Sau khi quân thần Cao Ly từ bên Đại Minh mượn được viện binh, bởi vì quân tiên phong quân đội Đại Minh tới kịp, quân đội Nhật Bổn bắt đầu triệt binh xuôi nam, rời khỏi Hán Thành. Nhưng trước khi bọn họ đi khỏi vì muốn trút giận, không ngờ tàn sát hết nhân dân trong thành hầu như không còn chừa một ai. Khi vào năm Tuyên Tổ quốc Vương trở về tới Hán Thành, Cảnh Phúc cung đã là cung khuyết đô tàn, bụi gai toàn thành, đủ loại quan lại chỉ đành dựa theo vách tường mà ngồi, ông ta cũng không dùng một dinh thự của vị vương tộc ngày xưa làm hành cung không được. Sau khi Tuyên Tổ mất đi, quốc chủ bây giờ là Lý Hồn đi kế vị, được ông ta đi thúc giục, tông miếu và cung điện cũng bắt đầu được lựa chọn đi sửa chữa phục hồi.
Bởi vì Cảnh Phúc cung chiếm đất quá lớn cộng thêm có rất nhiều cung điện, cần tiêu hao của cải rất nhiều, thật sự khiến triều đình Cao Ly bây giờ khó chống đỡ, cho nên ông ta chỉ là qua loa đi duy trì một chút Cảnh Phúc cung thôi, sau đó đem trọng điểm đặt ở trên Xương Đức cung vốn là hành cung thôi, một lần nữa xem nơi đó trở thành chính cung.
Nhưng mà, sau đó, bởi vì Lý Hồn làm điều ngang ngược, các đại thần Cao Ly đã phát động ra chính biến, mang theo binh lính nhảy vào trong Xương Đức cung mà ông ta hiện đang ở, sau đó tước bỏ đi quân vị của ông ta. Mà Xương Đức cung cũng ở trong chính biến bị thiêu hủy rồi.
Cháu trai Lý Tông cướp quyền vị của ông ta dời vào trong cung điện khác, Xương Đức cung cũng đã hoang phế. Và sau này, Lý Hồn theo binh lính Đại Hán uy hiếp hỗ trợ rốt cục đoạt lại được ngai vàng, ngoài xử tử Lý Tông cùng với con cháu thân tộc của y ra, Lý Hồn từng dự tính qua lại lần nữa trùng tu lại Xương Đức cung, đem nơi đó trở thành tẩm cung của mình.
Nhưng mà, theo đề nghị của sứ đoàn Đại Hán "Cảnh Phúc cung mới là chính cung, quốc quânvào trong đó mới danh chính ngôn thuận. Hơn nữa Cảnh Phúc cung ở bên trong thành Hán Thành, lợi cho phòng thủ, để tránh những chuyện tương tự lại lần nữa phát sinh", ông ta mới từ bỏ ý định trùng tu lại Xương Đức cung, mà đem tẩm cung của mình dời về tới bên trong Cảnh Phúc cung.
Tuy rằng những năm gần đây Cảnh Phúc cung vẫn luôn được tu sửa, tuy nhiên dù sao nơi này tầm vóc rộng lớn, cho nên triều đình Cao Ly tài lực có hạn chỉ đành trọng điểm đi sửa chữa và chế tạo lại một phần nhỏ cung điện, trong điện còn bảo tồn có không ít dấu vết tàn phá của trận chiến Nhâm thìn Oa loạn lưu lại, ghái tử có quan sát nhạy bén liếc mắt một cái là nhìn ra.
Chính điện Cảnh Phúc cung là Cần Chính điện, nơi này là nơi đặt ngự tòa và quốc chủ cử hành các loại đại lễ và lên triều nghe báo cáo và quyết định sự việc, hiện tại qua đó dĩ nhiên không quá thích hợp, cho nên ngự giá đi đến Khánh Hội lầu trong cung.
Khánh Hội lầu là một lầu các được xây dựng trên một cái hồ nhân tạo thật lớn, nó là quán tiếp khách cho quốc vương thiết yến chiêu đãi chúng thần và tiết sứ nước ngoài, hiện tại dùng làm nơi nghỉ ngơi của thái tử triều Trung dĩ nhiên vô cùng thích hợp. Ở bên ao thật lớn, thái tử và quốc chủ Cao Ly cùng đi xuống ngự giá, những người khác cũng đều xếp ra làm hai bên.
Sau đó theo dẫn dắt của nội thị, bọn họ dọc theo lối nhỏ hẹp hòi được làm bằng đá, xuyên qua hồ nhân tạo này, đi vào tới Khánh Hội lầu nằm giữa hồ, dọc theo đường đi xen lẫn mùi hoa gió xuân không ngừng bay về phía khuôn mặt của thái tử, khiến nó cảm giác thư thái không ít.
Khánh Hội lầu vốn chính là nơi dành cho quốc chủ và các đại thần ăn uống tiệc rượu, cho nên khắp chốn coi như cũng rộng rãi, tuy nhiên bởi vì sau khi Lý Hồn đoạt lại ngai vàng rất ít đi mở tiệc chiêu đãi đại thần, cho nên nơi này mấy năm qua cũng không có được dùng tới và bảo hộ thích đáng, chỉ trước khi thái tử giá lâm mới vội vàng đi thu dọn lại một lần mà thôi, tuy rằng sạch sẽ nhưng lại có vẻ có chút xao nhãng, trong núi giả có bụi cỏ dại sinh, thềm đá cũng cao thấp không đều, nơi xa còn có những cung điện chưa hoàn toàn được tu sửa lại, càng thêm làm cho nơi này tăng thêm vài phần hiu quạnh.
Tuy nhiên, ngồi ở trong lầu, nhìn ra ngoài cửa sổ non sông tươi đẹp hơi có vẻ hiu quạnh này, thái tử ngược lại được giải thoát ra khỏi chốn ồn ào vừa rồi. Đại bộ phận tùy tùng đã lưu tại bên hồ đối diện, nơi này chỉ còn lại có một ít nội thị và quân thần Cao Ly cùng với vài vị quan viên Đại Hán mà thôi, vừa rồi ồn ào náo động đổi thành yên tĩnh như thời khắc này, gió nhẹ từ trên mặt nước thổi qua như khẽ vuốt lấy khuôn mặt, giống như đi tới một thế giới khác vậy.
Đúng lúc này, đám nội thị đều đi tới, đem cái chén và điểm tâm nhất nhất đặt ở trên bàn trước mặt mỗi người, sau đó rót thêm rượu, nhưng khi bọn hắn đi tới trước mặt thái tử, nó phất tay ngăn trở bọn họ, không để cho bọn họ rót rượu, chỉ ở trước mặt để lại một cái chén không.
Thái tử lúc đi học, đã từng đọc qua không ít bài văn mà văn nhân đề cập tới nhã hứng nâng cốc lên cao, nghĩ đến bọn họ phẩm đúng là loại phong cảnh từ cửa sổ nhìn xa vạn vật tiêu điều, chỉ tiếc hiện tại tuổi nó còn nhỏ, hơn nữa có trọng trách trong người, cho nên không được uống rượu, nếu không thật đúng là muốn làm theo tiên hiền một chút.
Sau khi ở trước mặt mỗi người cũng đã châm đầy rượu, quốc chủ Cao Ly Lý Hồn bưng chén rượu lên, hướng tới trước mặt của mình giả thoáng một vòng, ánh mắt đục ngầu nhìn hư không vô tận.
- Thần cung chúc thiên tử Đại Hán an khang. Ông ta một bên hô lớn, một bên đem chén rượu đưa vào tới trong miệng rồi.
- Thần cung chúc thiên tử Đại Hán an khang! - Những người khác cũng cùng nhau cầm lấy chén rượu hô lớn ra, ngay cả thái tử cũng cầm lên chén rượu rỗng tuếch, làm ra một dáng vẻ như cụng ly.
Sau khi uống xong một chén rượu, nội thị lại một lần nữa tiến lên rót thêm rượu cho mọi người, tiếp theo những người này vừa uống rượu vừa túm năm tụm ba tự bắt chuyện với nhau, không khí chợt trở nên náo nhiệt rất nhiều.
Bởi vì là ngồi ở trên cái ghế trung tâm nhất, cho nên bên cạnh của thái tử chỉ có một người Lý Hồn, nó cũng không muốn chủ động bắt chuyện với Lý Hồn, cho nên chỉ ăn vài miếng điểm tâm ở trước mặt.
Mà lúc này thật ra Lý Hồn tới trước tìm Thái Tử bắt chuyện rồi, ông ta cầm lấy chén rượu, từ từ lần mò tiến tới bên cạnh của thái tử.
- Thần xin cung chúc thái tử điện hạ mã đáo thành công, vì tệ quốc rửa sạch thù oán. Ông ta đầu tiên là nghiêm túc đi nói lời chúc mừng với thái tử, sau đó lại một hơi cạn sạch chén rượu.
- Đa tạ lời chúc tốt lành của quốc chủ. Thái tử cũng vội vàng đứng lên, diìu ông ta trở lại trên chỗ ngồi, sau đó mới thấp giọng trả lời.- Tuy nhiên, chuyện chinh phạt này, dựa vào chính là trên dưới đồng tâm, nếu lần này đại quân phải xuất phát quý quốc, vậy muốn mã đáo thành công mà nói cũng phải trợ giúp của quý quốc, kính xin quốc chủ cũng phải đồng tâm hiệp lực cùng với chúng ta, để hoàn thành sự nghiệp to lớn tiền cổ không có này...