- Đại nhân đây là muốn tính toán đi Đô Kinh gặp mặt triều đình Nhật Bổn một chút phải không? Nhìn dáng vẻ y nóng lòng muốn thử, Lưu Tĩnh hỏi.
- Đúng, nếu như đã có thứ này, vậy không bằng sớm một chút đi thôi. Nếu như nhanh một chút đắp lên một tuyến đường với Đô Kinh, nói không chừng rất có ích lợi với chúng ta.
- Lời này của đại nhân có lý, tuy nhiên đại nhân tính toán làm sai đi Đô Kinh đây? Nếu như lấy thân phận hiện giờ đi Đô Kinh, khó tránh khỏi sẽ rước lấy hiềm nghi của mọi người a…
Lưu Tĩnh đưa ra đề nghị của mình.
- Đương nhiên không được cứ như vậy nghênh ngang đi, ta tính toán cải trang cách ăn mặc một chút, dứt khoát ăn mặc thành người của nhà Đảo Tân. Chu Phác lập tức nói ra tính toán của mình.- Đảo Tân gia tuy rằng Đại Danh ngoại phiên, chịu phải nghi kỵ của Mạc Phủ. Thế nhưng bọn họ tóm lại là người trong nước Nhật Bổn, vả lại vẫn luôn có tới lui với Kinh Đô. Ta mượn được cơ hội cùng với người của bọn họ lên Đô Kinh gặp mặt triều đình của bọn họ.
- Vậy đại nhân nghĩ kỹ như thế nào đi giáp mặt triều đình bọn họ chưa? Lưu Tĩnh lại hỏi.- Đừng quên ở Đô Kinh, Mạc Phủ là có cơ cấu riêng biệt ước thúc triều đình. Cũng không phải dễ dàng như vậy liền đắp lên được mối dây với bọn họ.
- Vậy dĩ nhiên chỉ đành lại dựa vào một nhà Đảo Tân. Bọn họ nếu như mấy đời đều đã chiếm cứ thành Cửu Châu làm Đại Danh, dĩ nhiên hẳn liền sẽ có một số con đường. Chu Phác mỉm cười.- Lại nói, nếu như bọn họ hiện giờ đã lên thuyền hải tặc của chúng ta, vậy ra chút sức vì chúng ta cũng là chuyện đương nhiên.
- Lý lẽ là như thế không sai. Thế nhưng… nói thật ra, hạ quan vẫn cảm thấy có chút không thỏa đáng. Lưu Tĩnh dường như vẫn là bộ dạng có lời gì muốn nói.- Đơn độc dựa vào Đảo Tân gia có một số quá mức hiểm nguy rồi. Dù sao Đảo Tân gia cũng là cây to đón gió, vả lại nếu như đều để cho Đảo Tân gia lập công, sau cuộc chiến chúng ta chẳng lẽ vẫn lại dựa vào một nhà Đảo Tân lại giữ gìn quản chế đối với Nhật Bổn nữa sao?
- Lưu đại nhân! Chu Phác thăm dò nhìn một chút đối phương, tuy nhiên không rõ ý tứ cụ thể của gã. Thế nhưng lời nói của Lưu Tĩnh vẫn có lý lẽ, bất kể là từ hiện trạng hay là suy xét từ lâu dài để xem, nếu như đủ không ỷ lại vào một nhà Đảo Tân, vậy dĩ nhiên là tốt nhất.- Đại nhân dường như là trong lòng có một chủ ý phải không? Vậy dứt khoát nói cho tôi đi. Nếu còn không có cách nào tốt khác nữa, nếu như có lời, ta khẳng định vui vẻ chọn dùng.
- Cũng không nhất định là chủ ý hay, chỉ là một kiến nghị mà thôi. Lưu Tĩnh cười.- Đại nhần lần này trước tiên đi Đô Kinh dựa vào người khác đi tìm tới triều đình, có một số người động tĩnh nhỏ hơn rất nhiều so với Đảo Tân gia, cũng không bị để ý nhiều lắm.
- Xin lắng tai nghe.
Chu Phác lập tức truy hỏi.
- Triều đình Nhật Bổn tuy rằng vẫn luôn chịu lấy giám thị của cơ quan Mạc Phủ, nhưng cũng không phải thời thời khắc khắc đều có người trông chừng. Thậm chí bọn họ còn có tôn trọng ở ngoài mặt, không tới mức loạn bậy, ít nhất cuộc sống thường ngày của bọn họ là tự do không trở ngại. Lưu Tĩnh nhỏ tiếng giải thích với y ý của mình.- Cho nên, đại nhân thử xem một chút thông qua thương nhân tới tìm con đường.
- Thông qua thương nhân sao?
Chu Phác lập tức không có kịp tỉnh táo.
- Đúng, nếu như là nơi ở hằng ngày cũng không chịu phải hạn chế, bọn họ đương nhiên tự do tới lui với thương nhân, từ bên ngoài mua sắp y phục và vật phẩm khác. Trên mặt Lưu Tĩnh vẫn treo tươi cười như cũ.- Mạc Phủ đây cũng là xem thường triều đình, cảm thấy bọn họ dù sao chỉ là thổi tiêu trống kèn, trăm dùng được một, cho nên dứt khoát mặc kệ không quản nữa.
- Lỳ thật Mạc Phủ nghĩ như vậy cũng không sai a. Công khanh triều đình phần lớn quả thật trăm không dùng được một, cũng không cần quá đề phòng. Sau khi nghĩ tới biểu hiện của vị sứ giả Kiều Bản Thực Thôn kia, Chu Phác đột nhiên tràn đầy cảm xúc gật đầu.- Tóm lại, ý của đại nhân ta đã hiểu rõ rồi, nếu như nói tới mức này rồi, trong lòng đại nhân chỉ e sớm đã có tính toán phải không? Thương nhân đại nhân nhằm vào này, rốt cuộc là ai?
- Hạ quan làm sao có thân phận gì nói tới nhằm vào gì? Chẳng qua chỉ là cho đại nhân một cái kiến nghị mà thôi. Về phần chọn dùng hay không dùng, vậy hoàn toàn là phải xem đại nhân tự mình làm chủ rồi. Lưu Tĩnh lại khoát tay áo, một bộ dáng vẻ thật sự chỉ là xem mình thành thuộc hạ.
- Lưu đại nhân đây liền khách khí rồi, hiện giờ chúng ta là đồng tâm hiệp lực, là sinh tử chi giao cùng chung hoạn nạn, nếu như xảy ra đại sự gì, nói không chừng mọi người cùng nhau liền phải bị Mạc Phủ đuổi tận giết tuyệt. Cho dù may mắn đại công cáo thành, mọi người đánh cuộc giàu có, về sau chỉ sợ cũng vẫn là sẽ cùng chung một việc, làm sao phân ra cao thấp gì! Hôm nay chúng ta có được khen ngợi của thái tử điện hạ, lại không phải khen một mình ta. Nếu không phải đại nhân đứng ở giữa vạch kế, chỉ sợ ta chính là làm nhiều công ít rồi… kính xin đại nhân tiếp tục chiếu cố ta đi.
- Đại nhân chớ nói như thế! Vì nước cống hiến công sức liền là bổn phận chúng ta, há dám tự mình kể công.
Lưu Tĩnh tuy rằng ngoài mặt sợ hãi, nhưng sau khi có được đảm bảo lời thề son sắt của Chu Phác, gã trong lòng cũng vô cùng vui mừng.- Kỳ thật bởi vì triều ta đối với lượng xuất khẩu của Nhật Bản cực đại, cho nên có rất nhiều thương nhân nhìn trúng lợi ích bên trong đó, vẫn luôn muốn thông qua các loại phương thức tới lui với chúng ta, để từ bên trong chia một chén canh. Bởi vậy nếu như muốn tìm người trợ giúp ngược lại cũng không khó. Chẳng hạn như Tam Tỉnh gia chính là một số trong đó.
- Tam Tỉnh gia phải không? Chu Phác nhíu lông mày, từ trong đầu mày mò một chút, cũng không tìm thấy được ấn tượng nào.
- Bọn họ không phải buôn bán trên biển sao? Ta chưa có nghe nói qua.
- Bọn họ không phải buôn bán trên biển, nhưng bọn họ muốn tham dự vào, cho nên hiện giờ có cầu cạnh chúng ta. Lưu Tĩnh vẻ mặt thần bí đáp lời.
Tiếp đó, gã giải thích với Chu Phác cụ thể tình hình Tam Tỉnh gia là một nhà thương nhân của nước Y Thế. Vào thời Chiến Quốc bắt đầu kinh thương giữa các Đại Danh, từng chút một nho nhỏ sinh sôi chút của riêng, sau đó bắt đầu đặt chân vào nghề tửu phường và cầm đồ, dựa vào làm ăn hai cái nghề này, trong mấy đời tích cướp đại lượng của cải, thành là hào thương nổi tiếng khắp nơi.
Vào thời đại Chiến Quốc, thương gia giàu có như vậy hào tộc có rất nhiều, bọn họ mấy đời kinh thương, trong phương viên thống trị của các Đại Danh tới lui kinh thương, bên trong không ít người nổi danh, bởi vì Đại Danh các nơi đều cần có bọn họ tới buôn bán đồ vật, duy trì kinh tế và quân bị trong lãnh địa, cho nên bên trong những thương nhân này, có rất nhiều người thậm chí còn chiếm được lễ mạo của Đại Danh cao nhất.
Chẳng hạn như hào thương Tam Tỉnh gia liền là một trong số đó, một nhà hào thương này lúc ấy có được của cải lớn lao, vả lại bên trong Đại Danh thực quyền cũng có được danh vọng cực lớn. Đức Xuyên Gia Khang và Y Đạt Chính Tông liên hôn, để cho con trai thứ ba của mình Trung Huy lấy con gái lớn của y, chính là thông qua Tam Tỉnh Tông Huân giới thiệu ở chính giữa, thấy được sức ảnh hưởng của những thương nhân bọn họ.