệnh lệnh của nó chỉ là bởi vì thân phận của nó mà thôi, đối với nó cũng không có bao nhiêu kính yêu, cho nên nó muốn dùng phương pháp tự bản thân đi tiếp xúc với những quan binh tầng thấp nhất, chậm rãi xây dựng hình tượng và uy vọng của mình giữa ba quân. Và cũng chỉ có làm như vậy mới là làm hết phận sự chân chính.
Nó không sợ vất vả, đi tới trước mặt rất nhiều binh lính hỏi han ân cần, và hỏi thăm tình huống gia đình của bọn họ, sau đó nó còn cổ vũ bọn họ tiếp tục anh dũng tác chiến.
Tuy nhiên, trong lúc nói chuyện với bọn họ, thái tử phát hiện, so với những bộ binh bình thường, lai lịch xuất thân của những kị binh này phức tạp nhiều lắm. Có một số người xuất thân từ gia đình giàu có tử tế bản địa, cảm khái tòng quân trong quá trình Triệu Tự Doanh quật khởi, có một số người lại là biên binh của thời tiền Minh, bởi vì đầu hàng sau khi Đại Hán thành lập mà được sắp xếp vào giữa quân đội Đại Hán, có một số người thậm chí chính là người Mông Cổ.
Hỏi qua nó mới hiểu được, kỵ binh cần thời giờ dài huấn luyện, hơn nữa còn cần ăn ý phối hợp với quân mã, đòi hỏi về trang bị cũng rất cao, so sánh với quân bộ binh chỉ cần huấn luyện hai ba tháng là bước đầu thành quân thì thật sự là có hơi quý hơn một chút. Đại Hán chinh phạt chung quanh, kỵ binh cũng vẫn luôn đang tăng cường quân bị, nhưng tốc độ huấn luyện kị binh trong nước lại theo không kịp cái đòi hỏi này, cho nên quân đội mới thu nhận rất nhiều tinh binh của bên thế lực đối địch bổ sung vào đội ngũ kị binh của bản thân.
Tuy rằng trước đó mọi người từng là kẻ thù của nhau, hơn nữa còn chém giết nhau rất lợi hại, nhưng đãi ngộ của Đại Hán đối với những hàng binh này lại không hề tệ. Tuy rằng không đảm nhiệm được chức vị chính quan chỉ huy, nhưng quân lương và những đãi ngộ khác lại cũng không khuyết thiếu. Có đãi ngộ dày rộng nuôi sống mình và người nhà làm cho một số mối hận cũ cũng trở nên không đáng là gì, cho dù là người thuộc bộ lạc Mông Cổ có thù hận sâu nhất cũng không có quan niệm dân tộc mạnh như thế.