- Đại nhân nói đến... Cũng có đạo lý. Lưu Tĩnh khẽ gật đầu, tiếp nhận lí do thoái thác của Chu Phác rồi.
Tiếp theo, y hỏi ngược lại Chu Phác.- Như vậy bên đại nhân, lần này sau khi đi đến bên Đô Kinh, thì có thu hoạch như thế nào?
- Thu hoạch cực phong phú. Chu Phác gật đầu cười.- So với trong dự đoán còn thuận lợi hơn rất nhiều, ta tìm thẳng tới được công khanh trong Đô Kinh rồi, sau đó còn nói chuyện đàm phám qua với Tả Hữu đại thần của bọn họ, chỉ tiếc tình thế không cho phép, không thấy được quân vương của bọn họ... Tuy nhiên, cái gì nên nói cũng đã nói rõ rồi, bọn họ đồng ý điều kiện của chúng ta, đáp ứng cho chúng ta dùng tới.
- Đây... Đây chính là tốt quá! Cái tin tức tốt này, cũng hoàn toàn đánh tan u ám trong lòng Lưu Tĩnh rồi.- Hiện tại gia tộc quyền thế địa phương cùng với triều đình Nhật Bổn đều cho chúng ta dùng rồi, còn sợ hãi Mạc Phủ cái gì nữa chứ!
- Cho nên mới nói, tình thế đã tốt rồi.
Chu Phác cười vỗ vỗ bờ vai của y.- Ta và ngươi hiện tại chỉ phải chịu đựng chút bất tiện nho nhỏ thôi, hiện tại trong nước tiến binh sắp tới, chúng ta lập tức sẽ được lấy lại hãnh diện rồi.
- Đại nhân nói chính là. Lưu Tĩnh lập tức phụ họa theo.- Vậy hiện tại chúng ta dứt khoát đem tình huống thực sự đều nói cho trong nước, sau đó thúc giục bọn họ nhanh chóng tiến binh đến đây.
- Tình huống thực sự là phải nói đó, tuy nhiên không thể dùng cách thúc giục được, chỉ được đề nghị, dù sao bên kia là thái tử điện hạ tự mình trấn thủ, không chấp nhận được chúng ta ngạo mạn đâu. Chu Phác lắc lắc đầu.- Chúng ta hiện tại điều cần làm nhất chính là hỏi rõ ràng trong nước thời giờ cụ thể khi nào tiến binh, như vậy chúng ta mới trước tiên thông báo cho bên Đô Kinh, và gia tộc quyền thế Cửu Châu cũng dễ phối hợp tác chiến với nhau.
- Ta đây ngày mai dứt khoát sẽ phái sứ giả đi ra ngoài? Lưu Tĩnh lập tức hỏi.
- Ta tự mình đi qua là được rồi, việc này tốt nhất vẫn là do ta một người đến chủ đạo tương đối tốt hơn.
Chu Phác thấp giọng trả lời.- Kêu người ngoài đến làm, không duyên cớ còn gây thêm nhiều mạo hiểm nữa.
- Được rồi... Vậy hết thảy dựa vào đại nhân! Lưu Tĩnh đầu tiên là đồng ý, nhưng rất nhanh lại có chút nghi hoặc.- Nhưng đại nhân, kiểu tóc của ngươi bây giờ... Không có gì khác với người Nhật Bổn, chỉ sợ không phải dễ dàng rời bến ra khơi như vậy được đâu.
Mạc Phủ Nhật Bổn nghiêm cấm thường dân Nhật Bổn rời bến, hiện tại lại tăng cường kiểm tra thương thuyền Đại Hán, Chu Phác lúc trước vì phải đi đến Đô Kinh, nên đã cắt bỏ hết bộ tóc dài của mình, để lại một da đầu chính giữa trụi lủi. Kiểu tóc như vậy, đương nhiên khi kiểm tra sẽ trở thành nhân vật khả nghi mà bị lưu lại, khẳng định không lên đường được. Nhất là hiện tại theo tình huống mực độ kiểm tra còn trở nên càng thêm nghiêm ngặt.
- Ngươi nói cũng rất đúng... Cho nên lần này vẫn phải dựa vào Đảo Tân gia. Chu Phác suy nghĩ một chút trả lời.- Đảo Tân gia là có liên hệ ngoài biển, ta ngồi thuyền của bọn họ không để lại dấu vết rời khỏi Nhật Bổn, sau đó lại đi đường vòng đến Cao Ly, yết kiến thái tử điện hạ.
Chuyện này nói ra cũng chẳng có gì lạ, Đảo Tân gia vào năm ba mươi bảy Vạn Lịch Đại Minh, năm mười bốn Khánh Trường Nhật Bổn, theo đồng ý của Đức Xuyên Gia Khang lúc ấy vẫn còn sống, lấy binh giáp ba nghìn, tám mươi mấy chiếc thuyền chiến triển khai xâm lược tiến công vương quốc Lưu Cầu, sau đó rất nhanh là chinh phục quốc gia này, ngay lúc đó quốc vương Lưu Cầu Thượng Ninh Vương không cúi đầu chịu thua không được. Sau cuộc chiến ngoại trừ cắt nhường quần đảo Yểm Mỹ ra, Lưu Cầu bổn quốc cũng đã trở thành thuộc địa của Tát Ma phiên, do Tát Ma phiên khống chế.
Bởi vì khi đó vương quốc Lưu Cầu là nước phiên thuộc của Đại Minh, cho nên tuy rằng thực sự đã khống chế Lưu Cầu, nhưng Đảo Tân gia khiến Lưu Cầu duy trì độc lập ở bề ngoài, tiếp tục xưng thần với Đại Minh, tuy nhiên sau này đến Trung Nguyên thay đổi triều đại, thần khí thay đổi triều đại, vương quốc Lưu Cầu cũng cắt đứt triều cống, hiện tại cũng chưa có khôi phục trở lại.
Thời đại trước kia, Lưu Cầu vốn là một cái trạm trung chuyển mậu dịch trọng yếu nhất trên biển, mậu dịch Trung Quốc, Nhật Bổn và Nam Dương, thường xuyên phải thông qua chỗ của bọn họ, tuy nhiên bởi vì rơi vào trong tay Nhật Bổn rồi, cũng thực hành chính sách mở biển với Đại Hán, phủ Tùng Giang và những nơi khác biến thành thương cảng và trạm trung chuyển phồn vinh mới, cho nên hiện tại địa vị của nó cũng đã suy sụp, rốt cuộc cũng không khôi phục thịnh cảnh như năm đó.
Nhưng ngay cả như vậy, vì tiếp tục khống chế Lưu Cầu, Tát Ma phiên vẫn có lui tới Lưu Cầu, cũng đã trở thành một trong số ít phiên ngoài biển phái thuyền xuất ngoại. Chu Phác nếu như lên được thuyền của bọn họ, dĩ nhiên là bằng cách thần không biết quỷ không hay này mà rời khỏi.
- Nếu đại nhân đã sớm có phương lược, vậy hạ quan cũng không xen vào, mong rằng đại nhân hết thảy thuận lợi, cũng vì hạ quan nói tốt vài câu ở trước mặt thái tử. Lưu Tĩnh có chút khâm phục chắp tay với Chu Phác.
- Đó là đương nhiên rồi!
Chu Phác lại cười to.- Ta chờ chút phải đi nói với bọn Đông Hương Trọng Phương, cần phải sớm một chút khởi hành.
Không được chậm trễ thời giờ nữa, cùng ngày Chu Phác đã nói rõ quyết định của chính mình với đám người Đông Hương Trọng Phương cùng đi theo cạnh mình, mà đám người Đông Hương Trọng Phương cũng lập tức trở về hồi bẩm với phiên chủ Đảo Tân Trung Hoằng, và rất nhanh chiếm được phê chuẩn của Đảo Tân Trung Hoằng, thậm chí ông ta còn tự mình viết một phong thư, thỉnh cầu Chu Phác thuận đường gửi cho thái tử điện hạ.
Vài ngày sau trong một đêm tối, Chu Phác đi theo Đông Hương Trọng Phương lại lần nữa rời khỏi thương cảng Trường Khi, thẳng đến Tát Ma phiên, và cuối cùng đáp lên một chiếc thuyền do Tát Ma phiên đã sớm chuẩn bị sẵn, rời khỏi Nhật Bổn.
Bọn họ lên chiếc thuyền này, lúc ban đầu là đi về phía nam, qua thật lâu sau mới cấp tốc chuyển hướng, tiến về phía tây bắc. Khi bọn họ tiến tới gần hải vực Cao Ly, một con thuyền do hải quân Đại Hán ngụy trang thuyền hải tặc đã đuổi theo bọn họ, may mắn Chu Phác đúng lúc biểu lộ thân phận của mình, vì thế được những người này cho phép rời khỏi, đi theo bọn hắn thuận theo một đường tới cảng Phủ Sơn Cao Ly.
Hiện giờ tại cảng Phủ Sơn, tình cảnh đã hoàn toàn khác với mấy tháng trước rồi, phóng mắt đi nhìn khắp cả cảng đều là thuyền vận chuyển và chiến hạm qua lại không ngớt của Đại Hán, thương cảng vốn bận rộn đã nhìn không thấy thương thuyền lui tới của Cao Ly và các quốc gia khác, hơn nữa khắp nơi cảng khu đều là binh lính tuần tra như lâm đại địch của Đại Hán, hình như có lẽ đã hoàn toàn biến thành một tòa quân doanh lớn rồi.
Vừa đến Phủ Sơn, Chu Phác đã bị tình cảnh bên này làm đến vô cùng khẩn trương, bởi vì chính mình một cái bộ dạng khác người này, gã bị binh lính tuần tra kiểm tra một phen, thiếu chút nữa đã bị người ta đem bắt hết, nhốt vào chung chỗ đang giam giữ các thương nhân Nhật Bổn khác. Cuối cùng gã giải thích rõ ràng tình huống của mình, mới bị dẫn tới nơi ở thái tử điện hạ.