Vấn đề này chỉ thẳng yếu hại, Tăng Quảng tạm thời có chút nghẹn lời, tuy nhiên rất nhanh vẫn là bật cười.- Điện hạ lời này cũng có lý, thế nhưng phát triển của hỏa khí cũng không một thời khắc là xong, mà là chậm rãi tăng cao. Loại tình hình này hẳn là sự tình rất lâu, rất lâu về sau. Chí ít… mấy đời người này của chúng ta sợ là không nhìn thấy được. Ngược lại chỉ dừng ở hiện tại, thần cho rằng kỵ binh vẫn là vô cùng hữu dụng.
- Nếu như linh động của kỵ binh hết sức nhanh chóng, tấn công quân trận kẻ địch ngày càng hiểm nguy, vậy cũng không lẽ nào huấn luyện một nhúm người cưỡi ngựa. Thế nhưng chỉ dùng để linh động, sau đó thời điểm chạm phải kẻ địch xuống ngựa bày trận chiến đấu sao? Ta nghe thấy Nữ Chân Kiến Châu năm đó chính là bộ binh ngồi trên lưng ngựa, gặp địch liền xuống ngựa tiếp chiến, đánh cho quân đội Đại Minh cũng vô cùng thảm.
- Điện hạ thật là thiên tư hơn người! Còn không có đợi Tăng Quảng trả lời, Triệu Tùng đã chen ngang qua tiếp lấy lời.- Thật sự ra sự tình tương tự quân Liêu Đông chúng tôi đã đang làm rồi.
- Sao!
Thái tử có chút nghi hoặc nhìn về phía Triệu Tùng.- Các ngươi đã chiếu theo cách nghĩ này đi làm rồi sao? Ta còn tưởng rằng đây chỉ là ý nghĩ hư ảo của ta mà thôi…
- Điện hạ nghĩ rất có lý lẽ, làm sao gọi là hư ảo được! Triệu Tùng cười lắc đầu.- Kỳ thật vấn đề này vẫn luôn bày ra ở trước mặt quân ta rất lâu rồi. Quân ta thiện dùng hỏa khí tuy rằng nổi danh thiên hạ, nhưng nhiều năm qua hỏa khí vẫn luôn thông qua các loại phương thức chảy ra ngoài, vả lại còn có người Tây Dương ở khắp nơi buôn bán vũ khí. Cho nên hiện giờ thời điểm quân ta đối mặt với kẻ địch, hỏa khí của quân địch càng lúc càng nhiều. Vì thế chiến pháp ban đầu liền có chút không chịu nổi. Chúng ta vẫn luôn đang tìm tòi chiến pháp mới, để thích hợp hơn với cục diện mới. Chẳng hạn như cách là thái tử vừa nói chính là một trong số đó, khiến cho kỵ binh xung phong quân trận kẻ địch càng ngày càng chịu thiệt, vậy thì dứt khoát nhường cho bộ binh cưỡi ngựa đi theo đám người bọn họ cùng nhau linh động thì tốt hơn. Loại kỵ binh này không trang bị mã đao và binh khí cận chiến, chỉ trang bị súng hỏa mai, linh động khắp nơi, đón địch thì xuống ngựa bày trận, oanh kích quân địch. Loại kỵ binh này và kỵ binh quân ta hiện tại dùng được phụ trợ lẫn nhau, có ích lợi rất lớn với quân ta chống lại quân đội trang bị hỏa khí phổ biến.
- Nếu như cách nghĩ này tốt như thế, vì sao bây giờ còn chưa có trải rộng khắp toàn quân chứ? Thái tử kỳ quái hỏi.
- Đó là bởi vì tình thế còn chưa đủ cấp bách, vả lại điều kiện trang bị còn chưa có chuẩn bị tốt. Triệu Tùng lập tức giải thích với nó.- Hiện giờ kẻ địch xung quanh Đại Hán, cũng không có tồn tại quốc lực đủ để lay động biên cương Đại Hán, cho nên tình thế vẫn chưa có gấp gáp tới mức cần phải cải tiến lập tức, chậm rãi mà thi hành. Mặt khác, hiện giờ cũng không có loại vũ khí tiện tay kỵ binh dùng thích hợp này. Hỏa khí quân ta, mặc kệ là súng hỏa mai hay là súng ngắn đều quá cồng kềnh. Không nói trên ngựa không cách nào nhắm bắn chuẩn xác, cho dù xuống ngựa cũng không tiện lập tức bày trận tiếp địch, cho nên hiện giờ chúng ta đang đòi hỏi viện nghiên cứu đi tìm tòi súng ngắn hình dạng hóa nhỏ hơn, làm trang bị cho bọn họ.
Đại Hán vô cùng coi trọng quân sự, bởi vậy phát triển của binh khí quân giới dĩ nhiên cũng cực được để ý tới. Từ sau khi lập quốc, triều đình liền tiêu phí riêng biệt, thành lập một ty binh khí gánh vác cải tiến quân giới và nghiên cứu phát triển cơ cấu binh khí. Ở bên trong xưởng quân giới đầu tiên điều động thợ thầy tinh nhuệ và kỹ sư tích lũy nhiều năm nhét đầy vào bên trong. Theo nỗ lực của bọn họ, những năm qua hỏa khí Đại Hán phát triển vô cùng nhanh chóng, đối với người Tây Dương thực sự đã vượt qua mặt.
Lục hải quân cũng thường xuyên sẽ đem vấn đề xuất hiện lúc dùng vũ khí và hi vọng cải tiến làm ra đều đệ trình cho ty binh khí, để bọn họ tiến hành tìm tòi, có đôi lúc sẽ riêng biệt vì binh chủng nào đó hoặc là chiến hạm nào đó chế định vũ khí. Loại tư tưởng của kỵ binh này, cũng là ỷ vào cải tiến của vũ khí.
Triệu Tùng còn chưa biết, ty binh khí vốn dĩ địa vị độc lập này, cũng sẽ vào tương lai bị chia tới dưới danh nghĩa của bộ lục quân, sau đó xưởng quân giới hiện giờ vốn dĩ thuộc về bộ Công nghiệp cũng sẽ cùng nhau quy về theo cai quản của bộ lục quân. Như vậy ty binh khí gánh vác nghiên cứu và xưởng quân giới gánh vác sản xuất liền sẽ dung nhập vào bên trong một bộ. Xưởng quân giới chiếu theo đòi hỏi của ty binh khí tiến hành đổi mới và sản xuất, khiến cho mỗi một lần cải tiến binh khí đều lấy tốc độ nhanh nhất trang bị vào trong bộ đội cần có.
- Xem ra quân sự quả nhiên là bác đại tinh thâm, quyết không thua dòng chảy của văn học… Sau khi nghe thấy giải thích của Triệu Tùng, thái tử không kìm nổi cảm thán.- Chỉ cần là vì một ý nghĩ, không ngờ sẽ từ trên xuống dưới trả ra nhiều tâm huyết như vậy.
- Trên giấy có được luôn sẽ cảm thấy nông cạn. Điện hạ. Triệu Tùng vẫn mỉm cười.
- Nhìn thấy vấn đề tựa như đơn giản, nếu chứng thực được tới nơi tới chốn vẫn là rất khó.
Thái tử luôn cảm giác Triệu Tùng cũng không chỉ là đang nói quân sự mà thôi, mà là đang mượn cơ hội khuyên can nó.
- Lời của lữ trưởng thật đúng, ta hiểu rõ. Nó cười cười, sau đó cùng Triệu Tùng rời khỏi doanh trại.
Sau khi trải qua một phen quan sát thực địa như vậy, Kiều Bản Thực Thôn đã tràn đầy tin tưởng đối với quân đội của Đại Hán, gã cho rằng Đại Hán nếu như có cường binh như vậy, vả lại nếu như dốc sức cả nước tới thảo phạt Mạc Phủ, vậy dĩ nhiên liền sẽ không có sơ xuất, Mạc Phủ nhất định sẽ bị bọn họ đánh bại, còn triều đình tìm tới Đại Hán đủ đuổi đi được kẻ bọn họ xem thành địch trước đó, đúng là may mắn khó có được.
Sau khi ở đây, gã cũng mấy lần tìm thái tử trò chuyện, đòi hỏi đối phương cho phép gã trước đi vào kinh thành Đại Hán gặp mặt thiên tử, sau khi trải qua mấy lần kéo dài, rốt cuộc có được cho phép lên đường, thế nhưng thái tử lại đòi hỏi gã trước tiên lưu lại một phong thư, nó phải đưa về cho triều đình Nhật Bổn.
Vốn dĩ Kiều Bản Thực Thôn đã có loại tính toán này dĩ nhiên luôn miệng ứng lời, sau đó viết toàn bộ trải qua sau khi mình rời khỏi Nhật Bổn ra, viết một phong thư thật dày lưu lại cho thái tử, sau đó lên một con thuyền trước đi tới Đại Hán.
Sau khi xét duyệt cẩn thận, và xác nhận phong thư không có vấn đề, thái tử cũng đưa phong thư nào lên thương thuyền, vả lại phụ thêm một phong thư khen ngợi, cùng đưa về thương quán Trường Khi.
Trường Khi và Phủ Sơn kề sát gần nhau, cho nên rất nhanh vào hôm sau bọn họ đã thu được thứ đồ sứ giả mang tới, hai người Chu Phác và Lưu Tĩnh đều mừng rỡ.
Bọn họ vui mừng cũng không chỉ là có được khen ngợi của thái tử mà thôi, càng khiến cho bọn họ vui mừng chính là sứ giả triều đình Nhật Bổn đã tiếp nhận cách làm của bên phía Đại Hán, vả lại chủ động phối hợp, đáp ứng vì bọn họ xe chỉ luồn kim, một phong thư dài này gã viết, dĩ nhiên cũng xem như nước cờ đầu đưa tin với phương diện Đô Kinh.