- Tôn cổ đương nhiên là chuyện tốt, nhưng có đôi khi mọi người cũng phải thuận theo thời thế, không được câu nệ cổ không thay đổi. Chu Phác lại hoàn toàn bất động, vẫn thong dong như cũ.- Danh xưng Thiên hoàng, thật sự khó để cho Đại Hán ta dung nạp được, càng xúc phạm đến tôn nghiêm của Thiên tử triều ta.
- Nhưng chúng tôi vẫn chưa mạo phạm đến tôn nghiêm của Thiên tử quý quốc mà? Nhị Điều Khang Đạo lập tức biện hộ.- Chúng ta sở dĩ dùng cách xưng hô Thiên hoàng, chính là vì nhận ảnh hưởng từ văn hóa Trung Nguyên, việc này có ghi chép vào bên trong "sử ký" quý quốc, sau khi Tần Thủy Hoàng thống nhất thiên hạ, vì muốn đặt tôn hiệu cho mình, Thừa tướng Lý Tư và tiến sĩ Cẩn Như nghị viết: 'Cổ có Thiên hoàng, có Địa hoàng, có Thái hoàng, trong chúng thần cao quý nhất là Thái hoàng, mạo muội dâng lên tôn hiệu, vua là Thái hoàng " mà Thủy hoàng đế vẫn không hài lòng với tôn hiệu này, cho nên tự mình cho ra danh hiệu Hoàng đế mà mình đã chọn. Bởi vậy thấy được, ở trong lịch sử quý quốc, tôn hiệu Hoàng đế là cao hơn Thiên hoàng đấy, quốc quân của nước ta sử dụng danh hiệu Thiên hoàng này, đã là biểu đạt tôn trọng với thiên tử Trung Nguyên rồi.
Mặc dù Nhị Điều Khang Đạo dẫn chứng phong phú, nhưng Chu Phác vẫn bất động như cũ.
- Bất kể như thế nào, có một chữ 'hoàng' chính là rất rất không ổn, thật sự khó làm cho triều đình ta chấp nhận được. Lúc trước ta có nói qua cái xưng hô này không ổn rồi, nhưng đây chẳng qua là thói quen riêng mình tiếp tục muốn dùng mà thôi, theo cục diện phía quan phủ thật sự là không được dùng. Quý quốc nếu nói qua phải dựa dẫm vào thiên ân, vả lại sau này phải thế thế đại đại kính cẩn nghe theo thiên tử triều ta, vậy vì sao ngay cả một xưng hô phạm huý cũng không chịu sửa chứ?
Y đột nhiên rối rắm về vấn đề danh hiệu, dĩ nhiên là có dụng ý khác.danh hiệu Thiên hoàng là triều đình Nhật Bổn đã quen dùng ngàn năm rồi, và đã được coi là tượng trưng cho triều đình, nếu y bắt buộc đối phương bỏ xưng hô này mà nói, là thể hiện ra sức ép của Đại Hán đối với triều đình Nhật Bổn —— ngoài ra, cho dù đối phương kiên trì không chịu đồng ý, gã cũng dùng tạm thời buông tha cái yêu cầu này và cho ra điều kiện khác, để lấy được nhượng bộ của các phương diện khác.
Nhị Điều Khang Đạo lớn tiếng biện hộ.- Chúng tôi thế thế đại đại đều là xưng hô bệ hạ như thế đấy, nếu không xưng Thiên hoàng, vậy nên xưng hô như thế nào đây! Cái đòi hỏi này, xin thứ lỗi cho chúng ta thật sự khó tòng mệnh.
Chu Phác hỏi ngược lại.- Trước khi xưng Thiên hoàng, không phải đã có danh hiệu rồi sao? Ở thời điểm Ngụy Tấn, quốc quân quý quốc từng phái sứ giả đi vào Trung Nguyên, tiếp nhận ngự phong ngay lúc đó của quốc quân Tào Ngụy, hiện giờ sửa trở về danh hiệu Oa Vương, há không phải cũng là tôn cổ sao?
Y hơi chế nhạo vặn hỏi lại, khiến Nhị Điều Khang Đạo càng cảm thấy khó chịu.- Danh hiệu Oa Vương này, chứa đựng nghĩa xấu, thứ lỗi cho chúng tôi khó tiếp nhận được!
- Nếu cảm thấy danh hiệu Oa Vương này không tiếp nhận được, thì dùng danh hiệu khác, tóm lại danh hiệu mang theo chữ 'hoàng'’ này, thứ cho chúng tôi khó chấp nhận được. Vẻ mặt Chu Phác cũng trở nên nghiêm trọng.- Nếu triều đình quý quốc cảm thấy đòi hỏi này thực sự quá khó tiếp nhận, vậy là không đồng ý rồi, dù sao chúng tôi cũng không muốn ép buộc!
Kiểu uy hiếp không hề cố kỵ này, khiến hai đại thần Tả Hữu nhất thời im lặng, hai người họ lại nhìn nhau, trong lúc nhất thời cũng khó đưa ra quyết định. Cái đòi hỏi thình lình xảy ra này, bọn họ trước đó không hề có chuẩn bị, cũng không biết rốt cuộc phải làm như thế nào đây.
Nhưng sứ giả Đại Hán đang đợi kết quả, nhìn ra nếu trong ngày hôm nay không cho ra một câu trả lời làm vừa lòng bọn họ, đàm phán chưa chắc tiếp tục được nữa.
Suy tư một lát sau, Nhất Điều Kiêm Hà quyết định lại thương lượng một chút với Nhị Điều Khang Đạo.
- Kính xin đại nhân hãy chờ thêm một chút, sự việc quan trọng, chúng tôi cần thống nhất một chút ý kiến. Cũng mặc kệ Chu Phác trả lời như thế nào, gã ngoắc tay mang theo Nhị Điều Khang Đạo tới trong góc.
Gã tính dò hỏi một chút Nhị Điều Khang Đạo.- Hữu phủ, đòi hỏi này ngươi xem nên ứng đối như thế nào đây?
Nhị Điều Khang Đạo lại cho một câu trả lời khiến gã dở khóc dở cười.- Hết thảy đều nghe theo làm theo đại nhân đó.
Kỳ thật trong lòng của gã cũng sớm đã muốn đồng ý rồi, chỉ là muốn tìm Nhị Điều Khang Đạo tới chia sẻ một tí trọng trách mà thôi, không nghĩ tới Nhị Điều Khang Đạo càng thêm khéo đưa đẩy hơn so với gã, một chút cũng không biểu lộ đồng ý.
Nhưng thật sự ra đây đã là chấp nhận rồi.
Nhất Điều Kiêm Hà đợi đến khá lâu, nhưng vẫn không có đợi được Nhị Điều Khang Đạo biểu đạt ý kiến, gã đành phải bất đắc dĩ mở miệng.
- Lần này thật sự là chúng ta có chuyện phải nhờ vả người ta, một tí hư danh, ta xem cũng đừng có tiếp tục rối rắm nữa, chẳng qua chỉ là một chữ hoàng mà thôi, bỏ thì bỏ đi. Chúng ta muốn người khác giúp đỡ chiếu cố lớn như vậy, không trả giá một tí là không được, chỉ cần đạt tới mục đích cuối cùng, một tí đau khổ vẫn chịu được.
Tuy rằng gã ở mặt ngoài nói ra thật nhẹ nhàng, nhưng chuyện này đương nhiên là một việc không hề dễ dàng làm được, triều đình xóa đi chữ hoàng cho Thiên hoàng, ở trong mắt thiên hạ chỉ bị coi là triều đình vì phục quốc mà rũ bỏ tôn nghiêm, hơn nữa không hề nghi ngờ sẽ suy yếu tính chính thống của triều đình, đối với quyền uy triều đình là một loại thương tổn vô cùng lớn.
Lúc này y chỉ muốn hồ lộng qua, đến lúc đó hạ thấp mình xuống trong công văn kết giao giữa hai nước, ở công văn trong nước thì tiếp tục dùng xưng hô như cũ.
- Việc đã đến nước này, tại hạ cũng không có ý kiến khác cho ra được, chỉ đành làm theo nghe theo Tả phủ đại nhân thôi! Nhị Điều Khang Đạo thở dài một tiếng, dường như có chút không cam lòng, tuy nhiên cũng không có làm ra biểu hiện khác.
Tiếp theo, hai người về tới trước mặt Chu Phác.
- Đại nhân, chúng ta trải qua thương thảo, đòi hỏi của quý quốc... Chúng tôi quyết định tiếp nhận. Nhất Điều Kiêm Hà vô cùng nghiêm túc nhìn đối phương.- Thiết nghĩ đại nhân nhìn thấy được thành ý của chúng ta như vậy, và một mảnh hết sức chân thành của chúng ta đối với thiên tử Đại Hán?
Không ngờ thẳng thừng đồng ý luôn? Chu Phác ngược lại có chút không ngờ.
Y đột nhiên đề xuất một điều kiện cao như vậy, vốn chính là vì muốn làm một loại thủ đoạn, cho dù đạt không được cũng rao được giá trên trời bắt họ trả tiền ngay tại chỗ, ít nhất cũng vì mình tranh thủ được một tí chủ động, không nghĩ tới những người này không ngờ chỉ ở ngoài miệng biện hộ hai câu là thẳng thừng đồng ý rồi, việc này thật đúng là... Xem ra những người này tuy rằng ngoài miệng nói được dõng dạc, kỳ thật chưa chắc có bao nhiêu người thật sự trung thành với Thiên hoàng mình đâu.
Tuy nhiên, nếu bọn họ đồng ý rồi, vậy cũng là một thành quả tốt, ít nhất đã thử được thái độ phục tùng của bọn họ.