Ngày hôm sau, theo hộ tống vệ sĩ của Đảo Tân Nghĩa Hoằng, Chu Phác khởi hành đến thành Trường Khi.
Lúc gã trở về thương quán, đã là buổi sáng hôm sau rồi. Gã tránh được stheo dõi của mật thám Mạc Phủ cẩn thận đi từ cửa ngầm phía sau trở về thương quán.
- Đại nhân cuối cùng đã trở về!
Gã vừa về đến, Lưu Tĩnh lập tức đến tìm gã.
- Mấy hôm nay đại nhân làm cho hạ quan chờ đợi đau khổ quá!
- Sao vậy?
Chu Phác liền hỏi.
- Lại xảy ra chuyện gì sao?
Lưu Tĩnh thấp giọng trả lời.
- Cũng không có xảy ra chuyện gì lớn. Mấy hôm nay ở thương quán gió êm sóng lặng, mà ngay cả giám sát và cảnh vệ xung quanh thương quán cũng giảm bớt đi không ít, e là muốn cố ý bày tỏ thiện ý với chúng ta. Tuy nhiên vào hôm qua, vị Lão trung Mạc Phủ kia lại gọi hạ quan sang, nói là tham gia buổi tiệc đón gió tẩy trần của vị Thừa hành Trường Khi mới
- Một vị Thừa hành mới của Trường Khi? Ai vậy?
Chu Phác thuận miệng hỏi.
- Hình như tên cái gì Tằng Ngã Cổ Hựu (tạm dịch: Soga Koyu), là kỳ bản thân tín của Tướng Quân Mạc Phủ.
Lưu Tĩnh liền trả lời.
Trước Trúc Trung Trọng Nghĩa, Thừa hành Trường Khi đều do tiểu lãnh chúa có thân phận kỳ bản được Mạc Phủ chỉ định đến đảm nhiệm, nhưng Trúc Trung Trọng Nghĩa vì được yêu thích của Tướng Quân đời trước là Tú Trung (Hidetada), cho nên trở thành người đầu tiên có thân phận Đại Danh làm chủ Trường Khi. Sau khi y gây chuyện, Tướng quân Đức Xuyên Tú Trung cũng rút kinh nghiệm xương máu, quyết định lần nữa khôi phục thể chế cũ của Gia Khang công, để kỳ bản gánh vác sự vụ của Trường Khi.
Tằng Ngã thị từng là mạc thần của tông gia Mạc Phủ Túc Lợi thị thời Thất Đinh (Muromachi), nhiều đời phò tá, đến thời Mạc Phủ Đức Xuyên thì bọn họ quay về Giang Hộ, còn được ban cho gia lộc năm nghìn thạch, là một trong những kỳ bản cấp cao của Mạc Phủ. Phái Tằng Ngã Cổ Hựu, cũng thể hiện Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang đã quét sạch những ảnh hưởng còn sót lại của phụ thân, quyết tâm nắm chắc Nhật Bổn trong tay.
Tuy nhiên điều Lưu Tĩnh muốn nói không chỉ là một chuyện này thôi.
- Vị Thừa hành Trường Khi này thì không vấn đề gì, dù sao chúng ta đã không cần phải qua lại với bọn họ nữa. Nhưng trong yến hội vị tân Thừa hành đã truyền đạt một đòi hỏi của Mạc Phủ với hạ quan
- Đòi hỏi gì?
- Nói là để làm dịu quan hệ giữa hai nước hiện tại, Tướng quân của Mạc Phủ muốn triệu kiến hạ quan đi Giang Hộ, chiêu đãi sứ giả của Đại Hán chúng ta, năm sau cùng y thượng kinh, bày tỏ mối hữu nghị chặt chẽ giữa hai nước
Lưu Tĩnh im lặng một hồi.
- Bọn họ muốn hạ quan lập tức chuẩn bị, ít ngày nữa sẽ đưa hạ quan đi Giang Hộ, tham kiến Đức Xuyên Gia Quang.
Cũng khó trách y khó chịu như vậy. Đại Hán trước mắt sắp hưng binh, nếu như y bị người ta đưa đến Giang Hộ, sau khi khai chiến há chẳng phải trở thành đối tượng để Mạc Phủ Nhật Bản trút cơn giận? Đến lúc đó cho dù Đại Hán đắc thắng, chỉ e y cũng sẽ chết không có chỗ chôn thân.
- Chu đại nhân ngài xem phải làm sao đây?
Sau khi nói xong, y nhìn Chu Phác với ánh mắt mong chờ.
Y ngạc nhiên phát hiện, Chu Phác cũng không biểu lộ lo lắng, ngược lại còn mỉm cười vui vẻ.
- May mắn mà ta đã thuyết phục được thái tử điện hạ, bằng không đại nhân đã gặp nguy hiểm!
- Ý đại nhân là sao?
Lưu Tĩnh hoảng sợ.
- Chẳng lẽ đại nhân cảm thấy hạ quan phải đi theo người của bọn họ đến Giang Hộ sao?
Chu Phác cười rồi trả lời.
- Đương nhiên ta không có ý này đâu Lưu đại nhân Ý ta là cảm thấy may mắn cho ngài, ngài không cần phải đi Giang Hộ nữa. Triều đình đã sắp sửa tiến quân, hiện tại chúng ta sắp lật bài với Mạc Phủ rồi.
Sau đó, gã kể về kết quả của chuyến đi đến Cao Ly lần này của gã.
- Thật vậy sao? Vậy thì tốt quá!
Cảm giác thoải mái khi tìm được đường sống trong chỗ chết, khiến Lưu Tĩnh thở phào một hơi.
- Vậy đại nhân định xử lý tình hình hiện tại như thế nào? Mạc Phủ có lẽ rất nhanh sẽ cho người đến gọi hạ quan.
- Nếu như vậy, hiện tại chúng ta cứ dứt khoát bỏ chạy đi.
Chu Phác lập tức quyết đoán.
- Ngài nhanh chóng kiểm kê lại đồ vật trong thương quán của chúng ta, những thứ nhất định phải mang theo thì mang theo, những thứ không mang theo được thì tập trung lại. Hai ngày này ngài cứ kiếm cớ, kéo dài một vào ngày, sau vài ngày thiêu hủy thương quán và những vật không mang theo được.
- Thiêu hủy cả sao?
Lưu Tĩnh có chút bất ngờ.
Chu Phác gật đầu xác nhận.
- Đúng vậy. Thiêu hủy toàn bộ, không được lưu lại một thứ gì. Bí mất ẩn chứa trong thương quán quá nhiều, có những thứ không được bị người ta điều tra, bằng không cho dù sau đó chúng ta có chiếm lĩnh được Cửu Châu, cũng tổn hại đến thanh danh của chúng ta Vậy chẳng bằng cho một mồi lửa. Lưu đại nhân không cần phải đau lòng, chỉ là một cái thương quán cỏn con có là gì? Sau cuộc chiến, cả thành Trường Khi đều là của chúng ta rồi. Lúc đó cho dù xây dựng lại thương quán cũng chỉ là nhấc tay một cái mà thôi, còn xây dựng đẹp hơn cả hiện tại.
Lưu Tĩnh suy nghĩ, thấy điều này quả thật có lý, cho nên cũng đồng ý.
- Vậy thì được rồi đại nhân. Hiện tại hạ quan sẽ đi chuẩn bị. Những sổ sách và thư tín công văn cần chỉnh sửa, hạ quan sẽ không để lại cái nào. Sau khi cuộc chiến kết thúc, hạ quan hạ quan sẽ chiếm lấy quan thự của Trường Khi, dùng nó làm thương quán!
- Chủ ý này hay, đến lúc đó cứ làm như thế!
Chu Phác cười phá lên.
Sau khi đã quyết định, Lưu Tĩnh cũng có thêm tinh thần, lập tức âm thầm dẫn người bắt đầu thanh lý văn kiện trong thương quán.
Bởi vì đã ở Trường Khi nhiều năm, hơn nữa còn gánh vác việc buôn bán giữa hai nước, nên công văn và sổ sách tích lũy trong thư quán rất nhiều. Trải qua mấy ngày chỉnh lý, Lưu Tĩnh cẩn thận lựa chọn một vài văn kiện quan trọng, sau đó cẩn thận giấu chúng vào trong mấy mảnh vải.
Mấy ngày nay, phía Mạc Phủ cũng vài lần phái người đến đòi hỏi Lưu Tĩnh sớm ngày theo người đến Giang Hộ. Lưu Tĩnh đều lấy cố sắp xếp sự vụ sau khi mình rời khỏi để từ chối. Dựa vào lý do này, những hành động này trong thương quán cũng không gặp phải nhiều hoài nghi.
Tuy nhiên, tình cảnh càng lúc càng nặng nề giữa hai nước, vẫn không tránh khỏi khiến quan viên Mạc Phủ ở Trường Khi cảm thấy được hàn ý. Tuy rằng Lão trung Nội Đằng Trung Trọng vài lần nhắc nhở quan viên Đại Hán, nhưng lượng hàng hóa buôn bán vẫn cứ không tăng lên được. Quan viên Đại Hán nói hiện tại trong nước đã giải trừ lệnh cấm, nhưng quan viên Mạc Phủ ở Trường Khi vẫn không nhìn thấy nhiều cải thiện.
Hiện trạng ác liệt này, đương nhiên khiến Thừa hành Trường Khi Tằng Ngã Cổ Hựu mới đến đảm nhiệm cảm thấy lo lắng. Sau khi y được bổ nhiệm chức vụ này, vẫn luôn mãn nguyện, muốn tạo nên một sự nghiệp to lớn ở nơi này, được Tướng quân và những Lão trung khen ngợi. Nhưng sau khi đến đây y lại phát hiện tình thế ác liệt hơn so với y tưởng tượng nhiều.
Sau khi Nội Đẳng Trung Trọng thanh lý, dư đảng của Trúc Trung Trọng Nghĩa đã bị đuổi đi gần hết, những kẻ còn lại cũng đã sớm câm như hến, không còn bao nhiêu cản trở nữa. Sổ sách và những công văn khác cũng đều đã chỉnh lý xong, hiện tại chậm rãi tiếp thu. Duy chỉ có vấn đề mậu dịch, làm sao cũng không giải quyết được, vẫn cứ tụt với một tốc độ khiến người ta lo lắng.
Hơn nữa, y còn phát hiện một điều đáng sợ hơn đang chờ đợi y. Chạng vạng ngày hôm nay, y đến nơi cư ngụ của Lão trung đại nhân, nơm nớp lo sợ.
Được người hầu dẫn dắt, y đi lên lầu cao, yết kiến Lão trung đại nhân.
Mấy ngày nay tuy rằng Nội Đằng Trung Trọng đã chuyển giao sự vụ ở Trường Khi cho y, nhưng bất kể là xuất phát từ đòi hỏi thực sự hay là xuất phát từ suy nghĩ muốn lấy lòng Lão trung đại nhân, y vẫn thường xuyên đến yết kiến Lão trung đại nhân để nghe chỉ bảo.
Hôm nay giống với thường ngày, Lão trung Nội Đằng Trung Trọng ở trong thư các trên lầu cao nhìn xem thư tín và báo cáo gửi từ Giang Hộ và các nơi khác. Tằng Ngã Cổ Hựu kiên nhẫn chờ một hồi, mới được Nội Đằng Trung Trọng gọi vào trong phòng.
- Tằng Ngã, gần đây sự vụ của Trường Khi đã ổn định chưa?
Sau khi y cung kính ngồi xuống đất, Nội Đằng Trung Trọng thuận miệng hỏi.
- Vâng, đại nhân, nhờ phúc của đại nhân trước kia đã tận tâm chỉnh lý, sự vụ Trường Khi tiểu nhân tiếp nhận vô cùng thuận lợi, đã nắm chắc được người ở quan thự rồi. Chỉ có điều
Trên mặt Tằng Ngã Cổ Hựu xuất hiện vẻ ưu tư.
- Có một số việc, không khiến người không lo lắng không được
- Lo lắng cái gì?
Nội Đằng Trung Trọng hỏi thẳng.
- Vẫn là vấn đề của Đại Hán. Hiện tại vấn đề mậu dịch hai nước vẫn tiếp tục, vẫn không có dấu hiệu phục hồi. Mấy ngày nay thuyền buôn của Đại Hán đều không đến Ngoài ra, thuyền buôn của người Hà Lan cũng vẫn chịu quấy rối và cản trở.
Tằng Ngã Cổ Hựu mặt vô cùng nghiêm trọng.
- Hôm này có một chiếc thuyền buôn của người Hà Lan đến. Bọn họ nói cũng bị hải tặc truy đuổi rất lâu, suýt chút nữa không cách nào đến Trường Khi.
- Xem ra hiện tại Đại Hán vẫn chưa định thay đàn đổi dây.
Nội Đằng Trung Trọng nhíu mày.
Lão vẫn luôn lo lắng về việc này, vài lần triệu kiến sứ tiết Đại Hán, nhưng hiện tại xem ra hiểu quả vẫn không đủ. Đại Hán ít nhất vào hiện tại vẫn chưa thay đổi khuynh hướng chủ ý. Mà ngay cả chuyện lão viếng thăm Đại Hán, hiện tại trong nước Đại Hán vẫn chưa truyền công văn đến.
Tuy rằng lão đang như lửa đốt trong lòng, cũng vài lần thúc giục sứ giả Lưu Tĩnh, nhưng vẫn không có tiến triển. Lão cũng biết chỉ thúc giục sứ giả cũng vô dụng, nên đành phải kiếm chế tiếp tục chờ đợi.
- Đại nhân, kéo dài như vậy nữa không được đâu! Thu vào của Trường Khi đối với Mạc Phủ mà nói rất là quan trọng. Nếu như thật sự giữa hai nước tiếp tục tranh chấp, chúng ta chúng ta khó chấp nhận được hậu quả này. Huống hồ, điều đáng sợ hơn chính là Đại Hán chưa thỏa mãn Những người Hà Lan đến hôm nay, bọn họ nói chiền thuyền ở ngoài biển của Đại Hán có tăng không giảm, binh lực trông có vẻ lại gia tăng rồi. Có vài dấu hiệu khiến người ta kinh hãi. Đại nhân!
Tằng Ngã Cổ Hựu đột nhiên thở dài một tiếng.
- Cái tình cảnh mưa gió sắp đến của hiện tại, thật sự khiến người ta khó chịu. Tiểu nhân tiểu nhân sợ rằng tình huống xấu nhất sẽ diễn ra.
- Gấp gáp cái gì, gấp gáp có hữu dụng gì!
Nội Đằng Trung Trọng nhíu nhíu mày, quát lớn Tằng Ngã Cổ Hựu một tiếng.
- Hiện tại chuyện này đừng nói ra miệng, trong lòng hiểu là được. Hiện tại mà lớn tiếng phao tin, chỉ nhiễu loạn lòng người mà thôi.
Tuy rằng lão quát đối phương, nhưng kỳ thực trong lòng cũng lo sợ bất an. Mặc dù trong lòng cực kỳ không muốn hai nước giao binh như vậy, nhưng cũng không cách nào lừa gạt bản thân, coi thường những dấu hiệu càng lúc càng nhiều, càng lúc càng rõ ràng.
Hiện tại lão đã vô cùng khẩn trương, cả ngày đều vì điều này mà lo lắng, thậm chí mấy lần gặp ác mộng. Nhưng chính là vì vậy, lãp càng tỏ ra điềm tỉnh trước mặt người khác, giống như vốn dĩ không để trong lòng.
- Đại nhân, nơi này chỉ có hai người chúng ta mà thôi. Tiểu nhân tuyệt đối sẽ không nói xằng nói bậy ở bên ngoài đâu Nhưng trước mặt mặt ngài, chẳng lẽ tiểu nhân còn làm bộ không biết gì cả, rồi ngu ngốc cho qua sao?
Tằng Ngã Cổ Hựu thấp giọng trả lời.
- Đại nhân, nếu như Đại Hán thật sự khai chiến với nước ta, hai chúng ta đứng mũi chịu sào, hơn nữa Cửu Châu cũng sẽ trở thành nơi nguy hiểm. Chúng ta thân là đại thần Mạc Phủ, phải dốc hết toàn lực vì Tướng quân đại nhân và quốc thổ của nước Nhật Bổn, không được khinh thường mà hành sự nữa!
Lời nói hành sự khinh thường này khiến sắc mặt của Nội Đằng Trung Trọng càng thêm khó coi. Tuy rằng Tằng Ngã Cổ Hựu vô tình nói ra, nhưng nghe giống như đang chỉ trích lão.
Lão lạnh lùng trả lời.
- Trước đây không phải là ta không làm gì. Hiện tại phòng ngự của Trường Khi đã được chỉnh đốn lại một lượt, còn đề phòng thêm nghiêm ngặt, tuyệt đối sẽ không dễ dàng xảy ra vấn đề gì.
- Đại nhân, nếu như Đại Hán thật sự cử binh xâm chiếm, chỉ một chút chuẩn bị như hiện tại e là không đủ, vẫn cần thêm một chút phương sách.
Tằng Ngã Cổ Hựu lắc lắc đầu.
- Ít nhất chúng ta phải bảo các phiên ở Cửu Châu đều chỉnh đốn lại, phòng ngừa vạn nhất.
Nội Đằng Trung Trọng hỏi ngược lại.
- Đây là chuyện Tướng quân đại nhân hạ lệnh mới được làm, chúng ta sao được khinh động? Hơn nữa trong các phiên ở Cửu Châu, có mấy người thật lòng ủng hộ Mạc Phủ? Bảo bọn họ chỉnh đốn, nếu như Đại Hán không đánh tới, hành động khinh suất này của chúng ta há chẳng phải đã gieo một mầm loạn xuống Cửu Châu rồi sao? Cho dù Cửu Châu không loạn e là Tướng quân đại nhân hỏi tội chúng ta cũng không tránh khỏi.
- Đại nhân tình thế hiện tại gấp gáp, lúc này không cần phải quan tâm nhiều chuyện như vậy nữa!
Tằng Ngã Cổ Hựu có chút nóng nảy.
- Lúc Tướng quân đại nhân phái tiểu nhân đến, cũng đã giao trọng trách phòng bị Đại Hán cho tiểu nhân, cho dù điều động Đại Danh Cửu Châu, cũng xem như là việc làm theo mệnh lệnh của Tướng quân, cho dù sau này truy hỏi trách tội, cũng sẽ không bị xử phạt quá nặng Nhưng nếu như Đại Hán thật sự khai chiến, mà chúng ta không làm gì cả, thì chính là họa ngập đầu rồi!
Theo khuyên bảo cực lực của y, Nội Đằng Trung Trọng suy tính một hồi rốt cuộc đã đưa ra quyết định sau cùng. Đối với lão mà nói, hiện tại ít nhất có hai người gánh trọng trách rồi.
- Vậy thì được. Ngươi nói cũng có lý. Quả thật chúng ta phải làm một vài chuyện để phòng bị rồi Chi tiết cụ thể ta sẽ dâng thư nói rõ với Tướng quân đại nhân. Ngươi cứ dốc sức làm là được.
- Tạ ơn đại nhân!
Tằng Ngã Cổ Hựu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
- Đại nhân trung thành vì nước, Tướng quân đại nhân nhất định sẽ hiểu nỗi khổ tâm của đại nhân!
Nhưng, Nội Đằng Trung Trọng lập tức nói ra ý kiến của mình.
- Tuy nhiên chúng ta không được điều động toàn bộ các phiên ở Cửu Châu. Trong các phiên Cửu Châu, quá nhiều kẻ lòng mang dị tâm, cho dù bảo bọn chúng chỉnh đốn, chưa chắc sẽ giúp đỡ chúng ta được bao nhiêu, chẳng bằng bảo các phiên chủ thân với Mạc Phủ chỉnh đốn trước. Đầu tiên thông tri cho phiên chủ của Phúc Cương phiên (Fukuoka), Nghiêm Nguyên phiên (Izuhara), Cữu Chử phiên (Usuki) và Cửu Lưu Mễ phiên (Kurume), họ có lẽ giúp đỡ chúng ta nhiều.
Phúc Cương phiên là phiên lớn trong đảo Cửu Châu, lãnh địa có hơn bốn mươi ba vạn thạch, phiên chủ là Hắc Điền gia (Kuroda), là đời sau của Đại danh Hắc Điền Trường Chính (Kuroda Nagamasa) thời Chiến Quốc. Hắc Điền Trường Chính chiến công hiển hách, chiến đấu vô cùng khôn khéo, sau khi Phong Thần Tú Cát (Toyotomi Hideyoshi) chết thì nương tựa Đức Xuyên Gia Khang, trong cuộc chiến Quan Nguyên (Sekigahara) làm tướng lĩnh đông quân đã phát huy hữu dụng quan trọng, lập được chiến công hiển hách. Cho nên sau cuộc chiến, Đức Xuyên Gia Khang để cảm tạ y đã phong y đến Phúc Cương ở Cửu Châu, ban cho lãnh địa cực kỳ lớn, cũng để y và đời sau của y trở thành thân tín của Mạc Phủ ở Cửu Châu thậm chí đến tây Nhật Bản.
Hắc Điền Trường Chính đã tạ thế, phiên chủ tại vị hiện tại là Hắc Điền Trung Chi (Kuroda Tadayuki). Thanh danh của y không tốt, trong phiên thì quản lý cẩu thả, cho nên Nội Đằng Trung Trọng trước giờ đều không thích y.
Nghiêm Nguyên phiên cũng là một phiên lớn của Cửu Châu, lãnh địa có Đối Mã (Tsushima), Điền Đại (Tashiro), Tân Kỳ (Hamasaki), khoảng hơn ba ngàn thạch. Nghiêm Nguyên phiên thuộc Tông gia, Tông gia là một hào tộc truyền thống ở Cửu Châu, tổ tiên Tông Thịnh Quốc (So Morikuni) trong thời Mạc Phủ Thất Đinh đã đảm nhiệm việc bảo vệ Đối Mã, sau nhiều năm cát cứ một phương, trở thành một thế lực lớn thời Chiến Quốc.
Sau khi thời đại Chiến Quốc bắt đầu, lúc thiên hạ đại loạn, bọn họ nhiều năm luôn muốn chiếm toàn bộ đảo Cửu Châu, gặt hái thêm lợi ích, đã chiến đấu kịch liệt với các gia tộc Đại Danh như Mao Lợi (Mori) Đảo Tân (Shimadzu) và Đại Hữu (Otomo).
Khi Phong Thần Tú Cát quật khởi tiến hành chinh phạt Cửu Châu, Tông gia đầu phục Phong Thần gia trở thành quan lại của Phong Thần. Sau khi Tú Cát chết, Tông gia ban đầu phản đối Đức Xuyên gia phái binh tham gia tây quân trong cuộc chiến Quan Nguyên, nhưng rất nhanh đã phản chính, đầu phục Đức Xuyên, được Đức Xuyên gia bổ nhiệm làm phiên chủ Nghiêm Nguyên phiên, thống trị lãnh địa hiện giờ. Bởi vì những nguyên nhân lịch sử này, bọn họ vô cùng thân với Mạc Phủ Đức Xuyên, đã trở thành một điểm tựa của thế lực Mạc Phủ ở Cửu Châu. Phiên chủ hiện giờ của bọn họ là Tông Nghĩa Thành (So Yoshinari).
Cữu Chử phiên là phiên được thành lập lúc Mạc Phủ Đức Xuyên bắt đầu xuất hiện ban thưởng cho công thần. Phiên chủ là Đạo Diệp gia (Inaba). Gia tộc này trong cuộc chiến Quan Nguyên vốn dĩ thuộc về tây quân nhưng lập tức lại đầu phục đông quân, về sau được phong thưởng. Hơn nữa bọn họ có thân thích với nhũ mẫu Xuân Nhật Cục (Kasuga Notsubone) của Tướng quân Đức Xuyên Gia Quang, vì vậy cũng được Mạc Phủ chiếu cố. Phiên không lớn, thạch cao năm ngàn thạch, phiên chủ hiện tại là Đạo Diệp Trinh Thông (Inaba Sadamichi).
Cửu Lưu Mễ phiên cũng là phiên thành lập sau khi Mạc Phủ Đức Xuyên ra đời để phong thưởng cho công thần. Phiên chủ là Hữu Mã gia (Arima). Gia tộc này năm xưa cũng theo Đức Xuyên gia có công, hơn nữa lúc Đức Xuyên Gia Quang tiến công Đại Bản (Osaka) đã lập chiến công rất lớn, sau đó được thụ phong như vậy, thạch cao được tăng thêm đến hai mươi mốt vạn, cùng là một phiên lớn ở Cửu Châu.
Bốn phiên này được Mạc Phủ tín nhiệm và ưu ái nhất trong các phiên ở Cửu Châu, cũng được xem là điểm tựa để Mạc Phủ khống chế Cửu Châu. Hiện tại là lúc có chuyện, Nội Đằng Trung Trọng cũng đã nghĩ đến việc trước tiên tận dụng bọn họ để vũ trang bảo vệ Cửu Châu, chờ đợi thời cuộc biến hóa.
Về phần những phiên kia, chẳng hạn như Đảo Tân gia của Tát Ma phiên, Lập Hoa gia (Tachibana) của Liễu Hà phiên (Yanagawa), Mao Lợi gia (Mori) của Tá Bá phiên (Saeki) (Mao Lợi gia này không có huyết thống trực hệ với Mao Lợi gia của Trường Châu phiên, tổ tiên vốn lấy họ là Sâm (phát âm theo tiếng Nhật giống nhau), vì trong thời chiến quốc đã lập được chiến công cho Mao Lợi gia, nên được Mao Lợi gia ban cho họ Mao Lợi). Những phiên này đều không đáng tin cậy. Nếu như thật sự muốn đánh trận, không góp loạn đã là chuyện tốt, hà tất phải bảo bọn họ chỉnh đốn quân đội, khi không thêm phiền cho bản thân mình.
- Vâng, thưa đại nhân!
Tằng Ngã Cổ Hựu đương nhiên cũng hiểu được trắng đen trong đó, y lập tức cúi đầu đáp lời.
- Tiểu nhân lập tức phái người đi báo cho phiên chủ của các phiên này biết. Kính xin đại nhân triệu tập mấy vị phiên chủ, bảo bọn họ nghe theo hiệu lệnh của Mạc Phủ.
- Ngươi là Thừa hành Trường Khi, việc này đương nhiên do ngươi quyết định.
Nội Đằng Trung Trọng khoát tay.
- Ta không cần phải nhúng ta vào, chỉ ở phía sau ủng hộ cho ngươi là được. Nói cách khác, ngươi sẽ bị người khác cản trở.