- Các vị, chúng ta đều là con cháu hậu duệ Đằng Nguyên gia, thân gánh vác chính là lãnh thổ và hy vọng của mọi người thiên hạ, thời điểm triều đình cần, chẳng lẽ chúng ta lùi bước được sao? Thường ngày chúng ta ai nấy dõng dạc hùng hồn, chỉ hận không được cúc cung tận tụy chết mới dừng sao, chẳng lẽ chỉ là lời trên miệng sao? Mắt thấy tâm tình mọi người có chút ngưng trọng, Nhị Điều Khang Đạo đột nhiên quát ra.- Lời nói thiên sứ đều là đúng lý, nếu như Hậu Thể Hồ thiên hoàng không phải mang theo tam thần khí chạy khỏi kinh thành, làm sao lần nữa cát cứ một phương, hơn nữa kêu gọi người trong thiên hạ thảo phạt Mạc Phủ? Vào thời khắc mấu chốt dẫn Pháp hoàng và Thiên hoàng cùng với tam thần khí thoát khỏi kinh thành, mấu chốt thành bại chính là cái này, cũng là mấu chốt thiên hạ! Chúng ta liều chết cũng phải làm kỳ được điểm này trước khi Đại Hán tiến công.
Tuy rằng Nhị Điều Khang Đạo cổ động, những người khác cũng rối rít gật đầu, cuối cùng đồng ý kế sách Chu Phác đề xuất cứu Pháp hoàng ra sau đó chạy trốn đến Cửu Châu.
- Lời nói Hữu đại nhân thật đúng. Chu Phác vô cùng tán thưởng Nhị Điều Khang Đạo.- Kinh xin chư vị từ hôm nay liền lên kế hoạch chuyện này, vận dụng hết thảy sức lực của chính mình, không cần quản hậu quả gì nữa, chỉ cần làm thành chuyện này, đại sự cũng đã đạt thành hơn phân nửa.
Kỳ thực đối với Chu Phác mà nói, triều đình Nhật Bổn thậm chí ủng hộ bản thân Pháp hoàng, tuy rằng vô cùng hữu dụng vô cùng trọng yếu, nhưng cũng phải nhất định, cho nên y thực ra cũng không trông cậy vào Pháp hoàng tự chạy trốn, được chạy đến cạnh mình. Chỉ cần triều thần Nhật Bổn đồng thời vào lúc Đại Hán tiến công Cửu Châu gây nên một chuyện, biểu đạt ra phản kháng đối với Mạc Phủ, hoặc chí ít bày ra lập trường không cùng với Mạc Phủ chống cự Đại Hán, với y mà nói như vậy cũng đã đạt được mục tiêu rồi, khi đó chắc hẳn Mạc Phủ sẽ càng thêm sứt đầu mẻ trán nhiều lắm.
- Đại nhân, chúng tôi sẽ dốc hết sức. Nhị Điều Khang Đạo xụ mặt xuống, hiển nhiên đã quyết định chủ ý.- Chúng tôi có thật nhiều công gia trung thành với triều đình, còn có gia bộc mấy đời trung thành với chúng tôi, hơn nữa thủ vệ đóng ở kinh thành và hoàng cư, có rất nhiều người đồng tình với triều đình và Pháp hoàng bệ hạ, chỉ cần mọi người lập kế hoạch thích đáng, tập hợp cứu bệ hạ khỏi hoàng cư không thành vấn đề. Năm đó Hậu Thể Hồ thiên hoàng bị Túc Lợi Tôn Thị phái binh bao bọc xung quanh, đều từ trong cấm địa u sâu chạy trốn ra. Chúng tôi những hậu nhân này, chẳng lẽ so với cổ nhân lại kém hơn hay sao?
Gã luôn một mực nhắc lại chuyện Hạu Thể Hồ thiên hoàng, dụng ý khác cũng là đang khích lệ và ám chỉ y và những người cùng lý tưởng đem được Thiên hoàng và Pháp hoàng cứu ra, như vậy với Đại Hán chiếm lĩnh nơi tim gan, triều đình chí ít giống Hậu Thể Hồ thiên hoàng năm đó cũng tạo ra một cục diện Nam Bắc triều, bọn họ cũng sẽ bởi vậy được trọng dụng. Nếu như đoạt được toàn bộ công lao, thì chính là tốt hơn rồi.
Mà gã lấy án liệt trong lịch sử để cổ động, quả thực có sức thuyết phục, những người này bắt đầu tràn ngập nhiệt tình cũng ném đi những nghi kỵ vừa rồi, đã trở nên nóng lòng rồi.
Thế nhưng, sự tình đương nhiên sẽ không đơn giản như gã nói vậy, Đức Xuyên gia chiếm giữ Nhật Bổn nhiều năm như thế, Đô Kinh cũng không hề lơi lòng quản chế, vẫn luôn dùng Ti đại kinh thành đến giám sát, muốn từ bên trong hoàng cư mang đi Pháp hoàng cần phải mạo hiểm rất lớn.
Tuy nhiên hy vọng thành công cũng không phải không có – trải qua hơn mười năm bình ổn, võ bị Mạc Phủ và các phiên đều đã bắt đầu lơi lỏng, đừng nói chiến tranh chính quy, mà ngay cả đàn áp thị dân và bạo động nông dân cũng bắt đầu trở nên vô cùng cố sức. Hơn nữa bởi vì triều đình trong lòng khinh mạn, ỷ vào mình ở Quan Đông vốn có uy lực đầy đủ, cho nên Mạc Phủ ở gần kề kinh thành bố trí quân đội cũng không nhiều, ngay cả bản thân sở Ti đại ở kinh thành, biên chế quản hạt cũng chỉ có hơn ba mươi kỵ binh, đồng lòng thì một trăm người mà thôi. Bọn họ cộng thêm mượn dùng những dân đên kia, vận dụng vũ lực toàn bộ kinh thành cũng chẳng qua chỉ có mấy trăm người. Chỉ cóần bọn người Pháp hoàng chạy khỏi kinh thành ẩn nấu đến bên trong thôn làng, Mạc Phủ muốn tìm Pháp hoàng đúng là cực kỳ khó khăn.
Đồng sức và đồng lòng là tên biên chế trong hệ thống dân chính và quân sự Mạc Phủ, đồng sức là quan quân, đồng tâm là cấp bậc binh lính thấp nhất, tương đương với túc khinh. Đồng thời, bởi vì đồng sức và đồng tâm gánh chịu trọng trách duy trì an ninh, mà biên chế Mạc Phủ cho lại cực ít, cho nên để đạt được chức trách, bọn quan viên còn phải thuê thêm rất nhiều bình dân, dân đen biên chế vào bên trong sai dịch.
- Đại nhân, nhân số chúng ta không nhiều lắm, cho nên bảo đảm hành sự lớn nhất chính là dựa vào xuất kỳ bất ý. Cho nên xin ngài trước tiên cho một tín hiệu ước định trước, thời điểm Đại Hán tức khắc xuất binh, ngài lập tức đưa tín hiệu đến kinh thành này. Tiếp đó, Nhị Điều Khang Đạo lập tức nhìn Chu Phác.- Chỉ cần nhận được tin, liền xông vào cấm cung, sau đó phối hợp thủ vệ trong cung nghe theo chúng ta, đem Pháp hoàng và Thiên hoàng bệ hạ với tam thần khí đồng loạt cùng ra ngoài. Tiếp theo chúng tôi sẽ nghĩ cách chạy trốn đến Cửu Châu. Nếu như thuận lợi chạy đến Cửu Châu là tốt nhất, ít nhất cũng sẽ ẩn nấu ở giữa thôn làng, chờ tin chư vị ở Bắc thượng, ngài xem thế nào?
- Hữu phủ đại nhân suy nghĩ chu đáo, ta vô cùng tán thành, quả thực hẳn là nên làm như vậy! Suy tính một lát, Chu Phác cảm thấy cách này quả thực rất tốt, cho nên gật đầu đồng ý.
Y cảm thấy, không giống với những công khanh khác, Hữu địa nhân này vô cùng nhiệt tình, cổ động khích lệ nhiều, hơn nữa y còn lo liệu kế sách vô cùng thực tế, sẵn sàng xem xét thời thế, làm việc không câu nệ khuôn sáo, y mơ hồ cảm thấy người này không chỉ hiện tại với y rất hữu dụng, về sau với y có khả năng rất hữu dụng. Bởi vậy y cũng đối đãi với Nhị Điều Khang Đạo bằng con mắt khác, càng lúc càng cung kính hơn.
Đúng lúc này, cổng vào đột nhiên truyền đến một hồi tiếng bước chân, mọi người liếc mắt nhìn nhau, sau đó dừng lại nói chuyện lần nữa uống rượu. Tuy nhiên lo lắng của bọn họ rất nhanh liền bị tản ra, Tả đại nhân Nhất Điều Kiêm Hà theo dẫn đầu của tăng nhân đi tới trong sảnh đường.
Nhất Điều Kiêm Hà bước chân vô cùng thong thả, hơn nữa thái độ điềm tĩnh, thần sắc như thường. Vừa đi vào, gã liền quét một vòng mọi người trong phòng, hơi giãn mặt ra cười cười với Chu Phác liền bước nhanh đi tới ghế chủ tọa, có vẻ phong độ nhẹ nhàng.
- Xem ra chư vị đã uống thực thỏa thích a…
Nhìn một mảnh hỗn độn trên bàn khách nhân, gã cười nói.
Sau đó, Nhị Điều Khang Đạo liền hướng về phía Chu Phác giới thiệu thân phận của y.
- Đại nhân, vị này là Tả đại thần của triều đình chúng tôi.
- Tham kiến Tả phủ đại nhân.. Chu Phác đã sớm chuẩn bị tâm lý, cho nên lập tức thi lễ đối với gã.
Tuy rằng tình huống hiện tại đến xem, vị thiên sứ này ở triều đình Đại Hán cấp bậc quan giai sẽ không phải là rất cao, nhưng bây giờ bởi vì hiện giờ là có việc cầu cạnh người, cho nên Nhất Điều Kiêm Hà hoàn toàn không tính toán vênh váo.