Theo oanh kích mãnh liệt không lưu tình chút nào của những con thuyền đó, đá vụn và ánh lửa biến cảng biển vốn dĩ vô cùng tráng lệ này thành một chiến trường thảm thiết, khắp nơi khói lửa tràn ngập, gào rú và tiếng kêu thảm không dứt bên tai.
Rất nhanh, bên trong thuyền vận chuyển phía sau hạm đội thả xuống một ít thuyền nhỏ, những thuyền nhỏ này chở đầy binh lính, ở chỗ bên hông hai cánh tay mở to ra ngoài cảng biển dừng lại.
Tiếp đó, đám binh sĩ mặc quân phục màu đỏ theo mệnh lệnh của quan quân lập tức xuống thuyền chỉnh đội, tiếp đó dựa theo trận hình huấn luyện trước đó nhằm pháo đài nơi cao trèo lên.
Bởi vì là một cánh bộ đội giẫm chân lên trên mặt đất Nhật Bổn đầu tiên, cho nên bọn họ đều vô cùng kích động, theo tâm tình xúc động chính ngay cả bước chân và binh khí trong tay dường như cũng nhẹ đi rất nhiều.
Bên trong một đội người dẫn đầu liền có đoàn trưởng của quân Liêu Đông Đại Hán Tất Túc. Vốn dĩ lý ra thân là đoàn trưởng, gã là không cần tham dự vào trong cuộc chiến tầm vóc nhỏ như vậy, nhưng bởi vì trận đầu tiên can hệ trọng đại, vả lại vinh dự người đầu tiên đặt chân lên mặt đất Nhật Bổn lại quá mức mê hoặc người, cho nên gã thân đi trước binh sĩ, đoạt lấy trước tiên bước lên đất liền.
Vốn dĩ trước khi lên đường, hai vị đoàn trường khác cũng muốn tranh đoạt trọng trách này, nhưng Triệu Tùng cuối cùng vẫn là đưa cơ hội cho bộ hạ cũ của y. Khổ tâm của Triệu soái Tất Túc là hiểu rõ, gã cũng biết, mình hẳn nên dùng cách nào để hồi báo thượng cấp của mình.
Theo đích thân chỉ huy của gã, một trăm vị quan binh đổ bộ đầu tiên tập kết lại, sau đó dọc theo bên cánh đi lên chỗ cao, tiến phát về phía pháo đài.
Chính vào lúc bọn họ tới được trên đất cao, ở bên trong đất liền cảng biển, lại truyền tới một tiếng gào thét chỉnh tề, tiếp đó, một đoàn bóng người lớn từ bên trong núi rừng sâu thẳm xông ra, nhằm hướng bọn họ giết tới.
Tất Túc không có mảy may kinh hoàng, bởi vì khoảng cách vẫn đủ, cho nên gã chiếu theo kinh nghiệm đánh trận ở Liêu Đông trước đó, trước quan sát những quân binh Nhật Bổn xông lại này.
Những người này kiểu tóc quái dị, gào thét trong miệng gã nghe không hiểu, một cái nữa chính ngay cả trang phục cũng không có thống nhất, mặc dù người cầm đầu cầm trường đao, thần sắc vô cùng hung hãn, nhưng Tất Túc nhiều lần giao chiến với người Nữ Chân cùng với người Mông Cổ, lại chẳng coi là gì.
Chẳng qua là đám ô hợp mà thôi. Trong lòng của gã cười lạnh sau đó phất tay.
Bọn lính Đại Hán đã trèo lên đất cao nhanh chóng chỉnh đội, sau đó xếp hàng ra quân trận nhỏ. Chiếu theo thói quen của Đại Hán, mấy hàng binh lính cầm súng hỏa mai trước tiên đứng vững ở phía trước trận hình.
Hải quân đã nhận ra dị động bên này, cho nên điều chuyển nòng pháo, nhằm những người mới vừa xông ra khỏi núi rừng kia phát động pháo kích. Tiếng gầm rú pháo oanh lấn át tiếng la hét của những quân binh Nhật Bổn đó, nhưng lại cũng không có ảnh hưởng phán đoán của Tất Túc. Gã lạnh lùng nhìn những người xông tới này, bình tĩnh tính ra khoảng cách giữa hai quân.
Ngay khi gã cảm thấy thời cơ đã tới lúc thích hợp, gã nặng nề phất tay.
- Nổ súng! Các quan quân lớn tiếng hô quát.
- Pằng! Cùng với tiếng nổ vang của pháo, viên đạn dày đặc đồng loạt nhằm những quân binh Nhật Bổn này xông tới, sau đó vô tình mang đi máu thịt và sinh mạng của bọn họ. Nhưng mặc dù có không ít người ngã xuống, quân binh Nhật Bổn bên cạnh bọn họ lại dường như không nhận ra được, vẫn kêu gào quái dị xông về phía bên này, như thể giống như đã điên rồi.
- Nổ súng! Quan quân tiếp tục hạ lệnh, súng hỏa mai lại lần nữa nổ vang, mang đi càng nhiều sinh mạng.
Theo khoảng cách càng ngày càng gần, quân binh Nhật Bổn chết dưới súng hỏa mai càng ngày càng nhiều.
Chậm rãi, tốc độ xung phong của bọn họ chậm lại, sợ hãi đối với tử vong, bắt đầu mang đi liều lĩnh của bọn họ trước đó, nhưng bọn võ sĩ dẫn đầu vẫn không có dừng lại bước chân như cũ, mang bọn họ xông tới trước trận binh lính Đại Hán.
Nhưng mà, lúc này bọn súng hỏa mai của Đại Hán đồng loạt lui ra, bọn binh sĩ cầm trường thương bước lên.
Những binh lính này lấy trận hình thuần thục và nện bước ổn định đi về hướng những binh lính Nhật Bổn này, giống như một bức tường dài đầy mũi nhọn di động.
Hải quân rất nhanh giao tụ một lần, bọn võ sĩ dẫn đường gần như cùng một lúc bị trường thương dày đặc đâm xuyên thấu, bọn họ không còn sức lực múa may trường đao, nhưng lại nhận ra mình vốn dĩ không có cơ hội cho những binh sĩ áo đỏ này mang tới bất kỳ tổn hại nào, chỉ đành mang lấy không cam lòng và bất đắc dĩ chết đi.
Sau khi nhìn thấy những võ sĩ này bị dễ dàng đánh gục như thế xuống đất, người còn lại của cánh bộ đội này rốt cuộc sụp đổ rồi, bọn họ có một số người đứng lại nguyên chỗ, có ít người thì lại kêu gào quái bị ném ra vũ khí trong tay, sau đó lấy tốc độ còn phải nhanh hơn mới vừa rồi chạy trở về.
Nhưng mà bất kể bọn họ làm như thế nào, cơ hội bọn họ còn sống đều cực kỳ nhỏ, sau khi kẻ địch bắt đầu chạy loạn, trường thương và súng hỏa mai chiếu theo kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm của bọn họ ở Liêu Đông, rất nhanh liền phát động tấn công, vũ khí của bọn họ lại lần nữa mang đi tuyệt đại đa số tính mạng người bên trong những người đó.
Rất nhanh, ngoài mảnh chiến trường nhỏ nhỏ này, ngoại trừ kêu rên của người chưa chết cũng không còn có người sống sót nào nữa. Một chút chống cự cuối cùng cũng biến thành phí công.
Tất Túc ngăn lại truy kích bước tiếp theo của bọn binh sĩ, sau đó lần nữa tập kết bộ đội của mình lại, lúc này mặt sau lại có tiếp viện mới lên bờ, bọn họ dọc theo bãi đất nhích gần tới pháo đài, ý đồ lập tức chiếm lĩnh pháo đài này.
Dọc theo đường đi tuy rằng có chống cự lẻ tẻ, nhưng bởi vì duyên cớ pháo oanh kích kịch liệt tới cực điểm trước đó đã phá hủy đại bộ phận người trông quân coi giữ này, vả lại khiến sĩ khí và dũng khí của người may mắn còn sống đều đã sụp đổ, chống cự của bọn họ cơ hồ không đáng nhắc tới, rất nhanh liền bị các binh lính Đại Hán tiêu diệt toàn bộ.
Ngay sau khi cả pháo đài bị chiếm lĩnh, một mặt cờ xí màu đỏ ở trên chỗ vốn là pháo đài từ từ mở ra. Sau đó tiếng hoan hô ở trên thuyền và trên pháo đài đồng thời vang lên.
Mặc dù mọi người vốn rất tin ưu việt của quân đội mình, nhưng ngay khi thấy trận chiến đầu tiên đã thuận lợi thế này, các tướng sĩ đều không nhịn được phát ra vui sướng từ trong nội tâm.
Cứ như vậy, trong giao chiến ban đầu, Đại Hán không có xảy ra bất kỳ thương vong nào, hải quân bắn cho hai tòa pháo đài của Phúc Cương phiên ở vịnh Bác Đa hoàn toàn biến đổi, lục quân sau đó cũng đánh bại một cánh binh sĩ trong phiên giao chiến với bọn họ.
Bọn họ ở vịnh Bác Đa dựng lên một cứ điểm, vả lại rất nhanh liền sẽ tiếp tục phái binh đổ bộ, cuối cùng mở rộng cứ điểm thành một vùng đất chiếm lĩnh, trở thành một điểm tựa của quân đội Đại Hán ở Cửu Châu.
Theo hoan hô các nơi, pháo kích của hải quân cũng dần dần dừng lại, bọn họ dừng lại trong vịnh, giám thị đất liền, đợi chờ quân đội Phúc Cương phiên có khả năng tập kích phản công pháo đài.