Ông ta cho ra phương lược là đào hào cố thủ ở nơi này, dựa vào phòng thủ để tiêu hao binh lực của quân đội Đại Hán, sau đó chờ đợi tăng viện phương diện Trường Khi, vì thế ông ta đã vài lần phái ra sứ giả, đòi Trường Khi mau chóng tới tăng viện vinh Bác Đa. Mãi tới lúc này bởi vì hỗn loạn hai nơi, ông ta vẫn là không biết tin tức quân đội Đại Hán đã chuyển sức mạnh tấn công chủ chốt về phía Trường Khi.
Theo kiên trì của ông ta, thời giờ một buổi tối trôi qua, hai bên không có phát sinh chiến đấu gì. Rất nhiều người đều bởi vì không có được tập kích quân đội Đại Hán mà cảm thấy tiếc nuối.nhưng tới sau buổi sáng, ngay sau khi tin tức Trường Khi chịu phải tấn công truyền tới, mọi người liền không rảnh vì điều này mà tranh luận nữa.
Sứ giả Mạc Phủ phái tới, ngoại trừ báo cho tin tức này, còn mang tới mệnh lệnh của Lão trung Nội Đằng Trung Trọng, đòi bọn họ rút ra một bộ phận quân đội vịnh Bác Đa đi tăng viện Trường khi. Dù sao so với vịnh Bác Đa, Trường Khi phải càng thêm trọng yếu hơn rất nhiều.
Nhưng mệnh lệnh của Lão trung đại nhân lại rước lấy tranh luận mới ở nơi này, một bộ phận người cảm thấy nên nghe theo lệnh, dù sao phòng vệ Cửu Châu cần liên thủ hợp lực của tất cả mọi người, chống đỡ được càng lâu càng đủ chờ đợi Mạc Phủ từ Bản Châu phái viện binh tới. Nhưng mặt khác lại có một bộ phận người cảm thấy nếu như từ nơi rút đi quân đội, chỉ e liền sẽ có hiểm nguy vịnh Bác Đa hoàn toàn mở rộng môn hộ. Nếu như quân đội Đại Hán thật sự đột phá phòng ngự nơi này. Phúc Cương phiên như nay liền hoàn toàn bại lộ dưới móng sắt của quân đội Đại Hán, khó tránh khỏi sẽ chịu phải độc hại.
Ý kiến hai phe đều rất có lý lẽ, cho nên tranh chấp không thôi, cuối cùng lại khiến Hắc Điền Trung Chi rơi vào khó khăn, cuối cùng một vị gia lão tâm phúc lén lút cùng ông ta nói rõ lợi hại “phiên chủ tự mình lưu lại ở nơi này đơn độc chống lại quân đội Đại Hán, thành cố nhiên không đáng tiếc, nếu bại thì sẽ đại họa lâm đầu. Quân đội cả Phúc Cương phiên cũng sẽ bởi vì tận diệt hết mà khó khôi phục, nếu dẫn đắt một quân đi Trường Khi, chí ít bảo tồn được quân đội trong tay. Vả lại tụ hợp đại quân nơi đó cũng sẽ càng thêm an toàn một chút. Phúc Cương phiên về sau cho dù bị quân đội Đại Hán gây hại, chỉ cần sống sót qua đi, Mạc Phủ sau cuộc chiến nhất định sẽ thương cảm phiên chủ trung thành, mà thêm ơn đối với phiên chủ.
Nói rõ như vậy rốt cuộc đả động Hắc Điền Trung Chi, từ góc độ ông ta nhìn lại, đây xác thật là chọn lựa tốt nhất rồi, Hắc Điền Trung Chi sau khi nghe xong rốt cuộc hạ xong quyết tâm, muốn mang một nửa quân đội đi cứu viện Trường Khi, dặn dò bộ hạ còn lại phải ở nơi này tận hết sức lực chống đỡ quân đội Đại Hán. Nếu như bọn họ chống không được, những dân trong lãnh địa Phúc Cương phiên này làm thế nào, ông ta hiện giờ không màn tới được.
Ngay tại thời điểm Tất Túc và Hoàng Xương Quốc quyết nghị định xong, Hắc Điền Trung Chi cũng ở hậu phương hoàn thành tập kết của mình. Hắc Điền Trung Chi cưỡi ở trên ngựa, sửa sọan dẫn đầu bộ hạ của mình trước đi Cửu Châu tụ họp.
Nhưng mà, ngay thời điểm bọn họ sửa soạn hành quân, quân đội Đại Hán bắt đầu tấn công.
- Oanh! Nương theo tiếng gầm rú đinh tai nhức óc, cả mặt đất tựa hồ như trở nên chấn động.
Loại tiếng gầm rú này vốn dĩ là làm người ta sợ hãi như vậy. Nhưng sau khi trải qua tối hôm qua, Hắc Điền Trung Chi đã có một chút thích ứng, không giống hôm qua hồn bay phách lạc như vậy nữa. Nhưng mà ông ta đột nhiên nhận ra, điểm rơi của đạn pháo cũng không phải trong phương viên tầm bắn của những hải thuyền hôm qua kia, mà là những công sự phòng ngự ông ta bảo phiên quân trong khoảng mấy ngày ngắn ngủi dựng lên kia.
Tường đất thấp ở trước mặt đạn pháo kim loại thật sự cấp tốc oanh tới lộ rõ rất yếu ớt, rất nhanh đã bị đánh ra một số lỗ hổng, những lỗ hổng này theo đạn pháo tiếp theo sau tiếp tục oanh kích, rất nhanh biến thành sụp đổ diện tích lớn, tường đất trước đó bọn họ khẩn cấp dựng lên bất chợt liền biến thành một mảnh đất bằng phẳng.
Mà phiên binh ở đầu tiền tuyến bên trong pháo kích cũng đồng dạng tổn thất thảm trọng, máu thịt và chi cụt trộn lẫn bên trong bùn đất biến thành một loại đồ vật màu nâu đen mơ hồ khiến người ta nói không ra lời.
Ngay thời điểm sau khi nhìn thấy loại tình trạng bị đại pháo oanh kích mãnh liệt một lần nữa này, Hắc Điền Trung Chi kinh hãi thiếu chút nữa từ trên ngựa ngã xuống. Ông ta cả người đều phát run, nào còn có ý chí hiên ngang thầm than sinh không gặp thời năm đó, mãi tới hiện giờ ông ta mới nhận ra, phụ tổ tằng tổ đã từng rốt cuộc trải qua một loại cuộc sống như thế nào.
Nhưng ông ta hiện giờ cũng không còn lòng dạ và mong muốn nhớ lại nữa, bởi vì sau khi pháo kích mãnh liệt, quân đội Đại Hán rất nhanh liền phát động xung phong, từ trước trận địa quân đội Đại Hán truyền tới tiếng kêu gào đinh tai nhức óc, sau đó một mảnh lửa nóng quét về phía ông ta.
Những đại pháo này là thuyền vận chuyển vào buổi tối chuyển tới, vì tiện vận chuyển, cho nên đại pháo và xe pháo chia ra vận chuyển và tháo dỡ. Vì mau chóng đưa vào chiến đấu, bọn pháo binh gần như trắng đêm không nghỉ, lấy nỗ lực lớn lao, lần nữa tháo dỡ những đại pháo này vả lại mang xuống xe pháo, sau đó trước khi màn đêm chấm dứt, đẩy bọn chúng tới trước trận hai quân hôm qua và bãi đất pháo đài vốn có, chỉ là họng pháo đổi phương hướng.
Tất Túc sớm đã sửa soạn phát động tấn công trước, bởi vậy vẫn luôn thúc giục pháo binh gia tăng sửa soạn, theo thúc giục của y, pháo binh rốt cuộc vào buổi sáng đã làm xong chuẩn bị cuối cùng, bọn quan quân chuyên nghiệp huấn luyện có tốt chất trợ giúp quan trắc bãi đất pháo đài, điều chỉnh xong pháo kích trước đó, sau đó chờ đợi mệnh lệnh Tất Túc.
Ngay thời điểm bộ đội tập kích xong sửa soạn phát động tấn công, Tất Túc lập tức hạ đạt mệnh lệnh bắt đầu pháo kích.
Theo mệnh lệnh của y, đại pháo quân đội Đại Hán lập tức bắt đầu oanh kích trận địa và doanh trại quân địch, tuy rằng đại pháo được chuyển lên bờ không phải rất nhiều, nhưng theo chỉ huy của quan quân pháo binh phục dịch nhiều năm, hỏa pháo được vận dụng đầy đủ, vô số đạn pháo bắt đầu không mảy may lưu tình nện vế phía quân địch đối diện.
Sau đó, pháo kích vừa mới kết thúc, pháo đài liền vung múa cờ hiệu với bên dưới ra hiệu mình đã hoàn thành nhiệm vụ. Mà lúc này, quân đội Đại Hán xung phong cũng đã chuẩn bị thỏa đáng.
Theo Tất Túc dùng quân đao vung lên thật mạnh, quan quân từng liên đội đồng dạng gào thét hạ đạt mệnh lệnh xung phong với bọn binh sĩ.
Tiếp đó chính là một tiếng gầm lên giận dữ của hơn ngàn binh sĩ gần như đồng thời phát ra, sau đó lửa nóng màu đỏ hướng về phía chỗ hỏng tường thấp đối diện bị oanh kích qua một lượt thổi quét mà đi, che trời phủ đất.
Bởi vì đoàn trưởng Tất Túc trước đó đã có dặn dò qua “không cần phải quá mức duy trì trận hình, phải tăng nhanh tốc độ, không lưu tình chút nào xông phá kẻ địch, sau đó nối đuôi nhau truy đuổi, khiến cho bọn chúng không cách nào tập kết lại nữa, đánh tan quân địch trước mặt”, cho nên binh binh sĩ này cũng không có quá để ý trận hình, chỉ là cùng với mấy binh sĩ tiểu đội của mình giữ gìn khoảng cách nhất định, tránh cho khỏi quá mức phân tán.