Lúc lời nói trẻ con trong trẻo này truyền đến tai Hòa Tử, nàng chỉ cảm thấy cay mắt, nước mắt gần như là chảy ra.
Nhưng nàng nhịn được kích động này, sau đó nhẹ nhàng ôm con gái vào trong lòng, sau đó vuốt ve lọn tóc trên vai con gái.- Tốt, rất tốt... cứ làm thế đi. Người khác không giúp con, thì con phải tự cố gắng, dựa vào chính mình để học, tuyệt đừng để bất cứ người nào cười nhạo con. Bọn họ... bọn họ cũng chỉ có chút bản lĩnh này thôi.
- Vâng. Tuy không biết suy nghĩ trong lòng mẹ, Thiên hoàng vẫn gật gật đầu.
Giữa lúc hai mẹ con nói chuyện, Thiên hoàng đã thay xong trnag phục, hiện giờ ăn mặc giống như những người con gái khác của hoàng thái hậu.
- Đi. Hoàng thái hậu xoay người đi, sau đó di chuyển bước chân.
- Vâng. Thiên hoàng cúi đầu theo sau.
Nó biết, mẫu hậu đây là muốn đưa nó đi gặp Thái thượng pháp hoàng.
Pháp hoàng tuy đã xuất gia, nhưng vẫn ở trong hoàng cư, ngoại trừ thay đổi nơi ở hàng ngày và cạo đầu mà thôi, đối với nó mà nói trong đó không hề có quá nhiều khác biệt. Sau khi lên làm thiên hoàng, nó cũng thường xuyên phải đi gặp phụ hoàng, không hề khác với trước đây.
Hoàng cư quả thật rất nhỏ, Hòa Tử hoàng thái hậu và Hưng Tử thiên hoàng nhanh chóng cùng với đám thị nữ đi đến nơi ở của Pháp hoàng bệ hạ.
Bọn họ đợi một lúc, rất nhanh liền được Pháp hoàng cho phép, được đi vào.
Sau khi đi vào, liền nhìn thấy người trung niên ngồi trên giường.
Người trung niên này khoác áo cà sa, đầu cũng trọc lốc, giống như một ông sư vậy. Nhưng sắc mặt ông ta hồng hào, rõ ràng là bảo dưỡng coi như rất tốt, nhưng hình dung ông ta nghiêm túc, vẻ mặt thậm chí có chút lãnh đạm.
Vừa nhìn thấy người trung niên này, hoàng hậu liền cùng với Thiên tử hành lễ với Thượng hoàng theo lễ tiết.
Hoàng hậu và con gái đi vào, ông ta lại không có thể hiện gì quá lớn, chỉ là khoát tay ra hiệu, tỏ ý bọn họ đi đến trước giường.
- Hưng Tử, nghệ nghiệp học thế nào? Đợi sau khi Thiên hoàng đi đến trước mình, Pháp hoàng giơ tay vuốt ve khuôn mặt Thiên hoàng, sau đó thấp giọng hỏi.
- Hưng Tử học rất chăm chỉ, hiện giờ có tiến bộ lớn, bệ hạ. Còn chưa đợi Hưng Tử trả lời, Hòa Tử hoàng thái hậu liền lập tức trả lời.
- Ồ, thế thì tốt. Pháp hoàng cũng không truy vấn, liền gật đầu tán thành, xem ra chỉ là thuận miệng hỏi một chút mà thôi.
Sau đó, trong phòng đột nhiên rơi vào trầm mặc khác thường, dường như lập tức ai cũng không biết nên nói gì vậy.
Bình thường, tuy thân phận có chút lúng túng, nhưng tình cảm Pháp hoàng và Hòa Tử hoàng hậu vẫn coi như tốt đẹp, nhiều năm nay vẫn duy trì qua lại, sinh được mấy người con, nhưng gần đây, bởi vì một tin tức, cho nên tình cảm hai bên cũng liên đới trở nên xấu đi, Hòa Tử hoàng thái hậu biết mình bị giận cá chém thớt rồi.
Trước đây cũng có sự việc giống thế này, mỗi lần Mạc Phủ làm ra những nhiễu loạn gì lớn, bắt nạt triều đình, Pháp hoàng luôn tức giận rất lâu, sau đó lạnh lùng với vị hoàng hậu đến từ Đức xuyên gia này rất lâu, dần dà Hòa Tử cũng quen rồi, lúc ông ta nổi nóng cũng sẽ không xúc phạm thiên nhan, lẳng lặng chờ đợi lúc thánh thượng nguôi giận.
Nhưng hôm nay lai khác, mặc dù biết bệ hạ vẫn tức giận, nàng cũng vẫn muốn nhắc đến một chút.
- Về việc Gia Quang thượng lạc, Bệ hạ thực sự không định thay đổi quyết định sao? Nàng thấp giọng hỏi Pháp hoàng.- Cho dù là không tiếp kiến ở Tử Thần điện, sau triều hội gặp ở đây một chút cũng được mà...
Không lâu trước đó, triều đình nhận được sắc thư từ Tướng quân Mạc phủ Đức Xuyên Gia Quang, tỏ ý phụ thân Tú Trung qua đời, mình muốn đến gặp thánh thượng, xin triều đình cho phép.
Tuy đây là xin triều đình cho phép, nhưng mọi người đều biết triều đình hoàn toán không có đường từ chỗi, chỉ đành đồng ý đòi hỏi của y. Nhưng tâm thái vốn ghét Đức Xuyên gia ngang ngạnh, Pháp hoàng vẫn cố gắng trong khả năng của mình để đưa ra một chút phản đối – ông ta tỏ vẻ mình hiện giờ đã là người xuất gia, không muốn để ý đến thế tục, cho nên không chuẩn bị tham gia tất cả những hoạt động nghênh tiếp Đức Xuyên Gia Quang bệ kiến, cũng không định gặp vị tướng quân Mạc Phủ này.
Hành động thế này, tất nhiên dẫn đến bất mãn của Mạc Phủ, nhưng Pháp hoàng kiên trì ý kiến của mình, chính là không chịu thay đổi chủ ý.
Bởi vì không muốn nhìn thấy Pháp hoàng lại xảy ra tranh chấp với Mạc Phủ, Hòa Tử hoàng thái hậu cho dù biết Pháp hoàng nghe rồi nhất định sẽ không vui, nhưng vẫn là lấy dũng khí khuyên nhủ Pháp hoàng, chỉ là hiệu quả vẫn không hoàn toàn như ý người.
- Trẫm đã xuất gia rồi, phàm là tục thế, giao cho người tục thế làm là được. Qủa nhiên, nàng hôm nay cũng nhận được đáp án như vậy của Pháp hoàng.
- Nếu hoàng hậu muốn gặp em trai của mình như vậy, đến lúc đó tư mình đi gặp chẳng phải là được sao?
Lời nói lạnh lùng như vậy, nghe vào mà lòng Hòa Tử căng thẳng, cảm thấy càng khó chịu hơn.
Nàng là con gái của tướng quân đời trước, hiện là em gái của tướng quân, nhưng lại là hoàng hậu của Thiên hoàng. Cho nên trước giờ nàng với thân phận hoàng hậu và hoàng thái hậu bị kẹp giữa Mạc Phủ và triều đình, quả thực quá cảm thấy khổ cực rồi.
Nàng cố gắng muốn lấp đầy quan hệ hai bên, tu bổ vết rách công gia và võ gia, trước đây chính là theo khuyên nhủ của bà, Mạc Phủ chi trợ giúp hoàng gia xây dựng hành cung Tu Học Viện dưới núi Bỉ Duệ, hơn nữa lúc triều đình và Mạc Phủ xảy ra xung đột, còn phải chạy vậy nhiều nơi, hy vọng loại bỏ mâu thuẫn.
Nhưng mà, không như mong muốn, tuy nàng đã vô cùng cố gắng, nhưng trong triều đình, đặc biệt là trượng phu, quan hệ với Mạc Phủ vẫn nhanh chóng nguội lạnh đi, cuối cùng lại đến độ trượng phu dứt khoát xuất gia nhường vị.
Nàng cũng biết, hơn phân nửa là trách nhiệm của Mạc Phủ, cũng nhiều lần viết thư cho anh trai Đức Xuyên Gia Quang, khuyên y vì danh dự của Đức Xuyên gia và vì suy nghĩ của người trong thiên hạ, kiềm chế một chút phong mang, nhưng bên phía Mạc Phủ lại vẫn coi lời nói của nàng như gió thoảng bên tai, liên tiếp mượn các loại cớ và sự kiện để chèn ép uy vọng triều đình, khiến cho lập trường của nàng trở nên càng thêm khó khăn.
Nàng không biết loại dày vò này rốt cuộc còn tiếp tục đến lúc này, đại khái hẳn là muốn đến chết mới thôi.
Tổ tiên Đức Xuyên Tú Trung sinh được năm người con gái, mấy người trong đó đều là đối tượng liên hôn gả cho đối thủ, Chẳng hạn như chị gái lớn Thiên Cơ của nàng, bị gả cho con trai của Phong Thần Tú cát, lúc đó là Phong Thần Tú Lại địa vị cao quý, về sau Đức Xuyên gia vì hoàn toàn cũng cố thống trị đối với Nhật Bổn, lại hưng binh thảo phạt Phong Thần Tú Lại, trải qua hai trận Đại Bản đông và Đại Bản hạ, cuối cùng ép Phong Thần Tú Lại tự sát, khiến thế lực của họ Phong thần cũng theo đó trở thành tàn tích trong lịch sử.
Sau khi Phong Thần gia bị diệt, Thiên Cơ đã bị Đức Xuyên Tú Trung chuyển sang gả cho thủ hạ chính là đại thần Bản Đa Trung Khắc, sinh hạ hai người con trai, nhưng vào năm thứ ba Quảng Vĩnh, Bản Đa Trung Khắc không may chết đi, nàng liền trở về Giang Hộ, vả lại xuất gia làm ni, ở nơi là Thiên Thụ Viện. So với người tỷ tỷ này, Hòa Tử cảm thấy bản thân ngược lại vẫn xem như là gặp may mắn.