Sau đó, dường như chợt nhớ ra điều gì đó, y lại ngẩng đầu lên.
- Nếu đã như vậy, chuyện của sứ giả Đại Hán tuyệt đối không kéo dài được nữa! Hiện tại cứ dứt khoát tập trung bọn họ lại, đưa đi Giang Hộ Nếu như tất cả gió êm sóng lặng, bọn họ chính là khách của Mạc Phủ. Nếu quả thật có chẳng may, có thêm một đám người cũng có hữu dụng.
Lúc này, đột nhiên từ ngoài cửa sổ truyền đến tiếng người, hơn nữa âm thanh càng lúc càng trở nên ồn ào. Bầu trời đêm vốn dĩ yên tĩnh cũng đã bị phá vỡ.
Nội Đằng Trung Trọng vốn dĩ muốn mặc kệ, nhưng dường như trong lòng có dị cảm, lão mở to hai mắt, sau đó chợt đứng dậy, đi lảo đảo về phía cửa sổ.
Vì đang ngồi xổm nên khí huyết không thông, sau khi lão nhìn thấy cảnh tượng ngoài cửa sổ, thì càng đầu váng mắt hoa, lảo đảo suýt chút không đứng lên nổi.
- Sao vậy, đại nhân?
Tằng Ngã Cổ Hựu cảm thấy có gì đó không đúng, liền chạy đến.
Vừa sang đó nhìn, ngay cả y cũng trợn mắt há hốc mồm.
Qua cửa sổ của lầu cao, y nhìn thấy rõ ràng, ở đằng xa, tại một góc thành Trường Kỳ, có mấy kiến trúc đã xảy ra hỏa hoạn. Thế lửa rất lớn, xông thẳng lên trời, xung quanh được chiếu sáng, nhìn thấy nam nhân và nữ nhân mang guốc gỗ mặc nội y hốt hoảng bỏ chạy. Từ xa nhìn lại, ngọn lửa lan tới là một cái lưỡi nuốt cả bầu trời, nơi nào cái lưỡi đó quét qua thì đều là một mảnh đen ngòm. Ngọn lửa hừng hực không kiêng nể khuếch trương nanh vuốt của nó, hòng bao trùm mọi nơi theo thống trị của nó.
Lúc bấy giờ đã gần mùa hè, nên tiết trời nóng bức. Theo trợ giúp của gió, thế lửa càng lúc càng lớn, rất nhanh đã lan sang phòng ốc bên cạnh, tiếng gào thét thê lương càng lúc càng lớn, truyền thẳng đến lầu cao chỗ bọn họ.
Hỏa hoạn vốn là thường gặp, như một trận hỏa hoạn như thế này, khiến cho hai vị trọng thần Mạc Phủ ở đương trường đều chấn động trong lòng.
Bởi vì, phương hướng và vị trí của ngọn lửa, rõ ràng chính là nơi tọa lạc của sứ quán Đại Hán.
Chuyện này rốt cuộc thay mặt cho điều gì? Hai vị quan viên không hẹn cùng nghĩ đến một nơi.
- Đáng chết!
Nội Đằng Trung Trọng mắng to một tiếng, sau đó lảo đảo suýt ngã xuống đất, may mà được Tằng Ngã Cổ Hựu nhanh mắt nhanh tay mới đỡ cho khỏi ngã.
Nội Đằng Trung Trọng rất nhanh đã khôi phục lại chút tinh thần, sau đó chật vật đứng lên, hô to với Tằng Ngã Cổ Hựu.
- Đừng lo cho ta, mau dẫn người đi bắt người! Bắt được bao nhiêu thì bắt bấy nhiêu, đừng cho bọn chúng chạy thoát!
- Vâng, thưa đại nhân!
Tằng Ngã Cổ Hựu đương nhiên cũng biết tính nghiêm trọng của chuyện này. Y lập tức đáp lời, sau đó nhanh chóng chạy xuống lầu, đi theo tùy tùng của mình đến quan thự của Trường Khi.
Sau đó, rất nhanh, y đã dẫn theo quan lại trong quan thự đến nơi tọa lạc của thương quán Đại Hán, nhưng lúc này, nơi từng có một kiến trúc khổng lồ đã biến thành một đống hoang tàn cháy đen.
Lửa vẫn còn đang thiêu đốt hừng hực, cơn gió nóng không ngừng thổi vào mặt họ, khiến y càng thêm phiền muộn cực kỳ.
Bởi vì y vừa hỏi người khác, đều nói sau khi lửa bốc lên không thấy một người nào từ trong thương quán chạy ra.
Hoặc là bọn họ đều đã chết, hoặc là bọn họ trước đó đã chạy rồi. Kết quả nào đối với y mà nói đều là tai họa lớn.
Y kiềm nén hoảng sợ và phẫn nộ trong lòng, chăm chú nhìn về phía thương quán đang bị thiêu rụi, lớn tiếng ra lệnh cho người mình mang theo lập tức cứu hỏa.
Nước được lấy ra từ giếng nước các nơi rất nhanh đã được đưa đến, mà ngay cả bá tánh dân phu cũng được điều động. Mọi người vội vàng cứu hỏa, mà y cũng dẫn người tuần tra bốn phía, để phòng có người thừa lúc loạn mà chạy trốn.
Nhưng mà, mãi đến lúc bình minh, y vẫn không tìm được một người nào của thương quán Đại Hán. Lúc này lửa đã được dập tắt. Y dẫn theo theo người đi vào giữa đống hoang tàn của thương quán, cẩn thận tra xét.
Vẫn là không có một ai.
Chỉ có điều khắp nơi đều có dấu vết dầu hỏa thậm chí là hỏa dược, hiển nhiên đây là một vụ phóng hỏa có mưu đồ từ trước, hơn nữa chính là người trong thương quán Đại Hán làm.
- Khốn kiếp!
Y cũng không kìm nổi mà mắng một câu.
Sau khi mắng chửi một lúc, y lê tấm thân đã vô cùng mệt mỏi, lần nữa trở về chỗ của Nội Đằng Trung Trọng. Y rất nhanh được tiếp kiến. Nội Đằng Trung Trọng cũng không ngủ cả đêm.
Vừa nhìn thấy y, Nội Đằng Trung Trọng lập tức hỏi.
- Sao rồi? Có bắt được người không?
Tằng Ngã Cổ Hựu lộ vẻ sầu thảm, lắc lắc đầu.
- Không bắt được, có lẽ bọn chúng đã bỏ trốn trước đó rồi.
Hai người đồng thời ngồi ngây ngốc, sau một lúc lâu cũng không nói nên lời.
- Xem ra đây là hành động có mưu đồ từ sớm. Đám sứ thần Đại Hán này vẫn luôn trăm phương nghìn kế đối nghịch với chúng ta. Lần này nghe nói chúng ta muốn đưa chúng đi Giang Hộ, nên muốn chạy trốn.
Một lúc lâu sau, Nội Đằng Trung Trọng rốt cuộc cũng nói ra phán đoán chúng của hai người.
- Hiện tại phải lùng sục các nơi, bắt bọn chúng trở về!
Tằng Ngã Cổ Hựu gật gật đầu.
- Tiểu nhân đã hạ lệnh cho cảnh vệ Trường Khi đi lùng bắt bọn chúng. Nhưng mà đại nhân, hiện tại còn có một chuyện còn quan trọng hơn.
- Đúng đúng là có một chuyện còn quan trọng hơn.
Nội Đằng Trung Trọng đột nhiên nói to.
- Khẩn trương truyền mệnh lệnh của ta, bảo mấy vị phiên chủ kia nhanh chóng triệu tập binh sĩ trong phiên lại, sau đó mau chóng tập hợp lại đây, khẩn trương!
- Tiểu nhân đã ra lệnh rồi. Đại nhân, hiện tại sứ giả đã gấp rút đi đến trong phiên các nơi, hẳn là sau khi trời sáng thì thông tri cho bọn họ.
Tằng Ngã Cổ Hựu mặt âm trầm thở dài.
- Chỉ có điều, e là đã muộn rồi
Lại một hồi im lặng.
Tuy rằng trong lời nói của Tằng Ngã Cổ Hựu ẩn chứa một chút oán giận, nhưng Nội Đằng Trung Trọng đã không còn tâm tình để đi tức giận nữa.
Rất hiển nhiên, sứ thần của thương quán Đại Hán đã đưa ra hành động cương quyết như vậy, thì nhất định là có mưu đồ gì đó càng sâu hơn. Tiếp đó Cửu Châu rất có khả năng sẽ gặp phải cuộc tấn công của Đại Hán. Là hai vị quan viên cốt yếu của Mạc Phủ ở Cửu Châu, giữa hai người bọn họ phải đoàn kết, tuyệt đối không để xảy ra vấn đề gì khác nữa.
- Ngoại trừ triệu tập những phiên chủ này ra, nhất định phải lập tức phái sứ giả đến Giang Hộ, báo cho Tướng Quân đại nhân khẩn trương triệu tập binh mã thiên hạ bảo vệ đất nước.
Nội Đằng Trung Trọng tiếp tục nói.
- Đúng rồi, còn có Đô Kinh Đô Kinh nhất định cũng phải thông tri, để Đô Kinh sớm chuẩn bị, đừng để cho triều đình bị Đại Hán mê hoặc!
Sau đó, lão lảo đảo đi đến bên cạnh thư án, sau đó lấy ra mấy tờ tín chỉ, cầm bút lông lên bắt đầu múa bút. Tay của lão từ đầu đến cuối đều run run, không khắc nào ngừng lại, gần như điên cuồng viết lên giấy.
- Lời đại nhân nói phải, tiểu nhân tiểu nhân sẽ xử lý theo lời đại nhân.
Tằng Ngã Cổ Hựu nhìn thấy lão nhân này có chút đáng thương, nên muốn rời khỏi.
- Tiểu nhân sẽ đi bố trí phòng ngự.
- Chờ một chút!
Nào biết, Nội Đằng Trung Trọng đột nhiên gọi y lại.
- Đại nhân?
Tằng Ngã Cổ Hựu có chút nghi hoặc.
Nội Đằng Trung Trọng lấy tốc độ cực kỳ nhanh viết xong lá thư định gửi đến Đô Kinh và Giang Hô, sau đó một lần nữa ngẩng đầu lên, nhìn Tằng Ngã Cổ Hựu bằng ánh mắt đầy tơ máu.
- Cổ Hựu, thật là oan ức cho ngươi vừa mới đến nơi này, thì đã gặp phải tai họa như vậy.
- Đại nhân
Tằng Ngã Cổ Hựu vẫn không hiểu rõ ý của lão cho lắm.
- Nếu tất cả đều phát triển theo tình thế xấu nhất, thì Cửu Châu e là phải đối mặt với hoàn cảnh khó chịu nổi. Ta hy vọng ngươi chuẩn bị tâm lý thật tốt, mặc kệ xảy ra tình huống gì, đừng nhụt chí cũng đừng lùi bước.
Nội Đằng Trung Trọng nở một nụ cười khổ, sau đó dùng một ánh mắt kỳ quái đánh giá y.
- Cửu Châu ít nhất cũng phải chống cự đến cùng, tranh thủ thời giờ cho Giang Hộ.
Tằng Ngã Cổ Hựu mở to hai mắt, vì y đã hiểu được lời ám chỉ của Nội Đằng Trung Trọng.
- Đại nhân cảm thấy chỉ dựa vào Cửu Châu không ngăn cản nổi Đại Hán sao?
Y khàn giọng hỏi.
Nội Đằng Trung Trọng không trả lời.
Tằng Ngã Cổ Hựu hơi sững lại.
Binh uy và thanh danh thuyền tốt pháo mạnh của Đại Hán y cũng từng nghe qua. Nếu như Đại Hán thật sự quyết định xâm lấn Cửu Châu, có lẽ theo bọn họ phỏng chừng, không phái quá nhiều quân đội, nhưng bản thân cũng khó ngăn cản.
Binh lực của Mạc Phủ ở Cửu Châu quá ít, cho dù thêm vào phiên chủ của Mạc Phủ ở Cửu Châu, binh lực lấy ra cũng không đủ dùng. Y càng không dám cam đoan cầm một đội quân hỗn tạp như vậy ngăn cản được quân đội Đại Hán.
Sau một hồi, y hỏi Nội Đằng Trung Trọng với vẻ mặt chờ mong.
- Có lẽ quả thật có chút gian nan. Nếu nếu như thật sự đánh nhau, chúng ta lợi dụng địa lợi của Cửu Châu kéo dài thời giờ, chờ đợi Tướng quân đại nhân tập kết quân đội từ Bản Châu đến. Dù sao Đại Hán cũng là quân phương xa, chỉ cần chúng ta có chung kẻ thù, vậy vậy thì có lẽ có cơ may.
Nội Đằng Trung Trọng vẫn cười khổ.
- Đúng vậy, nhất định phải kéo dài. Tóm lại, chúng ta phải tử chiến đến cùng, tuyệt đối không được nhượng bộ. Có lẽ chống cự đến cùng sẽ khiến nơi này của chúng ta tử thương thảm trọng, nhưng ít nhất chúng ta đã kéo dài thời giờ cho Tướng quân và Mạc Phủ. Nếu như vậy, bất kể thế nào, toàn bộ Nhật Bổn đều sẽ nhớ đến chúng ta.
Lão không nhìn ra ở Cửu Châu chỉ bằng năng lực của Mạc Phủ là chống lại được quân đội Đại Hán. Bởi vì đại quân chủ lực của Mạc Phủ là ở Quan Đông. Mộ binh thì cần thời giờ, huống hồ còn phải vũ trang rồi hành quân đến. Tuy rằng y đã viết thư thúc giục Tướng quân sớm chuẩn bị, nhưng nhất định sẽ tốn rất nhiều thời giờ.
Nếu như Mạc Phủ toàn lực động viên, có được mấy mươi vạn đại quân, đủ để giằng co với Đại Hán, tiêu hao đến lúc bọn chúng kiệt sức không rút quân không được. Giống như năm xưa Cao Câu Ly đối phó Đường Thái Tông. Nhưng bản thân đứng mũi chịu sào, chưa chắc đã chống đỡ đến lúc đó.
Mà hiện tại y không chút kinh hoảng, thậm chí còn bình tĩnh. Bởi vì trong cơn ác mộng lần trước, y đã hạ quyết tâm.
Dưới cái nhìn chăm chú của Nội Đằng Trung Trọng, Tằng Ngã Cổ Hựu vứt bỏ đi chút may mắn sau cùng, hiểu rõ tình thế ác liệt, và áp lực y đang đối mặt.
- Đại nhân xin cứ yên tâm. Tiểu nhân thân làm Thừa hành Trường Khi và là kỳ bản của Mạc Phủ, vai gánh trọng trách cũng gánh thêm tín nhiệm của Tướng quân đại nhân. Nếu như chiến sự bất lợi, tiểu nhân tuyệt đối sẽ cùng thuộc hạ tử chiến đến cùng, tuyệt đối sẽ không bỏ chạy đầu hàng, cho dù tử trận, cũng lưu danh muôn đời!
- Có giác ngộ như vậy thì tốt.
Nội Đằng Trung Trọng chậm rãi gật gật đầu.
- Đây mới là tinh thần võ sĩ đạo mà chúng ta phải có.
Sau đó, lão đột nhiên thở dài.
- Trước kia mọi người đều cho rằng Đại Hán cần khoáng sản xuất khẩu của chúng ta, là bọn họ phải cầu cạnh chúng ta, nên chúng ta ở địa vị có lợi, khiến mậu dịch giữa hai nước nghiêng về phía có lợi cho chúng ta Nào có nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện này! Chỉ hy vọng đây chỉ là chúng ta sợ bóng sợ gió, Đại Hán đừng nổi điên, khiến hai nước đều lâm vào họa đao binh.
Lão biết rõ lịch sử, biết năm xưa hai lần Đại Nguyên công phạt Nhật Bổn đều chấm dứt vì thất bại. Nhưng hai lần đại chiến này cũng tiêu hao tài lực của Mạc Phủ gần như không còn, không phong thưởng cho tướng sĩ tham gia tác chiến, kết quả trên dưới lục đục, cuối cùng bị Túc Lợi Tôn thị tạo phản tiêu diệt.
Cuộc chiến lần này có giống như vậy hay không? Đại Hán hao binh tổn tướng, tài lực tiêu hao vô số, mà Mạc Phủ Đức Xuyên cũng theo đó mà tinh tàn lực tận, cuối cùng không cách nào không đối mặt với thiên hạ đại loạn?
Mãi đến thời khắc này, y vẫn khó tin nổi, Đại Hán đưa ra lựa chọn không sáng suốt, hao phí vô số tài lực vượt biển viễn chinh Nhật Bổn.
- Xin thần quân tiếp tục phù hộ Nhật Bổn!
Lão thầm cầu nguyện.
Cùng lúc với trận hỏa hoạn nổi lên ở thương quán Đại Hán trong thành Trường Khi, trong cư dân ở Đô Kinh cách Cửu Châu không xa cũng dấy lên một trận hỏa hoạn.
Bởi vì người phóng hỏa cũng đã chuẩn bị trước, nên trận hỏa hoạn này cũng rất hung mãnh, nhanh chóng lan khắp tòa thành.
Kiến trúc của Đô Kinh cơ bản đều là làm từ gỗ, trong tiết trời nóng bức này rất dễ dàng châm lửa. Thực sự ra lịch sử kinh đô cũng từng gặp hỏa hoạn nghiêm trọng, cho nên cũng không ai vì thế sinh nghi.
Khi đại hỏa bắt đầu lan ra, sai dịch gánh vác giữ gìn trị an cho Đô Kinh cũng nhanh chóng tụ tập đến vùng dân cư bắt đầu dốc sức dập lửa.
Nhưng mà, trong lúc bọn họ dập đám cháy, không rảnh bận tâm nơi khác, một đám người cũng thừa dịp trời chạng vạng đi đến bên ngoài bức tường bao quanh hoàng cư. Đám người này đều mặt y phục màu đen, trên đầu còn đội mũ rộng vành, hoàn toàn không nhìn ra thân phận, theo bóng đêm chỉ nhìn thấy một đám bóng đen mơ hồ mà thôi.
Tuy nói là hoàng cư, nhưng kết cấu của kiến trúc vô cùng nhỏ hẹp, tường bao quanh đương nhiên cũng sẽ không cao lắm. Bọn họ thừa dịp trời tối, bước nhanh đến cổng phía tây nam của hoàng cư. Bởi vì có người nội ứng nên cổng cũng không khóa, chỉ khép mà thôi.
Hai người đầu lĩnh tiện tay đẩy cửa ra, sau đó dẫn theo một đám người sau lưng xông vào, sau đó trong đám người, có người lấy ra một vật giống chiếc còi thổi mấy tiếng, âm thanh sắc bén giống như tiếng ve kêu vang vọng giữa hoàng cư.
Đám thủ vệ này lập tức vây quanh bọn họ, mà lúc này bọn họ đã bị người khác phát hiện.
- Trong cung có phản tặc làm loạn, chúng ta đến bình định phản loạn. Tất cả đều đứng yên tại chỗ, bằng không sẽ xử lý tại chỗ!
Người đầu lĩnh hô một tiếng, sau đó dẫn theo người xông vào trong.
Có mấy tên thủ vệ muốn ngăn cản, còn có người muốn chạy trốn, nhưng bọn họ lập tức bị đám người sớm đã chuẩn bị xông vào, sau đó rút binh khí ra giết chết.
Tiếng kêu thảm thiết thê lương rất nhanh đã kinh động đến toàn bộ hoàng cư. Rất nhanh đám thị nữ cũng sợ đến mức kêu to, chạy tán loạn khắp nơi.
Trong hỗn loạn, tiếng bước chân không ngừng vang lên, men theo lối đi đi thẳng một mạch về phía trước, dường như vô cùng hiểu rõ bố cục của kiến trúc trong hoàng cư. Đầu tiên bọn họ đi quá Tử Thần điện, sau đó lại đi qua Thanh Lương điện, vào trong hoàng cư, cuối cùng đã vào được Thường Ngự điện nơi Thiên hoàng cư ngụ.
Đúng lúc này, tiếng hét hỗn loạn cũng đã truyền đến Thường Ngự điện.
Thiên hoàng Hưng Tử (Kyoko) đã chìm vào giấc ngủ, mơ mơ hồ hồ mở mắt, sau đó, nàng phát hiện ra trước mặt mình không phải là bóng tối, mà là ánh nến mờ mờ, và phụ thân Chính Nhân Pháp hoàng vẫn ngồi xổm bên cạnh nàng.
- Phụ hoàng?
Nàng mở to hai mắt, cố gắng khiến cho tầm nhìn trở nên rõ ràng hơn.
- Người người vẫn chưa trở về nghỉ ngơi sao?
Bởi vì cảm thấy không hài lòng với tiến độ học tập của mình, nên khoảng thời gian gần đây Pháp hoàng vẫn thường lưu lại Thường Ngự điện, dốc lòng chỉ dạy thư pháp và văn học cho Hưng Tử. Hôm nào cũng vẫn dạy từ xế chiều đến tối, mãi đến khi Hưng Tử cảm thấy có chút mệt mỏi Pháp hoàng mới kết thúc buổi dạy. Sau đó Hưng Tử mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi. Nàng không ngờ, sau khi nàng ngủ, phụ hoàng vẫn không rời khỏi phòng mình.
Pháp hoàng không trả lời, chỉ vươn tay mình ra, xoa đầu Hưng Tử.
Hưng Tử thuận theo hành động vô cùng thân thiết này của phụ thân, chỉ là muốn ngẩng đầu nhìn thử ra bên ngoài.
- Bên ngoài bên ngoài đã xảy ra chuyện gì à? Sao đột nhiên lại ầm ĩ như vậy?
Nàng nhỏ giọng hỏi.
Pháp hoàng vẫn không trả lời, chỉ nhẹ nhàng ôm nữ nhi vào trong lòng ngực, sau đó tiếp tục vỗ về nàng.
Trong lúc nhất thời Hưng Tử cảm thấy có chút khó thở, nhưng nhẹ nhàng ngọ nguậy một hai cái liền dừng lại. Nàng cảm thấy rất đột ngột. Bình thường phụ hoàng là người rất nghiêm túc, cả ngày đều sa sầm mặt, sẽ không có hành động thân thiết như vậy.
Hơn nữa bởi vì lúc nhỏ phụ hoàng và Mạc Phủ chiến tranh lạnh, thường xuyên có thái độ vô cùng ác liệt với nàng, nên nói thật ra nàng cũng có chút sợ hãi phụ thân, không thân cận với ông, cũng không thích thân cận đột ngột gần đây của ông. Nhưng nàng đương nhiên không dám biểu lộ ra cho người khác thấy.
Đúng lúc này, trong tiếng la hét, đám người kia đã xông vào trong Thường Ngự điện, sau đó nhắm thẳng về phía Thiên hoàng.
- Các ngươi là ai, sao dám xông vào nơi ở của Thiên hoàng!
Có mấy người hầu toan ngan cản bọn họ, nhưng rất nhanh đã bị đẩy ra, kêu lên rồi ngã xuống đất. Sau đó, không đợi người khác kịp phản ứng, bọn họ xông thẳng về phía Hưng Tử, sau đó đẩy cửa mở ra.
Trong tiếng ồn ào huyên náo, Hưng Tử càng thêm hoảng loạn, nàng ôm chặt lấy Pháp hoàng, run cầm cập.
Nhưng Pháp hoàng lại trầm tĩnh, không hề tỏ ra bối rối.
Theo cái nhìn chăm chăm của y, tên đầu lĩnh quỳ xuống.
- Bái kiến hai vị bệ hạ!
Y chính là đương kim Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo. Trên người của y còn vương một ít máu, nên sau khi y tiến vào, mùi máu tươi nồng đậm tỏa ra bốn phía, khiến cho Pháp hoàng có chút gay mũi.
- Miễn lễ.
Pháp Hoàng bình tĩnh trả lời, sau đó mang theo Hưng Tử thiên hoàng đứng dậy.
- Tam thần khí hiện tại đều ở chỗ cũ, các ngươi khẩn trương đi lấy đi, thời giờ cấp bách, đừng kiêng kị quá nhiều.
- Vâng, thưa bệ hạ!
Nhị Điều Khang Đạo phất tay, lập tức có người bên cạnh chạy sang.