- Phiên chủ quá khen, quá khen! Y cười lớn lên nói với Lập Hoa Tông Mậu.- Phiên chủ mới là anh hùng, sau này còn phải làm phiền phiên chủ!
- Lúc trước tại hạ nghe theo mệnh lệnh của Thái Các đại nhân tây chinh Cao Ly, và đã giao chiến với Trung triều, nói được là tội nhân... Sao được danh xưng là anh hùng được? Lập Hoa Tông Mậu gượng cười một cái.- Bây giờ tại hạ chỉ muốn hơi chút cố gắng góp sức, giúp đỡ quốc gia xã tắc càng sớm càng tốt, những chuyện khác, cũng không dám nhiều lời nữa.
Lời nói của lão có chút cổ quái, sau khi Tất Túc nghe xong phiên dịch của Chu Phác, tò mò nhìn Chu Phác, không rõ cái lão nhân này rốt cuộc là có ý gì.
- Ông ta là sợ hãi chúng ta đòi lại món nợ cũ Cao Ly! Chu Phác nhỏ giọng giải thich.- Người Nhật Bổn thích nói chuyện chỉ nói một nửa, cũng khó trách đoàn trưởng nghe không rõ.
- Hóa ra là như vậy...
Tất Túc bừng tỉnh đại ngộ.
Tiếp theo y một lần nữa nhìn Lập Hoa Tông Mậu, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm túc.- Phiên chủ xin yên tâm, triều đình của ta vốn là thay Minh mà hưng, xung đột giữa Minh quốc và quý phiên quý quốc, nước ta nhất nhất sẽ không truy cứu. Hơn nữa, chuyện cũ của Cao Ly, đã là chuyện xưa của bốn mươi năm trước rồi, ai cũng sẽ không nhắc lại.
Ngừng lại một chút, chờ đợi người bên cạnh sau khi phiên dịch cho Lập Hoa Tông Mậu xong, y mới nhắc lại một lần nữa.- Hơn nữa, năm đó phiên chủ chỉ là nghe theo mệnh lệnh, làm võ tướng, nghe theo mệnh lệnh thì có lỗi gì? Kính xin phiên chủ không cần phải có khúc mắc gì cả, chúng ta tuyệt đối sẽ không truy cứu chuyện năm xưa, chỉ sẽ dựa theo biểu hiện của hiện tại mà luận công ban thưởng!
Những lời này Chu Phác cũng đã bảo đảm qua với Lập Hoa Tông Mậu rồi, hiện giờ được võ tướng như Tất Túc bảo đảm thêm một lần, cũng khiến cho Lập Hoa Tông Mậu rốt cục yên tâm rồi, lão lại lần nữa khom mình thi lễ với Tất Túc và Chu Phác.- Đại Hán thiên ân, vô cùng cảm kích! Tại hạ tất nhiên sẽ lấy hết toàn sức, phối hợp Đại Hán thảo phạt Mạc Phủ!
- Phiên chủ, sau này chỉ cần ngươi trung thành với Đại Hán, trước kia bất cứ chuyện gì cũng sẽ không ảnh hưởng đến quan cảm mà Đại Hán đối xử phân biệt với ngươi. Chu Phác cười đỡ lấy lão.- Lúc trước tôi đồng ý cho ngài năm mươi vạn thạch lãnh địa, chỉ là con số cơ bản thôi, chỉ cần phiên chủ tiếp tục lập công, hoàn toàn lấy được nhiều hơn nữa.
Lập Hoa Tông Mậu tuy rằng ở ngoài mặt vẫn là hết sức điềm tĩnh, nhưng bàn tay lão nhân này đã hơi hơi run rẩy, hiển nhiên tràn trề hưng phấn. Lão hiển nhiên phát hiện, vị thiên sứ Đại Hán này vô cùng coi trọng ông ta.
- Được rồi, cái khác tôi cũng không nói nhiều rồi, hiện tại chúng tôi duy nhất phải suy tính là làm sao mau chóng đánh thắng một trận. Tất Túc đi đến một gò đất bên cạnh, nhìn nhìn bản đồ được mở ra ở trên đó.- Phiên chủ, chúng tôi trước tiên hãy suy nghĩ một chút hành động kế tiếp phải làm như thế nào? Phiên chủ nhiều năm ở tại Cửu Châu, nói vậy quen thuộc rất nhiều so với chúng tôi rồi, không biết phiên chủ có chỉ giáo gì cho chúng tôi không?
- Cũng không được coi là chỉ giáo, chỉ nghĩ kế cho tướng quân mà thôi. Lập Hoa Tông Mậu khẽ mỉm cười.
Tất Túc lập tức phất phất tay, mang theo vài vị quan tham nghị của mình, cùng với Chu Phác và Lập Hoa Tông Mậu cùng đi tới bên cạnh địa đồ, đám quan tham nghị nãy giờ đã đứng bên địa đồ nghiên cứu rất lâu rồi, dựa theo tình báo hiện tại đã lấy được, trên địa đồ cũng đã vẽ ra rất nhiều dấu vết, chuẩn bị cung cấp cho trưởng quan đi tham khảo.
Bản đồ này cũng không có chướng ngại gì đối với Lập Hoa Tông Mậu —— Chữ Hán được viết ở phía trên lão toàn bộ đều biết được, chỉ là không giống với cách đọc của Nhật Bổn mà thôi, hoàn toàn không ảnh hưởng đến lão xem duyệt.
- Vùng khoanh tròn màu đỏ chính là nơi quân ta bây giờ đang tập kết. Chu Phác sau khi hỏi qua người bên cạnh, giải thích với Lập Hoa Tông Mậu, sau đó đưa tay đặt vào trong vùng khoanh tròn màu đỏ trên bản đồ.- Nơi này chính là Liễu Hà phiên, vị trí hiện tại của chúng ta.
- Tại hạ đã thấy được. Lập Hoa Tông Mậu gật gật đầu, sau đó cẩn thận đi nhìn một chút bản đồ.
Trong tầm mắt của lão, bản đồ phía tây Cửu Châu đã là một vùng khoanh tròn màu đỏ rất lớn lại rậm rạp, cũng có rất nhiều đường đã đến phía đông và phía bắc, khi nhìn lên làm cho người ta hoảng sợ. Phóng mắt nhìn thấy được, hiện tại quân đội Đại Hán đã không cản trở được ở Cửu Châu rồi.
Cho dù lấy lập trường của lão hiện tại đến xem hẳn là vì thế mà vui mừng, nhưng lão làm sao cũng vui mừng không nổi. Mạc Phủ bị Đại Hán đánh đến chật vật như thế, lão dĩ nhiên sẽ có một loại cảm xúc như đau xót cho đồng loại vậy.
Đã im lặng một lát sau, lão thu hồi lại tâm tư không có ý nghĩa kia, sau đó vươn tay ra, vẽ một cái thật mạnh ở bên trái, lưu tại vị trí thành Cửu Lưu Mễ.
- Nếu không có chuyện bất ngờ gì xảy ra, hiện tại tàn binh quân Mạc Phủ hẳn là đã lui bước đến thành Cửu Lưu Mễ tiến hành bố phòng rồi. Ở phiên Cửu Lưu Mễ, Hữu Mã gia là thân tín của Mạc Phủ, luôn luôn được tín nhiệm của Mạc Phủ, lần này cũng là người tích cực nhất đi động viên tiếp viện cho Mạc Phủ, hơn nữa... Sau khi Trường Kỳ binh bại, quân Mạc Phủ khẳng định cũng sẽ rút lui đến nơi không quá xa, cách tốt nhất của bọn họ chính là lui bước đến thành Cửu Lưu Mễ, sau đó theo thành phòng thủ kiên cố.
- Thành Cửu Lưu Mễ? Sau khi nghe được phiên dịch của Chu Phác, Tất Túc trở nên nghiêm túc, cẩn thận nhìn tấm bản đồ này.
- Vậy theo cách nhìn của phiên chủ, bên Mạc Phủ kế tiếp chính là làm dự tính gì đây?
Theo y, Lập Hoa Tông Mậu nếu là danh tướng lão tướng Nhật Bổn, vậy lão ít ra làm được một cố vấn, ước đoán được hướng đi của quân Mạc Phủ, khiến bên mình càng thêm biết người biết ta.
- Đại Hán đổ bộ ở phía tây, Đảo Tân gia khởi sự ở phía nam phía đông, hiện tại Mạc Phủ đã bị đánh tan, hoàn toàn không ứng đối được, ngay mặt đối trận chắc có lẽ không có... Hẳn là rất nhanh càn quét được toàn cảnh Cửu Châu. Lập Hoa Tông Mậu trầm ngâm nói.
- Hiện tại bên Mạc Phủ hẳn là không hề dự tính dã chiến, thủ đến trong thành Cửu Lưu Mễ, thủ vững thành trì, chờ đợi viện binh của Mạc Phủ... Hoặc là ít nhất kéo dài thời giờ bình định toàn bộ Cửu Châu của Đại Hán.
Tiếp theo, lão nở nụ cười.- Đây là cách xử lý khi không có cách nào khác của bọn họ, theo cách nhìn của tại hạ, bọn họ hẳn là cũng kéo không được thời giờ quá dài.
- Bọn họ nhất định là chờ không nổi viện binh rồi, quân ta sẽ không khiến cho quân Mạc Phủ có thêm cơ hội bước vào Cửu Châu, những người này chỉ đành chờ chết mà thôi. Sau khi nghe xong phiên dịch của Chu Phác, Tất Túc phá lên cười, sau đó y hỏi lại.- Như vậy theo cách nhìn của phiên chủ, chúng ta tiếp tục nên đánh tiếp như thế nào đây?
- Nếu tình thế đã khá rồi, vậy nên thừa thắng truy kích. Lập Hoa Tông Mậu trả lời ngay.- Tuy rằng ta không biết quân đội Đại Hán phụ cận Trường Khi đã đánh tới nơi nào, tuy nhiên nghĩ đến hẳn là vô cùng thuận lợi, cho nên ta cho rằng tướng quân hẳn là chia binh làm hai đường, một đường xuôi nam càn quét tàn binh Mạc Phủ, sau đó mượn cơ hội hội hợp với quân đội Đại Hán phụ cận Trường Khi; một đường khác thì lên bắc, đi tiến công Tiểu Thương.