Đây… Đây… đây là muốn dùng đại pháo tới oanh phá thành sao?
Cõi lòng Nội Đằng Trung Trọng vốn đã giống như nước lặng, xuất hiện dao động kịch liệt.
Mấy ngày qua, đại quân giặc Hán tuy rằng bao vây thành Cửu Lưu Mễ, nhưng vẫn luôn không có phát động tấn công, cũng không dùng đại pháo oanh thành, Nội Đằng Trung Trọng phán đoán bọn họ bởi vì vượt biển mà tới, cho nên còn chưa có vận chuyển hỏa pháo lớn tới, ngoài ôm lòng may mắn cũng không tự chủ được có mấy phần lòng tin.
Nhưng, theo đại tướng tổng binh giặc Hán tới đây, loại may mắn này cũng liền lập tức biến thành bọt nước, Nội Đằng Trung Trọng thật không có nghĩ tới, hai bên khai chiến mới bao lâu, giặc Hán đã vận chuyển được đại pháo tới dưới thành Cửu Lưu Mễ đất tim gan của Cửu Châu.
Bởi vậy thấy được, quân đội Đại Hán đến tột cùng tinh nhuệ cỡ nào, sửa soạn của bọn họ lại đầy đủ cỡ nào.
Sau khi những quân đội này đánh hạ Cửu Châu, nhất định còn sẽ bắc tiến đi giao chiến với Mạc Phủ. Tướng quân đại nhân, thật sự đủ ngăn cản được cơn sóng to của giặc Hán sao? Mặc dù biết kỳ hạn chết của mình đã sắp tới rồi, Nội Đằng Trung Trọng vẫn là không kìm nổi lo lắng vì Tướng quân.
- Mau! Mau đi phái người ra ngoài thành đón đánh! Thừa lúc bọn chúng bước chân chưa vững, phá hủy những đại pháo này! Theo lo lắng lão thốt ra mệnh lệnh.
Nhưng mà, lão ngạc nhiên phát hiện, không ai phục tùng mệnh lệnh của mình, không ai ra khỏi thành tập kích giặc Hán, người chung quanh chỉ là lạnh lùng nhìn hết thảy dưới thành, giống như vốn dĩ không can hệ tới sống chết của mình.
Đã không còn hi vọng nữa, Nội Đằng Trung Trọng lại lần nữa rõ ràng sự thật này.
Cứ như vậy, lấy một loại thái độ lạnh lùng khác thường, đám người bên trên tường thành nhìn quân đội Đại Hán sửa soạn trước khi pháo kích dưới thành.
Nội Đằng Trung Trọng da đầu ngứa ngáy, toàn thân đều căng cứng. Lão nhận ra tường thành mình muốn mượn nhờ, hiện giờ e là cũng không có ý nghĩa bao lớn, loại đả kích từ hi vọng tới tuyệt vọng này, khiến lão quả thật không cách nào chịu đựng được.
Nhưng mà, cỗ máy quân sự Đại Hán cũng sẽ không bởi vì cử động bên phía bọn họ mà có bất kỳ biến đổi mới hoặc là trì hoãn nào, chính theo cái nhìn chăm chú của Nội Đằng Trung Trọng, đại tướng tổng binh quân đội Đại Hán phất tay thật mạnh, sau đó… pháo kích bắt đầu rồi.
Số lượng đại pháo cũng không nhiều, nhưng lại khiến cả mặt đất đều dường như trở nên chấn động, đạn pháo so với đầu người còn phải lớn hơn bị sức mạnh đáng sợ của những đại pháo này ném mạnh sang, sau đó nện thật mạnh lên trên tường thành.
Nổ vang của những đạn pháo này giống như rống giận của lôi thần, mà khi bọn chúng bùng nổ tới trên tường thành thành phiên, cũng giống như người khổng lồ vung chùy, rất nhanh khiến cho tường thành xuất hiện rất nhiều khe nứt, cuối cùng xuất hiện rất nhiều chỗ sụp đổ.
Tường thành vốn dĩ bị xem là che chở, nhưng bây giờ theo oanh kích của quân đội Đại Hán dễ dàng liền sụp vỡ rồi, quả thật đơn giản giống như là đập vỡ vỏ trứng.
Sự thật này khiến trong lòng mỗi người đều tràn đầy sợ hãi không có hình trạng, rất nhiều người hé miệng kêu rên kỳ quái, nhưng bởi vì duyên cớ bị đại pháo mới rồi chấn động màng tai, bọn họ lại nghe không được tiếng kêu quái dị của mình và người bên cạnh. Đá tảng và chi cụt đứt bay loạn trong không trung, sau đó dần dần rơi xuống, quả thật là tới được bên trong thế giới không phải của con người.
Nhưng mà, đả kích giặc Hán cho bọn họ còn xa không chỉ như vậy, theo chấm dứt của pháo kích, giặc Hán hô to khẩu lệnh xung phong, giống như nước thủy triều hướng về phía phiên thành Cửu Lưu Mễ đã tàn phá xông tới.
Nội Đằng Trung Trọng vốn dĩ trông mong đủ đánh lui mấy lần tấn công của bọn chúng, hiện giờ đã hoàn toàn tuyệt vọng rồi, bởi vì lão rõ ràng biết, theo pháo kích hủy diệt của Đại Hán, tường thành đã không còn hữu dụng gì nữa rồi, mà phiên binh thậm chí binh Mạc Phủ của chính lão, sĩ khí cũng đã hoàn toàn suy sụp rồi.
Quả nhiên giống như dự tính của lão, thời điểm giặc Hán xông tới chỗ hổng tường thành, cực ít có binh sĩ chống cự, cho dù có một số người miễn cưỡng chống cự, bọn họ cũng rất nhanh bị giặc Hán giết chết.
Hiện giờ, giặc Hán mắt thấy đã sắp xông vào trong tường thành rồi.
Cứ như vậy xong rồi sao?
Nội Đằng Trung Trọng trong đầu trống rỗng, ngơ ngác nhìn hết thảy điều này.
Nhưng rất nhanh lão liền hồi phục thần trí, sau đó lập tức đi xuống tường thành, cũng không quản được những bộ hạ của mình rồi, liền xông thẳng tới bên trong Thiên Thủ các, nơi đây đã không còn mấy người nữa, chính ngay cả thị nữ cũng không biết chạy đi nơi nào rồi.
- Lão trung đại nhân, giặc Hán phát động tiến công rồi sao? Nhìn Nội Đằng Trung Trọng mặt không còn huyết sắc, phiên chủ lưu lại ở trong các Hữu Mã Trung Lại thấp thỏm bất an hỏi.
Hữu Mã Trung Lại năm nay không quá ba mươi tuổi, y cũng không ngờ tới mình vừa mới kế thừa chức phiên chủ liền gặp phải việc xui xẻo như vậy.
- Đúng vậy a, bọn chúng đã phát động rồi. Nội Đằng Trung Trọng lấy một loại trầm tĩnh quỷ dị trả lời.
- Vậy ngài sao lại trở về? Hiện giờ trước thành cần có đại nhân chỉ huy a! Hữu Mã Trung Lại nóng nảy.
- Chỉ huy? Còn chỉ huy cái gì? Nội Đằng Trung Trọng mỉm cười.- Đại Hán đã công phá thành rồi, hôm nay… không, buổi trưa nơi này liền phải rơi vào tay giặc rồi.
- Cái gi! Hữu Mã Trung Lại quá mức sợ hãi.
- Chúng ta mổ bụng thôi, phiên chủ. Trước khi Đại Hán lẻn vào, chúng ta phải tận trung thôi. Nội Đằng Trung Trọng cũng không có nhiều lời, lão rút ra bội đao của mình, sau đó lạnh lùng nhìn Hữu Mã Trung Lại.- Ta trước vì người giới sai (người chứng kiến người khác mổ bụng), sau đó lại tự mình mổ bụng.
Lão biết rằng Hữu Mã Trung Lại thử sang đầu hàng Đại Hán, mà lão cũng tuyệt sẽ không để Hữu Mã Trung Lại chết sau mình.
Ở bên trong vũng máu lai láng bên cạnh thi thể Hữu Mã Trung Lại đao ở trong bụng, nghe tiếng gào thét của binh lính giặc Hán càng lúc càng gần, Nội Đằng Trung Trọng mờ mịt nhìn trần nhà đại sảnh, sau đó chĩa bội đao về hướng mình.
- Đời người năm mươi năm, chẳng qua một hồi ảo tưởng mà thôi. Lão thì thào tự nói.- Tướng quân đại nhân, hãy bảo trọng.
Theo một tiếng vang khẽ nặng nề, thống trị của Mạc Phủ ở Cửu Châu, liền đã tới lúc kết thúc rồi.
Giống như dự đoán trước của Nội Đằng Trung Trọng, sau khi Đại Hán dùng đại pháo oanh phá tường thành, vả lại phát động tổng tấn công, chống cự của phiên thành Cửu Lưu Mễ rất nhanh liền bị xung phong của quân đội Đại Hán tan rã rồi. Sau khi thành ngoài rơi vào tay giặc, chống cự của Thiên Thủ các cũng không có kéo dài bao lâu, rất nhanh đã bị quân đội Đại Hán công phá.
Rất nhanh, theo mệnh lệnh của Triệu Tùng, phiên quân các phiên khác cũng được đưa vào bên trong chiến trường, đi theo vọt vào bên trong thành Cửu Lưu Mễ. Trước đó những phiên quân này ở bên cạnh quân đội Đại Hán xem chiến đấu, sau khi pháo kích Đại Hán bắt đầu tiến hành hủy diệt thành Cửu Lưu Mễ, bọn họ đã bị dọa tới mức mất hồn mất vía, sau khi nghe thấy mệnh lệnh của Triệu Tùng nào còn dám không làm theo?
Thời điểm đang say sưa việc chiến đấu công thành, Triệu tùng vẫn lưu ở ngoài thành như cũ, đợi chờ chiến thắng bên trong thành truyền tới, mà y cũng không có thất vọng, ngay vào buổi trưa cùng ngày, cả thành Cửu Lưu Mễ liền bị quân đội Đại Hán và phiên quân công hạ. Một bộ phận thủ quân trong thành bị quân đội Đại Hán tiêu diệt, mà người còn lại trong lúc sợ hãi chọn lựa đầu hàng. Tâm nguyện Nội Đằng Trung Trọng vốn dĩ trông cậy kiên thủ mấy ngày, cho Tướng quân Mạc Phủ kéo dài thêm mấy ngày liền rơi vào hư không.