Một đám người sau khi an bài xong chỗ ăn ở, Chu Phác liền mượn cớ du lãm cùng với mấy người thương nhân ra ngoài, sau đó mang tin tức Kiều Bản Thực Thôn lưu lại, tới được ngoài chỗ ở của Kiều Bản gia.
Thân phận Kiều Bản gia cũng không cao, chỉ là một nhà bàng chi của Tây Viên Thị gia, Vũ Lâm gia cấp bậc thứ tư công khanh mà thôi, cả nhà bọn họ đơn sơ nằm giữa bốn con đường, bởi vì gia lộc cũng chỉ năm trăm thạch, chỉ so sánh được với một võ sĩ cấp cao. Cho nên giữ nhà cũng vô cùng qua loa, thế nhưng chỗ tốt cũng chính ở nơi này… Chính bởi vì nơi này đơn sơ vả lại địa vị không cao, cho nên vốn dĩ sẽ không có người nào để mắt tới.
Kiều Bản Thực Thôn là thông qua thừa tự vào Kiều Bản gia thành người kế thừa, mà cha nuôi của y Kiều Bản Thực Thắng đã qua đời, hiện giờ Kiều Bản gia chỉ có y và đệ đệ của y Kiều Bản Thực Thanh làm chủ. Kiều Bản Thực Thanh cũng là kẻ biết nội tình, ca ca của y sau khi rời khỏi nhà, Kiều Bản gia vẫn đều do bản thân y tới lo liệu.
Bởi vì thu vào không cao, cho nên Kiều Bản gia cũng không lớn, vả lại không có mấy người hầu cận, cho nên ngay lúc Chu Phác tới trước cổng, lại có từng đợt tiếng địch truyền vào trong tai gã, tiếng nhạc linh động mà lại kỳ ảo, nhưng lại khống chế rất tốt, nghe ra được trải qua luyện tập rất nhiều năm, tiếng địch này êm tai, ngược lại cũng không hòa hợp với hoàn cảnh đơn sơ xung quanh.
Chu Phác cũng không biết, lúc này ở trong dinh thự diễn tấu địch cũng không phải người làm hoặc là nhạc sư, mà là bản thân của Kiều Bản Thực Thanh, vả lại Kiều Bản gia đời đời chính là lấy thổi địch làm gia nghiệp.
Nghi thức hóa cuộc sống thường ngày là bản năng của quý tộc, như vậy một là tăng thêm cảm giác thần thánh và cảm giác thần bí trên thân mình, hai là cũng mượn cái này để phân tách với bình dân, vững chắc khuôn viên chức nghiệp, bài xích xâm phạm của bình dân.
Sau khi Đằng Nguyên gia lũng đoạn tuyệt đại bộ phân chức vụ công khanh, bởi vì số người sinh ra đông đúc xuất hiện từng chi lưu, vì để cho những chi lưu này tìm thấy gốc rễ lập thân, công khanh từ thượng tầng cho tới hạ tầng vạch định một chút chức nghiệp cố định, để bọn họ gánh vác ở ngày bình thường hoặc là trong nghi thức làm hạng người cố định. Đây liền được gọi là gia nghiệp.gia nghiệp Kiều Bản được phân chia là địch, thường xuyên phải ở trong nghi thức diễn tấu địch, còn có không ít gia tộc phân chia được gia nghiệp sềnh, tiêu hoặc là thư đạo, hoa đạo, thậm chí còn có gia tộc công khanh nhiều đời làm bào đinh đạo (bây giờ là nghề làm bếp của Nhật) làm gia nghiệp.
Cổng đình viện theo lối Nhật rất nhỏ, vả lại tường vây xung quanh cũng rất thấp, nhìn qua có chút bó buộc, tuy nhiên tốt ở chỗ u tĩnh.
Chu Phác cẩn thận gõ cổng, gã gõ trên cửa nhà có tiết tấu, trước tiên gõ năm cái, sau đó lại gõ ba cái, cuối cùng lại gõ năm cái.
Ngay thời điểm Chu Phác bắt đầu gõ cửa, tiếng địch vốn dĩ vân luôn du dương đột nhiên ngừng lại, trong đình viện hoàn toàn yên tĩnh, trừ tiếng gõ cổng của gã vẫn mãi quẩn quanh trong đình, tiếng động lại cũng không có gì khác, giống như có người đang tỉ mỉ đếm tiếng gõ cổng của gã.
Sau khi gõ cổng xong, Chu Phác vẫn là không nói được một lời, lặng yên chờ ở ngoài cổng.
Không qua bao lâu, cổng lại bị lần nữa mở ra, một lão người hầu già nhô đầu ra, sau khi thấy Chu Phác, ông ta nhón người ra xa hơn bên cạnh giương mắt nhìn một chốc, sau khi xác nhận không có ai đang nhìn nơi này, ông ta hướng Chu Phác vẫy tay, sau đó mang theo Chu Phác đi vào.
Bởi vì cách ăn mặc và kiểu tóc của Chu Phác không hề khác với võ sĩ bình thường, cho nên tuy rằng gã là chiếu theo cách lưu lại trước đó của Kiều Bản Thực Thôn tới gõ cửa, nhưng người hầu này vẫn là lòng ôm hoài nghi.
- Ngài là nhân sĩ phương nào?
Ông ta lấy một loại giọng điệu hơi đề phòng.
- Ta chính là quan viên Đại Hán trú ở thương quán Trường Khi, vì sự tình của quý gia chủ cố ý tới gõ cửa bái phỏng. So với bọn họ, Chu Phác liền lớn gan hơn nhiều, gã thoải mái lộ ra thân phận.- Cách ăn mặc này chỉ là tiện từ Cửu Châu sang đây mà thôi, xin dẫn tôi đi gặp gia chủ ngươi.
Ngay sau khi Chu Phác nói ra thân phận của mình, vĩ lão nô bộc này mở to hai mắt nhìn, cẩn thận tỉ mỉ lại qua lại đánh giá mấy lượt Chu Phác.
- Được rồi, ngươi như vậy nhìn cũng không ra được kết quả gì, mang ta đi gặp gia chủ ngươi đi. Chu Phác có chút không kiên nhẫn được nữa.- Nếu ta là người đối với các ngươi lòng mang ác ý, làm sao còn cần phải hòa hòa khí khí sang đây bái phỏng chứ?
Sau khi gã quát lớn như vây, sắc mặt lão nô bộc lại biến đổi, nhưng nhìn thấy Chu Phác vẫn là dáng vẻ tính trước kỹ càng, ông ta chậm rãi cũng hiểu được đối phương nói rất có lý.
- Xin mời đi theo tôi, đại nhân.
Gã xoay người mang theo Chu Phác xuyên qua bụi cỏ hoa huyền quan hậu được chăm sóc kỹ càng, đi vào trong tòa nhà.
Tòa nhà kiểu Nhật đều là kết cấu làm bằng gỗ, vả lại dùng đồ gỗ chế cửa kéo kết nối với nhau, Chu Phác đổi lại một đôi guốc gỗ đi trong nhà, đi tới bên trong cùng của dinh thự. Mà lúc này, Kiều Bản Thực Thanh sớm đã đợi ở nơi này.
Đình viện Nhật Bổn vốn dĩ bó buộc, bởi vậy cửa sổ đều đóng hết, cho nên trong phòng càng thêm có vẻ mờ tối, khiến tình cảnh đột nhiên trở nên có chút ngưng trọng.
So với ca ca Kiều Bản Thực Thôn, Kiều Bản Thực Thanh phải càng thêm văn nhã hơn rất nhiều, vả lại bởi vì duyên cớ thường xuyên thân ở trong nhà, sắc da của y phải tái nhợt hơn rất nhiều, hơn nữa cách ăn mặc mộc mạc. Chu Phác liếc mắt nhìn qua lần đầu, cảm thấy giống như vị lão sư tư thục thời thiếu niên của gã kia, bất nhiên nhiều thêm mấy phần cảm giác thân cận.
Người hầu đi tới bên cạnh của y, sau đó cung kính nói rõ với y điều mắt thấy tai nghe của mình mới vừa rồi, và giống với lão nô bộc kia, Kiều Bản Thực Thanh đầu tiên nhất cũng đánh giá Chu Phác, dường như đang xác nhận thân phận của gã.- Nếu như ngài nói là huynh trưởng tôi gọi tới đây, xin hỏi ngài có mang tín vật gi hay không?
- Huynh trưởng của ngươi thật phải lớn gan hơn ngươi nhiều lắm. Chu Phác có chút không kiên nhẫn, quỳ ngồi thẳng xuống, sau đó hơi ngạo mạn nhìn đối phương.- Ta là đọc qua quốc thư cầu xin của các ngươi mới tới đây, vì giúp đỡ huynh trưởng ngươi, vì chính là giải cứu các ngươi. Kết quả ngươi còn đang sợ cái này sợ cái kia, chẳng phải là buồn cười sao? Nếu nói tín vật, thật sự không có, thế nhưng thư ngược lại có một phong.
Vừa nghe thấy Chu Phác lại nói tới sự tình quốc thư, trong lòng Kiều Bản Thực Thanh lại đã sơ lược xác nhận được thân phận đối phương… Nếu như Mạc Phủ hoặc là người nào khác thật biết những việc này, bọn họ lại hà tất tới thăm dò mình, bắt ngay lại thì được rồi.
Y gắng gượng lấy lại bình tĩnh, sau đó phất tay bảo lão nô bộc bên cạnh rời khỏi, và dặn ông ta để ý tình hình xung quanh, không cho phép bất kỳ kẻ nào tới gần nơi này.