Lưu Tĩnh cũng không vội không vàng, dựa theo chỉ bảo của Nội Đằng Trung Trọng ngồi xuống, lẳng lặng yên chờ đợi vị Lão trung Mạc Phủ này lên tiếng.
- Khiến cho đại sứ đợi lâu rồi, thật có lỗi. Cho đến sau khi Nội Đằng Trung Trọng xử lý xong văn kiện trên bàn, lão mới đặt bút xuống, sau đó ngẩng đầu lên cười với Lưu Tĩnh.
Tiếp theo, lão lại duỗi lưng một cái, sau đó ngã về phía sau.- Ai, gần đây thật đúng là bận rộn a, có quá nhiều chuyện chờ ta đến xử lý, thật đúng là khiến người ta đau đầu.
- Đại nhân khổ cực rồi. Lưu Tĩnh cung kính thi lễ với lão.
- Tất cả mọi người vất vả, cũng là vì quốc sự a! Nội Đằng Trung Trọng đầu tiên là thở dài, sau đó lại mỉm cười.- Tuy nhiên nói thật, khí cụ này của người Nam Man thật đúng là có ích, dùng rất là thoải mái... Bọn họ còn thật sự biết hưởng thụ a, chỉ tiếc ta chỉ ở nơi này hưởng thụ một chút.
- Khi Đại nhân trở về Giang Hộ, cũng mang được về mà? Lưu Tĩnh cười hỏi.- Nói không chừng còn ở trước mặt các đồng liêu phơi bày một chút đó.
- Khó mà làm được, ta không được lập dị ở Giang Hộ, cũng không được làm ra vẻ khác người được, nếu không có rất nhiều người sẽ nói xấu sau lưng ta đó. Nội Đằng Trung Trọng gượng cười, sau đó lập tức dời đến câu chuyện khác.- Thôi đi, nên bàn về chính sự rồi... Lưu đại nhân, hôm nay ta kêu ngươi đến đây, là có chút chuyện quan trọng phải hỏi ngươi.
- Xin Đại nhân cứ việc hỏi? Lưu Tĩnh có chút tò mò.
- Bởi vì hiện tại Giang Hộ còn chưa có chọn được người phái đến đây tiếp nhận công việc của Trúc Trung Trọng Nghĩa, cho nên gần đây sự vụ tại Trường Khi vẫn luôn do ta đi xử lý. Tuy rằng ngay từ đầu là cực kỳ phức tạp khiến người đau đầu, nhưng hiện tại cuối cùng là rõ ràng rồi. Nội Đằng Trung Trọng bỗng nhiên hơi hơi mỉm cười.- Chúng ta cũng đã điều tra xong, lúc trước Trúc Trung Trọng Nghĩa đã nhiều lần vơ vét qua tài sản của thương nhân quý quốc, thậm chí lễ vật của bản thân đại nhân, có một số tiền tài và lễ vật đã bị hắn tiêu xài rồi, cho nên không cách nào truy cứu được, nhưng lễ vật thì truy cứu được, chúng tôi cũng đã dọn sạch phong tồn (đồ còn lại) rồi, đến lúc đó làm phiền đại nhân đem những lễ vật này đều lấy về đi, những thứ đoạt được không hợp pháp đó chúng tôi không lưu lại.
- Đây... Lưu Tĩnh vô cùng kinh ngạc.
Không nghĩ tới sau khi xét nhà lại còn được trả lại đồ đạc? Chuyện phá lệ ngạc nhiên này quả thật lúc trước gã chưa từng nghe qua, nghĩ rằng trong Mạc Phủ Nhật Bản cũng không có quy củ như vậy, xem ra đây là quyết định của cá nhân Nội Đằng Trung Trọng rồi.
Thật đúng là coi trọng ta a, xem ra tâm tư Nhật Bổn muốn lôi kéo ta rất rõ ràng rồi... Trong lòng của gã cười lạnh.
- Tạ ơn đại nhân! Gã rất nhanh liền khôi phục điềm tĩnh, vội vàng gửi lời cảm ơn tới đối phương.- Đại nhân đến đây, khiến cho bầu trời tại Trường Khi được biến đổi, cũng khiến cho oan khuất của chúng tôi được sáng tỏa, phải nói tài đức sáng suốt!
- Chuyện này vốn là trách nhiệm thuộc về trên người của chúng tôi, ta hiện tại cũng chẳng qua là bổ cứu mà thôi, sao lại nói là tài đức sáng suốt được? Nội Đằng Trung Trọng lắc lắc đầu.- Lưu đại nhân, đây chỉ là một chuyện trong đó mà thôi, còn có một việc ta còn muốn hỏi ngươi.
- Xin đại nhân cứ việc hỏi?
- Từ lúc ta bắt đầu tiếp nhận sự vụ Trường Khi tới nay, có một số việc trở nên rất kỳ quái rồi. Nội Đằng Trung Trọng không chút hoang mang mà từ trong đống văn kiện trên bàn mình rút ra vài bản ghi chép, sau đó ném tới trước mặt Lưu Tĩnh.- Căn cứ bản ghi chép tại bến cảng, gần đây thương thuyền từ bên quý quốc tới đây, so với trước kia đã giảm xuống khá nhiều, số lượng hàng hóa vận chuyển đến đây cũng giảm xuống không ít, xin hỏi đây là nguyên nhân gì?
- Đây... Lưu Tĩnh hơi chậm lại, nói chung trước đó gã cũng nghĩ qua sẽ bị người ta tra hỏi loại chuyện này, cho nên lập tức chọn dùng lí do thoái thác trước kia mà mình đã nghĩ ra.- Đây là bởi vì... Bởi vì giữa hai nước chúng ta hiện tại đang tranh cãi trên mậu dịch, hiện tại trong nước có chút bất mãn đối với việc này, cho nên đã hạn chế thương thuyền lui tới mậu dịch, chúng tôi, chúng tôi cũng đang vì thế mà cảm thấy lo lắng. Hơn nữa, hiện tại còn chưa có khôi phục xuất khẩu đồng, đại nhân bên này lại muốn hạn chế mậu dịch lui tới giữa hai bên.
- Đúng vậy a —— quý quốc xem ra quả thật đang tức giận trong lòng, việc này đã ở trong tình lý. Nội Đằng Trung Trọng gật gật đầu, chấp nhận cách nói này rồi.- Nhưng cưỡng ép hạn chế mậu dịch lui tới giữa hai nước, đây cũng không phải là bản ý của chúng tôi.
- Sự việc đến nước này, cũng không toàn bộ trách chúng tôi được? Lưu Tĩnh gượng cười.- Chúng tôi cũng không hy vọng mậu dịch giữa hai nước vào lúc này lại xuất hiện nhiều khúc chiết như vậy.
- Nếu sự việc đã xảy ra rồi, lại đi truy cứu chuyện trước kia đã không có ý nghĩa gì rồi? Gã có ý đi châm biếm ngược lại, Nội Đằng Trung Trọng làm như không có nghe được vậy.- Đại nhân, hiện tại chuyện trọng yếu nhất là giải quyết những nghi nan đó, hơn nữa càng nhanh càng tốt. Xin hỏi trước kia chuyện ta đã nói qua với đại nhân kia, hiện tại có kết quả chưa?
Lão nói đến tự nhiên là chuyện muốn tiến đến Đại Hán đàm phán với triều đình Đại Hán rồi, việc này đương nhiên tuyệt đối không thực hiện được, Lưu Tĩnh chỉ tùy tiện báo cáo một chút với trong nước mà thôi, nhưng làm sao nói cho ông ta biết tình hình thực sự được.
- Tôi đã báo cáo nhanh cho trong nước, hiện tại trong nước đại khái còn đang thương thảo xử lý nên ứng đối như thế nào, kính xin đại nhân hãy chờ đợi thêm chút nữa. Lưu Tĩnh thấp giọng trả lời.- Nghĩ rằng rất nhanh sẽ có kết quả.
Có lẽ là vì đáp án như vậy vô cùng không hợp ý của lão, nên Nội Đằng Trung Trọng cau mày lại, nhìn ánh mắt của Lưu Tĩnh cũng trở nên linh hoạt, sắc bén rất nhiều.
Lưu Tĩnh đè nén xuống bồn chồn trong lòng, tận lực điềm tĩnh ngồi tại đó.
- Vậy còn có một việc, cũng xin mời đại sứ cho ta một lời giải thích! Nội Đằng Trung Trọng đã im lặng một lát sau, đột nhiên lại cầm lên một trang giấy mở ra.- Căn cứ báo cáo của thương thuyền Hà Lan khi tới đây, bọn họ dọc theo đường đi đến Trường Khi nhiều lần bị hải tặc quấy rầy qua, rất nhiều thuyền đồng hành cũng bị bức bách trở về địa điểm xuất phát rồi, bọn họ thật vất vả mới mạo hiểm đi vào Nhật Bổn —— cũng chính bởi vì nguyên nhân này, hiện tại mậu dịch của quốc gia ta cùng vơi người Hà Lan cũng bị ảnh hưởng thật lớn. Thậm chí, căn cứ theo miêu tả của các thương nhân trên thuyền buôn Hà Lan, bọn họ trước khi đến Trường Khi, bên ngoài biển khơi nhìn thấy không ngừng có thương thuyền và chiến hạm của Đại Hán qua lại không ngớt, hơn nữa địa điểm đích đến đều là vùng đất Cao Ly, xin hỏi đại nhân, thương thuyền đã tới ngoài biên giới của quốc gia ta lại băn khoăn không tiến vào, chiến hạm cũng không ngừng rình rập quốc gia của ta, đây cũng là vì sao?
Vấn đề này, trực chỉ yếu hại, thật ra khiến Lưu Tĩnh nhất thời im bặt.