Từ phiên binh chạy tán loạn phía trước, tiền trận phiên quân bị bức chuyển hướng, số ít vẫn muốn chạy trốn bị thẳng thừng bắn chết. Phiên quân tiếp viện tới được, xử trí với đào binh không mảy may lưu tình, cuối cùng dọa ngăn dao động tiền tuyến, phiên quân còn sót lại của tiền tuyến bị bức tiếp tục chém giết quân Hán.
Các binh sĩ của Đại Hán cũng nhận ra dị động của quân địch, bọn họ đương nhiên không biết dao động đối diện, chỉ xem như tăng viện của phiên quân Phúc Cương tới rồi.
Quân thế như vậy, theo quân dân Nhật Bổn trông thấy đã đầy đủ đáng sợ rồi, nhưng các quan binh Đại Hán trông thấy, chẳng qua là một đám ô hợp mà thôi, hàng ngũ không chỉnh tề, vả lại hàng ngũ của bộ binh và kỵ binh đã tách rời không cách nào chi viện cho nhau, hỏa lực tầm xa cũng vô cùng đáng thương.
Như vậy không thành trận thế, kỵ binh không tới trăm người, bọn họ vốn dĩ không có để vào trong mắt, càng huống chi bọn họ cưỡi còn là ngựa giống lùn, không phải quân mã tinh tuyển của Đại Hán.
- Bày trận! Theo mấy vị liên trưởng truyền lệnh, một phần nhỏ binh sĩ tiếp tục càn quét quân địch còn sót lại của tiền trận, mà những binh sĩ khác bắt đầu lựa chọn chiếu theo phương thức bọn họ đã quen thuộc cực độ bắt đầu xếp hàng, sửa soạn đón đánh quân địch.
Những quan binh này chiếu theo phương thức đã trong sách lược trước đó, từng cái tiểu đội tập kết lại, hàng trước xếp sẵn trường thương, binh súng hỏa mai thì yểm hộ ở mặt sau.
Súng hỏa mai bởi vì giao chiến lúc trước đã đại bộ phận được dùng qua rồi, cho nên hiện giờ cần phải lần nữa nạp lại đạn, những binh súng hỏa mai này chiếu theo động tác tiêu chuẩn bên trong thao điển, không vội không vàng rửa sạch lỗ súng và dẫn thuốc, sau đó đổ thuốc dẫn vào chỗ đựng thuốc dẫn, cũng hợp với cái dây dẫn thuốc, tiếp đó rót thuốc súng vào họng súng, cuối cùng bọn họ cũng bỏ viên đạn ngậm trong miệng tới trong nòng súng.
Đồng thời một loạt động tác này của bọn họ, bọn võ sĩ cưỡi ở trên ngựa cũng xông tới trước mặt bọn họ. Những võ sĩ này chiến ý rất là cao ngất, hiện giờ đã đặt sinh tử ở bên ngoài, một lòng muốn dùng tính mạng của mình đi đổi lấy mấy mạng giặc Hán, bọn họ đều mở trừng hai mắt, hoặc gào rú hoặc trầm mặc giương lên đao trong tay mình, sau đó mãnh liệt hướng binh Hán phía trước bổ sang.
Quá trình lắp đạn của đại bộ phận binh súng hỏa mai đã kết thúc rồi, bọn họ nâng ngang súng, không nói một lời nhìn những kỵ binh quân địnch này tới. Bởi vì lúc trước đã vô số lần diễn luyện đối chọi kỵ binh, cho nên động tác của bọn họ cũng vô cùng điềm tĩnh, cả tay cũng không có phát run.
Không ai nổ súng, bởi vì quân luật Đại Hán quy định, loại tình hình này không cho phép tự ý bắn, nhất định phải chờ đợi quân lệnh của quan quân mới được nổ súng.
Trong một mảnh yên tĩnh của quân đội Đại Hán, đám kỵ binh này xông tới trước mặt quân trận Đại Hán, mỗi khẩu hỏa pháo đều đã nhắm kỹ khuôn mặt bọn họ, thậm chí giống như nghe rõ được hít thở của võ sĩ và hơi thở nặng nề của ngựa.
- Hàng đầu! Nổ súng! Trong nháy mắt dường như yên lặng này, bọn quan quân rốt cuộc hạ đạt mệnh lệnh.
- Đoàng! Tiếng súng liên miên không dứt và tiếng viên đạn bắn trúng thân thể người gần như đồng thời vang lên, sau đó giống như tiếng trống liên miên không ngừng.
Nương theo loại tiếng súng này, một con chiến mã như thể bị búa tạ hung hăng nện một cái, cưỡng ép dừng lại, sau đó gào thét hí rống lên.
Trong quân trận Đại Hán không có người quản bọn họ rốt cuộc gặp phải vận mệnh như thế nào, tay súng hàng thứ nhất sau khi nổ súng liền lui về sau, trong khoảng khắc ngắn ngủi lui vào để lại cho hàng sau, sau đó rửa sạch súng của mình, còn những tay súng hỏa mai sớm đã nghiêm trang chờ đợi ở hàng thứ hai gần như đồng thời mới đi lên.
- Hàng hai, nổ súng! Rất nhanh, quan quân lại lần nữa lấy giọng điệu không chút nào dao động hô lên mệnh lệnh.
- Đoàng! Lại là một lượt súng vang lên.
Theo mấy lượt oanh kích của súng hỏa mai, mảnh đất tiếp trận nhanh chóng bị khói đen tràn ngập, hết thảy mọi việc đều có vẻ có chút mơ hồ, mà cho dù ở bên trong bối cảnh mơ hồ này, cũng nhìn thấy được những kỵ binh hàng trước xông lên muốn đánh loạn quân trận Đại Hán đã hoàn toàn thất bại rồi, bọn họ thậm chí còn không có tạo thành lay động cho quân trận Đại Hán, liền đã thương vong thảm trọng rồi.
Có một vài võ sĩ bởi vì ngựa bị bắn chết mà ngã sấp xuống đất, nhưng bọn họ giẫy dụa bò dậy, sau đó cầm thái đao trong tay hô quát tiếp tục xông tới phía quân trận Đại Hán. Loại khí thế hung hãn không sợ chết này đáng giá khoe khoang, nhưng bọn họ đồng dạng không có đủ mang tới bao nhiêu chiến quả. Những binh sĩ Đại Hán cầm trường thương kia sớm có chuẩn bị, nâng ngang trường thương chỉnh tề dâm về phía bọn họ. Tuy rằng bọn họ đều là võ sĩ bồi dưỡng cẩn thận trong phiên, từ nhỏ đã võ nghệ tinh luyện, nhưng trong quân trận hai bên như vậy, võ nghệ cũng không khơi lên bao nhiêu hữu dụng. Bọn họ rất nhanh liền bị mấy cây trường thương đâm thủng, mang theo phẫn nộ và không cam lòng vô tận chết đi.
Rất nhanh, những kỵ binh này liền biến mất ở trước quân trận Đại Hán, dường như thức ăn bị con cự thú màu đỏ nuốt hết, không còn có bất kỳ gợn sóng gì.
Vốn dĩ phiên quân Phúc Cương xông về phía bên này, sau khi nhìn thấy một màn này, gần như lập tức dừng lại, cũng không còn có khí thế vừa rồi nữa.
Bắt đầu từ lúc quân đội Đại Hán đổ bộ hôm qua, vài lần giao chiến, quân đội Đại Hán đều gọn gàng dứt khoát đánh bại bọn họ, cộng thêm khiến bọn họ tuyệt vọng chính là, nhiều võ sĩ huấn luyện có tố chất trang bị hoàn mỹ như thế, trong thời giờ cực ngắn liền bị quân đội Đại Hán tiêu diệt, lại gần như không có tạo thành thương vong đáng nhắc tới cho bọn chúng.
Đã chết nhiều người như vậy rồi, nhưng quân đội Đại Hán trước mặt, lấy khuôn mặt bình tĩnh nhìn hết thảy mọi việc này, giống như cái gì cũng không có nảy sinh, bọn họ rốt cuộc còn phải phá nát bao nhiêu mạng người mới sẽ thỏa mãn đây?
Bọn chúng đều là quái vật sao? Đều là ác quỷ từ trong địa ngục tới sao? Không chỉ là những phiên binh vô tri vô thức này chính ngay cả phiên chủ Hắc Điền Trung Chi, thoáng chốc này cũng trở nên sợ rồi.
Quân trận Đại Hán nơi xa, tựa như núi cao vắt ngang qua trước mặt mình, khuôn mặt bọn chúng ở trong tầm mắt của ông ta đã trở nên vặn vẹo, tựa như ác quỷ trong tranh. Quân phục màu đỏ chỉnh tề nhất loạt của bọn chúng cũng giống như màu sắc ngâm vào bên trong biển máu tươi lấy ra.
Binh lực gấp mấy lần, hẳn là cũng không cách nào đánh hạ bọn chúng như thế này sao… Ông ta đột nhiên lóe lên ý nghĩ như vậy.
Còn chưa có kịp đợi ông ta sực tỉnh, theo mệnh lệnh của quan quân, quân đội Đại Hán bắt đầu di động tiến lên, chỉnh tề ngay ngắn áp tới, tuy rằng bước chân của bọn họ rất chậm, nhưng lại giống như tường thành bằng sắt tạo thành không phá vỡ được như vậy.
Mặc dù binh lực còn hơi chiếm ưu thế, nhưng thời điểm nhìn bức tường đỏ chuyển dời mà tới, quân trận phiên quân Phúc Cương vẫn bắt đầu có chút trở nên dao động.