Hơn nữa, tin tức này nếu như tới được Đô Kinh mới công bố, nhất định sẽ khiến mình ở bên phía triều đình Nhật Bổn tổn thất không ít uy tín, thậm chí ảnh hưởng tới lập trường của bọn họ. Lần này Đông Hương Trọng Phương chịu nhắc trước, cũng xem như phần giao tình của mọi người giúp một chút chuyện nhỏ rồi.
Đảo Tân Trung Hoằng, ta sớm hay muộn cũng sẽ khiến các ngươi hiểu ta còn có Đại Hán tuyệt không phải dễ bày bố, trong lòng của gã thầm nghĩ.
- Đòi hỏi này của quý phiên, cũng quá kỳ quái rồi…
Chu Phác nhíu lông mày, cố nén tức giận trong lòng.- Đánh trận từ xưa tới nay đều là phải toàn lực ứng phó, nào có lý lẽ trước khi khai chiến liền hạn định cho mình phương viên trận đánh? Lại nói, quân ta chính là khách quân, vốn dĩ cần những thế lực bản thổ như quý phiên trợ giúp, nếu không có hiệp lực của các vị, quân ta há không phải vô duyên vô cớ gặp thêm không ít thương vong sao?
- Đây là bọn gia lão trong phiên chúng tôi sau khi cùng nhau tham nghị cho ra kết luận, cho dù là bản thân phiên chủ, nhất thời cũng là không cách nào sửa đổi. Rất xin lỗi, đại nhân. Đông Hương Trọng Phương có chút chần chừ nói xin lỗi.- Phiên chủ gần đây vì bài trừ không chung ý kiến, đã xúc phạm lợi ích không ít người, nếu như lại không coi trọng ý kiến của bọn gia lão bàn luận, chỉ sợ ngược lại sẽ dẫn tới tâm tình bất mãn trong phiên, kính xin đại nhân thông cảm.
Lời này Chu Phác lại nghe cảm thấy vô cùng không thật, lấy sức khống chế vốn có của Đảo Tân Trung Hoằng, lại cộng thêm ông ta gần đây lại có thủ đoạn mạnh mẽ rửa sạch nhiều phe phái phản đối như vậy, bọn phe phái có thực lực trong gia tộc khẳng định đã không còn mấy người dám cùng ông ta chắn đầu chặn đuôi rồi, ông ta nếu như muốn gắng sức thi hành, vốn dĩ sẽ không có người phản đối. Sở dĩ nói thác là quyết định của hội nghị gia lão gì, chỉ sợ là vì bản thân tìm cái lý do a.
Suy đoán của gã cũng quả thật đúng đắn, đây vốn dĩ là ý của Đảo Tân Trung Hoằng. Bóng ma Đức Xuyên gia ở Quan Nguyên trong lúc hợp chiến lưu lại cho một nhà Đảo Tân thậm chí tất cả bọn Đại Danh phản Đức Xuyên thực sự quá nặng rồi. Mười mấy vạn đại quân đối lũy, kết quả vẫn không có đao thật thương thật giết mấy trận đã đại quân tán loạn rồi, thật sự khiến cho người ta vừa nghĩ tới liền trong lòng lạnh cả người.
Đảo Tân Trung Hoằng cố nhiên đối với quân đội và quân lực của Đại Hán cực có lòng tin, nhưng ông ta cảm thấy Quan Đông là đất tim gan của thế lực Đức Xuyên, nếu như lại xâm nhập Quan Đông, e rằng khó tránh khỏi sẽ chịu tổn thất cực lớn, Đảo Tân Trung Hoằng năm đó chịu qua khổ cũng không dám mạo hiểm khiến cả gia tộc thử một lần nữa.
Hơn nữa, Đảo Tân gia đi theo Đại Hán khởi binh, cố nhiên là có ý muốn khuếch trưởng thế lực của mình, nhưng cũng không có tính toán thừa cơ hội thay thế Mạc Phủ thành chúa tể cả Nhật Bổn. Đây đã vượt quá thực lực cực hạn của Tát Mài phiên, hơn nữa Đại Hán cũng chưa chắc sẽ dễ dàng tha thứ đánh tan một Mạc Phủ lại xuất hiện một Mạc Phủ mới.
Nếu gắng sức đánh không có chỗ tốt, vậy cần gì phải liều mạng đánh, trong tính toán của Đảo Tân Trung Hoằng, chỉ cần mượn nhờ Đại Hán đánh hạ tây Nhật Bổn và Đô Kinh, sau đó liền xem chừng tình thế ngồi đợi Đại Hán đi quyết chiến với Mạc Phủ, nếu như Đại Hán thật sự tiêu diệt được Mạc Phủ vậy dĩ nhiên tốt nhất, nhưng nếu như Đại Hán làm không được, vậy thì chí ít đủ giữ gìn một cục diện đông tây Nhật Bổn đối lũy chiếm đất, mà lúc đó Đảo Tân gia chính là lương đống triều đình cần phải dựa vào rồi, mà thế lực gia tộc dĩ nhiên sẽ hết đi lo lắng bị dọn dẹp trước, đạt tới một độ cao mới.
Chu Phác tuy rằng không hoàn toàn nhìn ra được toan tính của đối phương, nhưng dĩ nhiên cũng đoán ra được sơ lược, nếu như ván đã đóng thuyền, gã mặt ngoài không hề đề xuất ý kiến phản đối gì, trong lòng lại đã tồn mấy phần phản cảm và cảnh giác với Đảo Tân gia, tính toán sau cuộc chiến nghĩ cách hạn chế thế lực Đảo Tân gia bành trướng quá độ.
Từ sau khi rời khỏi Trường Châu phiên, bọn họ dọc đường men theo ven biển đi hướng đông bắc, rất nhanh liền tiến vào trong vùng đất Quảng Đảo phiên.
Địa giới của Quảng Đảo phiên và Trường Châu phiên đề phòng vô cùng nghiêm ngặt, sau khi bọn họ tiếp nhận loại bỏ nghiêm khắc bọn võ sĩ trong phiên mới tiếp tục tiến lên. Ở biên giới, gã còn nhìn thấy không ít công sự phòng vệ, lòng giới bị của Quảng Đảo phiên đối với Trường Châu phiên nặng mức thấy được rõ ràng.
Làm một khâu tính toán tỉ mỉ của Mạc Phủ Đức Xuyên, Quảng Đảo phiên vừa mới đầu chính là vì kiềm chế Trường Châu phiên của Mao Lợi gia mà dựng lập nên, phiên chủ Quảng Đảo đời đầu là bọn người lúc trước không đội trời chung với Thạch Điền Tam Thành mà đầu hàng Đức Xuyên Gia Quang, Phúc Đảo Chính Tắc thân là một trong ngũ thừa hành, mà phiên này có được lãnh địa bốn mươi chín vạn thạch, cũng chính là vì áp chế lãnh địa của Mao Lợi gia.
Về sau Phúc Đảo Chính Tắc bởi vì bị Mạc Phủ Đức Xuyên hiềm nghi vì thế bị chuyển đất phong, Quảng Đảo phiên rơi vào trong tay Thiển Dã Trường Thịnh con trai của Thiển Dã Trường Chính một người khác trong ngũ thừa hành. Thiển Dã Trường Thịnh vào năm ngoái đã qua đời rồi, hiện giờ kế thừa chức phiên chủ chính là con trai của ông ta Thiển Dã Quang Thịnh. Vị phiên chủ này cũng là thân thiết Đức Xuyên, bởi vậy y kéo dài chính sách đối địch của Phúc Đảo Chính Tắc với Trường Châu phiên, vẫn luôn cản thận đề phòng với Mao Lợi gia…
Mà Chu Phác xem thấy, Thiển Dã gia Quảng Đảo phiên lãnh địa có hơn bốn mươi vạn thạch này, bọn họ khẳng định là sẽ tiếp tục đứng trên lập trường thân với Mạc Phủ, vả lại bởi vì bọn họ ở bên trong các phiên Sơn Dương đạo có được lãnh địa lớn nhất, lại chắn trên đường cần phải qua trước khi tới Đô Kinh, bởi vậy Chu Phác xem bọn họ thành địch nhân lớn nhất tương lai, cẩn thận dọc theo đường thu thập tình báo có dính líu tới, chính ngay cả phân bố người các nơi cũng tiến hành dò hỏi người của thương đội.
Có lẽ là bởi vì duyên cớ có tâm tư đồng dạng với Chu Phác, Đông Hương Trọng Phương và Giang Hạ Minh Nhàn cũng đồng dạng bắt đầu dốc lòng quan sát con đường nhìn thấy lúc mình đi ngang qua và hết thảy mọi thứ xung quanh, rốt cuộc cũng không còn thoải mái như trước nữa. Cũng thấy được một nhà Đảo Tân cũng xem Thiển Dã gia thành kẻ địch nguy hiểm.
Trong suốt con đường đi của một đội thương lữ lúc đi lúc dừng này, Chu Phác rốt cuộc tới được Đô Kinh.
Khác với thành trấn yếu trại gã nghiêm khắc đề phòng, địa thế Đô Kinh bằng phẳng hơn nhiều lắm, cũng không có quá nhiều kiến trúc phòng ngự cao ngất, khiến dọc trên đường đi Chu Phác thường thấy yếu trại tường cao cảm thấy lập tức trong lòng trống trải hơn rất nhiều.
Gã dĩ nhiên không có thật sự tới khắp nơi đi du sơn ngoạn thủy, mà là trước tiên tìm một khách điếm trọ lại.
Đô Kinh mặc dù vào thời Chiến Quốc nhiều lần chịu chiến loạn tổn thất rất lớn, nhưng vào mấy năm hòa bình đã khôi phục nguyên khí không ít, thương nghiệp cũng trở nên phồn thịnh. Gần kề Đô Kinh chính là trung tâm nghề canh cửi của bản thổ Nhật Bổn, có đại lượng người làm, thương lữ tới lui cũng vô cùng tấp nập.