Trong lòng của ông ta tự biết mình hiện tại đã là người đang trong hiểm cảnh, mệnh treo trong tay người khác, một ứng đối vô ý chỉ sợ cũng sẽ có họa sát thân, cho nên tuyệt không dám chậm trễ, lấy đầu chạm đất, sau đó lớn tiếng trả lời.
- Bẩm tướng quân đại nhân, tệ phiên mặc dù cách rất gần Trường Khi, nhưng có thương quán trú đóng của người Hà Lan, sau khi chiến sự bắt đầu, trong đám người Hà Lan nảy sinh ra một tí xôn xao, vì bình ổn những xôn xao đó, bỉ nhân không trước tiên đi can thiệp với người Hà Lan không được, củng cố lại thế cục, cho nên hao tốn một chút thời giờ...
Sau khi ngừng lại một chút, ông ta cảm thấy sức thuyết phục của lý do hiện tại còn chưa đủ, cho nên tiếp tục bổ sung thêm một câu.- Ngoài ra, bởi vì lúc trước hai bên Trường Khi và Phúc Cương đều có chiến sự kịch liệt, cho nên vẫn luôn có đại lượng lưu dân đi vào tệ phiên, vì kế sinh nhai của đám lưu dân này, tệ phiên không tiêu phí đại lượng tinh lực an trí bọn họ không được, thế cho nên chậm trễ thời giờ, kính xin tướng quân đại nhân khoan thứ!
Sau khi nghe xong phiên dịch, lông mày của Triệu Tùng hơi hơi giãn ra.
- Điều này cũng đúng, chuyện này cũng không có cách nào. Được rồi, ngươi đã trước kỳ hạn quy định đến đây, ta cũng không truy cứu chuyện lúc trước với ngươi nữa, tuy nhiên, từ hiện tại trở đi, ngươi cũng đã thuộc sở hữu của quân đội Đại Hán chúng ta rồi, ngươi có hiểu không?
- Bỉ nhân hiểu rõ! Tùng Phổ Long Tín vẫn như cũ lấy đầu chạm đất, vẫn luôn không có ngẩng đầu lên.- Trước khi bỉ nhân đến Trường Kỳ, đã thông báo cho trọng thần và phiên dân trong phiên rồi, hiện tại quân đội trong phiên cũng đã triệu tập xong xuôi, ngồi chờ Đại Hán tiếp thu.
- Ta sẽ tiếp thu phiên binh của những người khác, tuy nhiên của ngươi thì trước tiên có thể lưu trữ lại. Triệu Tùng bình tĩnh mà trả lời.- Bọn ngươi hãy phái người trở về thông báo với nhóm phiên của ngươi một chút. Những phiên binh của các ngươi, phải tiếp tục đàn áp lưu dân đi vào phiên ngươi, và hỗ trợ quân đội Đại Hán tổ nhóm cho bọn họ, đưa đến bên Trường Kỳ, hiểu chưa?
Triệu Tùng lúc này đang phiền lòng vì không đủ lao dịch tại Trường Khi, sau khi nghe thấy Tùng Phổ Long Tín nói rằng trong phiên mình còn có rất nhiều lưu dân chạy nạn qua đó, gã ngược lại khá mừng rỡ, cho nên quyết định lợi dụng sức mạnh Bình Hồ phiên đem những lưu dân đó cũng đưa đến đây phục dịch, vì thế hơi chút tha lỗi cho Tùng Phổ Long Tín đến chậm cũng không sao cả.
- Bỉ nhân hiểu rõ. Bỉ nhân nhất định sẽ làm theo dặn dò của tướng quân đại nhân, kính xin đại nhân yên tâm. Tùng Phổ Long Tín cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra.
- Được rồi, ngươi cũng đừng quỳ như vậy nữa, ngẩng đầu lên đến bên cạnh đi. Triệu Tùng phất phất tay.
Tùng Phổ Long Tín như được đại xá, vội vàng ngẩng đầu lên, sau đó quỳ gối tới bên cạnh, cũng ngồi quỳ như những người khác.
Những phiên chủ bên cạnh, ngày thường ông ta gặp mặt còn muốn hàn huyên vài câu, nhưng hôm nay, lại không ai dám can đảm mở miệng nói chuyện, loại tĩnh mịch này vẫn luôn im lặng, chỉ có khi ngẫu nhiên có các phiên chủ khác chạy tới bái yết tướng quân Đại Hán, mới hơi hơi có chút tiếng người.
Các phiên chủ khác khi tới đây, tướng quân Đại Hán đều phải nói tới vài câu, hoặc hỏi han hoặc răn dạy, mà đám phiên chủ khi trả lời gã cũng giống như Tùng Phổ Long Tín, đều là tất cung tất kính, e sợ cho có nửa điểm vô lễ, rước lấy cơn giận của vị tướng quân đại nhân này.
Thời giờ dần qua, các phiên chủ tới đây càng ngày càng nhiều, gần như tất cả phiên chủ Cửu Châu mà Tùng Phổ Long Tín quen biết cũng dám đến đây, toàn bộ sảnh đường cứ dần dần cảm thấy có chút hẹp hòi rồi.
Tuy rằng điều kiện nơi này vô cùng đơn sơ, nhưng Tùng Phổ Long Tín cảm thấy, đây quả thực... Giống như là một tiểu Mạc Phủ tại đảo Cửu Châu, mà các phiên chủ trong phiên cũng giống như tiến đến tham kiến khai báo vậy.
Cũng không biết bản thân cuộc đời này còn có lại cơ hội đi đến Giang Hộ không?
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận ồn ào, Tùng Phổ Long Tín còn không có hiểu rõ chuyện gì xảy ra, lại phát hiện vị tướng quân Đại Hán kia, cùng với các quân quan Đại Hán bên cạnh đều đứng lên.
- Thiên sứ Đại Hán giá lâm! Ngoài cửa lại truyền tới một tiếng hô quát.
Hóa ra là như vậy! Tùng Phổ Long Tín giờ mới kịp hiểu ra.
Sứ thần Đại Hán, thay mặt chính là quyền uy của thiên tử Đại Hán, khi quân tiên phong của quân đội Đại Hán đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi như hôm nay, điều này cũng thay mặt cho quyền uy khó bề phản kháng, Tùng Phổ Long Tín khẩn trương cũng không dám thở mạnh ra, cuống quít lại lần nữa lấy đầu chạm đất, té quỵ trên đất.
Bởi vì quỳ như vậy, tầm mắt thấy được bị hạn chế, y chỉ đành nhìn thấy vài đôi giày chậm rãi đi tới chính giữa sảnh đường.
Cho đến một lát sau, tiếng bước chân rốt cục ngừng lại.
Chu Phác đi tới bên cạnh Triệu Tùng, sau đó quay người trở lại, quét mắt đi nhìn các phiên chủ đang quỳ tại đây, mà dưới tầm mắt của gã, Lập Hoa Tông Mậu theo gã cùng nhau đi vào cũng khom người lui về phía sau, quỳ ngồi xuống chính giữa đám phiên chủ này.
- Đều ngẩng đầu lên! Trong một mảnh yên lặng, Chu Phác dùng tiếng Nhật Bổn hét lớn một tiếng.- Nghe ta tuyên cáo đây!
Không ai dám can đảm cãi lại mệnh lệnh của gã, các phiên chủ đều ngẩng đầu lên nhìn Chu Phác, trong ánh mắt hoặc là sợ hãi hoặc là kinh hoảng, đều đang chờ đợi tuyên cáo của vị sứ thần Đại Hán.
Đây không phải thương nhân Đại Hán đã tới phiên của chúng ta sao? Tùng Phổ Long Tín đột nhiên phát giác người này hình như mình có quen biết, trong lòng cũng chợt rùng mình. Nhưng ông ta cũng biết bây giờ không phải là thời cơ nói chuyện, cho nên chỉ im miệng không nói.
- Nhiều năm qua, Mạc Phủ không riêng gì ngang ngược ở trong nước, cũng có chút bất kính với nước ta. Nước ta lúc trước xuất phát từ địa vị thượng quốc, nhiều lần đã dễ dàng tha thứ, nhưng... Mạc Phủ không chỉ không có cảm nhận được thiên ân mênh mông cuồn cuộn, ngược lại là làm trầm trọng thêm, làm ra đủ loại chuyện bất kính, thậm chí còn tự dưng gián đoạn mậu dịch giữa hai nước! Chu Phác nhìn đám phiên chủ này, đã bình ổn yên tĩnh giọng điệu nói.
- Thiên tử giàu có tứ hải, uy lăng bát hoang, Mạc Phủ dám can đảm làm ra loại chuyện này, nhất định phải bị trừng phạt!
Tiếp đó, ngữ khí của gã trở nên kịch liệt.- Cho nên, Đại Hán xuất binh, vì chính là khiến chư vị, khiến triều đình quý quốc từ trong áp bách gông cùm xiềng xích của Mạc Phủ được giải phóng ra! Vì chính là khiến bang giao giữa hai nước từ nay về sau đi lên quỹ đạo, rốt cuộc không cần phải bị loạn thần tặc tử ức hiếp quân thượng bức ép nữa!
Vừa nói, gã vừa chậm rãi dạo bước trong sảnh đường, đi qua đám phiên chủ đang quỳ tại đây thở lớn cũng không dám thở ra, gã biết rằng trong lòng những người này khẳng định không cho là đúng, nhưng gã không cần quan tâm đến chuyện này, hiện tại trong tay gã có binh đao, nói cái gì cũng có lý, nói cái gì đều là đúng cả đấy.
- Chư vị nếu đã tới đây, vậy chắc là đã đối với tuyên bố "Cửu Châu thưởng phạt lệnh " của ta làm ra lựa chọn. Thiên tử Đại Hán rộng lòng, chư vị nếu biết rõ đại nghĩa, cải tà quy chính, như vậy lúc trước cho dù chư vị có làm chút việc gì bất kính với Đại Hán, chúng ta cũng bỏ qua chuyện cũ, nhưng... Từ nay về sau, các ngươi phải nghe theo chỉ lệnh của quân đội Đại Hán chúng ta, nếu không sẽ đối mặt trừng phạt thiên uy của Đại Hán, hiểu chưa? !