Mà theo cách nghĩ của Triệu Tùng, chính phó đoàn trưởng sứ đoàn Đại Hán thần sắc lại phức tạp rất nhiều.
- Ý kiến của Huỳnh Dương Bá cũng là nói lời ngay thẳng, việc này không báo cho trong nước sửa soạn là tuyệt đối không được. Sau khi trầm ngâm chốc lát, Thi Cao Nghệ tán đồng ý kiến của Triệu Tùng.- Thế nhưng quan ải cách trở, hai nước hành động bất tiện. Nếu như chỉ chờ đợi chỉ lệnh của trong nước, tới tới lui lui này không biết phải tiêu hao bao nhiêu thời giờ? Chỉ sợ… chỉ sợ bất lợi với đại sự.
- Lời ấy thật đúng. Thượng ty vừa lên tiếng, Phó sứ trưởng Trương Đạo Ngạn lập tức phụ họa.- Hôm nay tuy rằng là Kim Tẫn Quốc lén lút tới bái kiến, nhưng việc này không cần bao lâu liền sẽ truyền khắp Cao Ly, tới lúc đó chỉ sợ dẫn ra càng nhiều sự việc hơn. Việc này không nên chậm trễ, thần thiết nghĩ hẳn là sớm làm ra quyết định. Điện hạ.
- Bệ hạ trước lúc rời kinh đã gửi gắm mọi việc ở Cao Ly cho điện hạ, hiện giờ cho dù phát thư về nước hỏi thăm, chỉ sợ cũng vẫn là kết quả giống như vậy… Triệu Tùng nghe được ý trong lời nói của đối phương, rõ ràng cực lực khích lệ thái tử, nhưng việc này cũng không phải việc gã nên quản, cho nên gã cũng không muốn can thiệp.- Cho nên, việc này vẫn hẳn nên để điện hạ suy xét. Thần chỉ có nghe lệnh mà thôi.
- Phụ hoàng đúng là đã nói qua việc ở Cao Ly đều gửi gắm cho ta… Thái tử cảm thấy có chút như ngồi trên đống lửa, lại khó có được ung dung mới vừa rồi, nhưng nó không ngờ mấy vị đại thần trước mặt vẫn rụt rè, cho nên vẫn là trên mặt giữ gìn điềm tĩnh.- Chỉ có điều, lời tuy như thế, ta cũng không được tự ý làm bậy, phụ mất tin cậy của phụ hoàng.
Vài người cũng nhìn ra được ý loạn tâm phiền của điện hạ, cho nên thoáng chốc không có người nói chuyện, chỉ là yên lặng chờ đợi thái tử khôi phục điềm tĩnh.
Thì giờ từng chút một trôi qua, thái tử vốn dĩ thoáng hít thở nặng nề dần dần khôi phục trở lại, dậy dỗ từ thưở nhỏ được truyền thụ rốt cuộc hoàn toàn phát huy hữu dụng, nó chiếu theo dáng vẻ phụ thân trong trí nhớ trầm mặc xuống, cũng khiến trong đầu khôi phục lại thanh tĩnh. Nó biết rằng, đây là quyết định trọng đại lần đầu tiên trong đời nó.
- Thi đại sứ, ngươi cảm thấy phải làm như thế nào? Nó trước tiên quay đầu nhìn về phía Thi Cao Nghệ, trưng cầu ý kiến của vị quan viên này.- Ngươi ở Cao Ly nhiều năm, để ngươi nhìn xem, chuyện này là nên làm hay là không nên làm đây?
Bởi vì tranh giành lúc trước, Thi Cao Nghệ sớm đã nghĩ muốn báo thù Lý Hồn một chút rồi, hiện giờ bắt được một cơ hội tốt như vậy, làm sao còn có lý nào buông tha.
- Thần nghĩ rằng, hẳn là theo bàn luận của Kim nghị chính, vì quốc chủ Cao Ly lập một đứa con nối dõi.
- Vì sao?
Thái tử đối với câu trả lời này của ông ta không kinh ngạc chút nào nhưng vẫn là truy theo hỏi.
- Thành như lời Kim nghị chính nói, Cao Ly như nay quả thật gặp phải nguy cơ người nối ngôi vua chưa định. Đại Hán thân là thượng quốc, lý nên phòng ngừa chu đáo, khiến Cao Ly tránh nguy cơ cùng loại. Thi Cao Nghệ ngang nhiên trả lời.- Mặt khác… hiện giờ nước ta ở Cao Ly có được lợi ích thật lớn, quyết không được ngồi xem Cao Ly lâm vào loạn cục, nếu không Cao Ly sinh loạn, lợi ích của nước ta chắc chắn bị hao tổn. Huống chi, điện hạ hiện giờ sắp trấn thủ Cao Ly vạch ra kế sách tác chiến Nhật Bổn, càng thêm không chấp nhận được Cao Ly có bất kỳ dấu hiệu bất ổn định nào.
- Nhưng… nếu như cưỡng ép lập một con nối dõi cho quốc chủ, Cao Ly chẳng lẽ cũng sẽ không loạn sao? Thái tử có chút chần chừ hỏi lại.
Người sáng suốt cũng nhìn ra được, nó đã ý động rồi, con người như Thi Cao Nghệ dĩ nhiên nhìn càng thêm rõ ràng.
- Thần cảm thấy sẽ không sinh loạn. Thi Cao Nghệ trả lời ngay.- Thứ nhất, quốc chủ Cao Ly trước kia thời điểm tại vị đã đảo hành nghịch thí, ở trong nước không hề có chút uy vọng. Hiện giờ tuy rằng bị nước ta nắm giữ lập lại vương vị, nhưng những năm gần đây vẫn là không có lấy được lòng dân, sẽ không có bao nhiêu người trung thành một mực khăng khăng ra sức vì ông ta. Điện hạ ngài xem, chính ngay cả đại thần đứng đầu Nghị chính ông ta một tay đề bạt cũng muốn phản bội ông ta. Thứ hai, chúng ta cũng không phải phế lập quân chủ Cao Ly, chỉ là vì kẻ khác lập một con nối dõi mà thôi. Đây là nghĩ vì Cao Ly, cũng là thuận lòng dân Cao Ly, sẽ không rước lấy chê trách quá lớn.
- Thần cũng cảm thấy sẽ không sinh loạn. Phó sứ Trương Đạo Ngạn cũng lập tức phụ họa.- Bọn thần trước đây tới lui qua với nhiều vị đại thần và tông thất Cao Ly, bọn họ cũng có kiến nghị cùng loại, chỉ là không dám nói rõ ràng ra miệng mà thôi. Nếu như thái tử điện hạ chủ trì đạo nghĩa, nghĩ rằng tuyệt sẽ không có người nào phản đối.
Đây cũng không phải nói ngoa, trước đó hai người bọn họ liền từng vạch mưu cưỡng ép Lý Hồn lập người kế tự, ngấm ngầm thông qua với rất nhiều đại thần và tông thất Cao Ly, chỉ là về sau bị tạm dừng mà thôi.
Mắt thấy hai người chính phó sứ đoàn đồng thời đều ủng hộ kiến nghị này, trong lòng của thái tử cũng liền càng lúc càng nghiêng về điều này rồi. Đại thần Cao Ly và thành viên sứ đoàn bên này của mình đều có ý đồ này, nếu như để bọn họ đạt được ý muốn, bọn họ hẳn liền đủ càng thêm thuận buồm xuôi gió dùng cho bản thân. Hơn nữa nếu lập một người kế vị cho Cao Ly, đây liền tương đương mình cho tân quân Cao Ly một lần đại ân, bản thân cũng càng thêm hiệu lệnh dễ dàng Cao Ly trong lúc đánh trận với Nhật Bổn, bảo đảm quyền uy của mình.
Mà Lý Hồn, sau khi lập lên con kế vị khẳng định sẽ bị bọn người Kim Tẫn Quốc phế bỏ quyền lực. Không sai, lão nhân này nói tới chính là đáng thương, nhưng vì lợi ích của Đại Hán, cũng không màn tới nhiều như vậy. Người đáng thương trong thiên hạ còn nhiều, nó có năng lực quản được mấy người nào? Đại Hán để ông ta trèo lên vương vị, đã đủ không có lỗi với ông già này rồi.
Nó trầm xuống tầm mắt tiếp tục trầm ngâm một chút, sau đó lại hỏi.
-. Vậy… vậy nếu như muốn lập người kế vị, hiện giờ nên có người thích hợp chọn lựa chứ?
Khi thấy thái tử hỏi như thế, hai sứ thần dường như đồng thời ở trong lòng bật cười, bọn họ biết bản thân đã đạt được ước mong rồi.
- Điện hạ, người tông thất Cao Ly phồn thịnh, mấy đời tiên vương đều có con dòng nối dõi để lại, tuy rằng muốn danh chính ngôn thuận kế thừa vương vị điều kiện cần có mười phần hà khắc, nhưng chọn kỹ lựa khéo, cũng vẫn là có mấy người để lựa chọn.
Thi Cao Nghệ không vội không vàng nói.- Nếu như là muốn chọn người kế vị, vậy thì phải tìm kiếm trong cháu trai của quốc chủ… vả lại đứa cháu này không được quá lớn tuổi, để tránh rước lấy tiếng đời.
Chọn trẻ con để thừa tự, chủ chốt là vì tiện tiếp tục can thiệp quốc chính Cao Ly, cái này mọi người đều ngầm hiểu lẫn nhau, thái tử cũng không có giằng dưa như vậy.
- Sau khi chốt định phương viên tuổi tác, bọn thần lại khảo tra những tình hình thân thể của bọn người thích hợp để lựa chọn này, cùng với bản tính của cha đẻ của bọn chúng vân vân. Sau cùng chọn sẵn vài người. Thứ nhất là con út của Khánh Bình Quân Lý Lặc Lý Kình, cùng với con út của Nhân Hưng Quân Lý Anh Lý Huệ, mặt khác còn có con út của Ninh Thành Quân Lý Thương Lý Hân… Gã nói liên miên dài dòng nói được mấy người chọn lựa, tất cả đều là người lựa chọn bàn bạc âm thầm trước đó của bọn họ.