- Phụ hoàng?
Thiên hoàng Hưng Tử ngẩng đầu nhìn phụ thân.
- Rốt cuộc là chuyện như thế nào?
Nhưng Pháp hoàng không để ý đến nữ nhi, mà chỉ nhìn về phía Nhị Điều Khang Đạo.
- Bên ngoài đã chuẩn bị xong chưa?
- Đã chuẩn bị xong rồi, hiện tại chúng ta đã dẫn theo bệ hạ trốn khỏi hoàng cư được, sau đó bên ngoài sẽ có người tiếp ứng. Mọi người cùng nhau thừa lúc hỗn loạn mà rời khỏi Đô Kinh. Chỉ cần rời khỏi Đô Kinh, bất kể là ẩn náu trong núi rừng hay là nam hạ, chỉ cần qua một khoảng tháng ngày không để người của Mạc Phủ lùng bắt, thì sau đó Mạc Phủ sẽ không rảnh bận tâm về chúng ta nữa.
Pháp hoàng khẽ gật đầu một cái, nhưng lại không vui mừng như trong tưởng tượng của Nhị Điều Khang Đạo, ngược lại có chút nghiêm nghị.
- Chư vị cực khổ rồi. Chuyện hôm nay vẫn chỉ mới bắt đầu mà thôi, kinh xin chư vị đừng kiêu ngạo, đừng nóng vội, về sau còn có nhiều chuyện cần chư vị làm.
- Vâng!
Đám người Nhị Điều Khang Đạo đồng thời cúi đầu.
Đúng lúc này, những người được Nhị Điều Khang Đạo phái đi lấy tam thần khí cũng đã quay về. Trong ánh sáng mờ mờ của ngọn nến, vật đã hoen gỉ lại phát ra một ánh hào quang kỳ dị.
Nhị Điều Khang Đạo cũng không nhìn tới, gói hẳn những vật này vào một cái tay nải trước đó đã lót vải mềm.
Đối với dân chúng Nhật Bổn mà nói, đây là thần khí thay mặt cho cả nước Nhật Bổn, chất chứa thần lực và quốc vận, nhưng đối với bản thân Pháp hoàng, thậm chí là đối với Nhị Điều Khang Đạo mà nói, chẳng qua chỉ là mấy thứ phàm tục mà thôi, không cần phải đối xử đặc biệt gì. Nếu như lấy hẳn đi được là tốt nhất, nếu thật sự không được cũng tự mình làm giả một cái khác.
Lúc này, tiếng ồn ào bên ngoài lại vang lên, rõ ràng là đang có người chạy về phía này.
- Bệ hạ, vạn sự đã sẵn sàng, chúng ta mau đi thôi, đừng để phát sinh thêm vấn đề nữa. Người của Mạc Phủ sớm muộn sẽ kịp ứng phó.
Nhị Điều Khang Đạo vội vàng thúc giục Pháp hoàng.
- Được được
Hơi thở của Pháp hoàng trở nên dồn dập, sau đó y bỗng nhiên cử động, kéo Thiên hoàng Hưng Tử ra ngoài.
- Phụ hoàng?
Hưng Tử cảm thấy hơi đau, kinh hãi hỏi Pháp hoàng.
- Chúng ta phải đi đâu ạ?
- Đừng hỏi nhiều vậy nữa, đi theo phụ hoàng là được!
Pháp hoàng hét nàng một tiếng, sau đó kéo nàng đi ra ngoài.
Hưng Tử mở to mắt, nhìn phụ hoàng đột nhiên biến đổi sắc mặt nghi hoặc khó hiểu. Gần đây vì phụ hoàng đích thân đến dạy dỗ mình, hình tượng phụ thân trong lòng nàng đã thay đổi rất nhiều. Hiện tại, tuy rằng không rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng hình tượng mới vất vả lắm mới được tạo dựng nên, lại ầm ầm sập đổ.
Xuất phát từ một cái nhìn theo bản năng, nàng đột nhiên phát hiện, trước đây bộ mặt ôn hòa mà phụ hoàng bày ra, kỳ thực chỉ là một ngụy trang mà thôi.
Nhưng mà cho dù có thương tâm, thì nàng cũng chỉ đành thân bất do kỷ, để cho Pháp hoàng kéo ra ngoài
Hiện tại trong cung đã trở nên huyên náo, đám cung nhân các nơi đều đã chạy về phía Thường Ngự điện, nhưng bọn họ làm sao ngăn cản đám người đã chuẩn bị sẵn lại còn mang theo binh khí? Chỉ đành kinh hãi nhìn bọn họ kèm hai bên Pháp hoàng và Thiên hoàng bệ hạ đi ra ngoài.
Từ thời Bình An đã hàng mấy trăm năm, tuy rằng trong thời giờ đó triều đình chỉ là hư danh, hoàng gia và công khanh cùng trở thành con rối của võ gia, nhưng bất kể là kẻ nào nắm quyền, ít nhất ngoài mặt cũng đều tôn trọng hoàng gia, xông thẳmg vào cung điện dẫn Thiên hoàng đi là chuyện chưa từng có, có ai ngờ đến được? Hơn nữa hiện tại Mạc Phủ Đức Xuyên căn cơ thâm hậu, thống trị thiên hạ ngày càng vững chắc, còn ai cảm thấy hoàng gia còn giá trị lợi dụng?
Không có bất kỳ ai chuẩn bị trước, cho dù là vài người có ý đồ ngăn cản, cũng chỉ đành rơi vào kết cục hoặc chết hoặc bị thương. Bọn họ trơ mắt nhìn đám người rời khỏi, thỉnh thoảng còn có người gào khóc.
Pháp hoàng buồn không lên tiếng, từng bước đi theo đám trung thần của y rời khỏi. Sống ở đây nhiều năm như vậy, từng ngọn cỏ thân cây y đều quen thuộc, nên chẳng sợ đêm tối, y cũng đi vô cùng nhẹ nhàng.
Nơi này là nhà của y, là nơi tổ tiên y bao nhiêu năm trước lo việc quốc chính, ra lệnh cho Nhật Bổn, lúc này lại trở thành nhà giam cầm tù y. Vì một lần nữa chân chính lấy lại thân phận quân lâm thiên hạ, y nhất định phải tạm thời rời khỏi.
Tuy rằng sắc mặt ngưng trọng, nhưng hơi thở của y lại càng lúc càng nặng nhọc. Một là vì y trước giờ đều sống an nhàn sung sướng, nên thể lực vô cùng yếu kém; một nguyên nhân khác là tâm tình của y bây giờ quá mức kích động.
Đúng vậy. Mỗi khi bước một bước, thì càng lúc càng đến gần tự do hơn, cũng càng lúc càng đến gần cơ hội khôi phục vinh quang của tổ tiên Hoàng cư rất nhỏ, nên đám người này rất nhanh đã đến trước Nghi Thu Môn.
Chỉ cần đi ra khỏi cánh cổng này, bọn họ sẽ rời khỏi hoàng cư, và sẽ bước trên con đường không cách nào quay đầu lại.
- Bệ hạ! Bệ hạ!
Lúc Pháp hoàng sắp rời khỏi, phía sau đột nhiên có một tiếng hô hoán sắc nhọn truyền đến.
Bởi vì giọng nói này thật sự quá quen thuộc, cho nên Pháp hoàng không kìm nổi hơi sững lại, sau đó nhìn ra sau lưng.
Trong tầm mắt của y, hoàng thái hậu Đức Xuyên Hòa Tử (Tokugawa Masako) đã dẫn người đuổi đến. Giọng nói của nàng đầy hoảng loạn. Tuy rằng ánh sáng từ ngọn đuốc vô cùng mơ hồ, nhưng từ xa nhìn lại, nàng giống như vừa thức giấc vội vàng đuổi theo, nên ăn mặc vô cùng đơn bạc, ngoài ra hình như còn đang khóc.
- Bệ hạ
Hoàng thái hậu Hòa Tử vừa hô to, vừa lao đến với tốc độ người bình thường khó tưởng tượng nổi.
Trong khoảnh khắc hai người nhìn nhau, Pháp hoàng chợt cúi đầu, không dám đối diện với nàng.
- Bệ hạ, đừng rời khỏi nơi này!
Bởi vì bước chân thật sự quá gấp, Hòa Tử bị trượt chân bởi một hòn đá, ngã xuống đất.
- Đừng để kẻ gian mê hoặc!
Nàng ngã rất đau, cho nên nhất thời không đứng lên được, nhưng tiếng kêu gào trong miệng vẫn không dừng lại, có lẽ thấy được bi thương đến cực điểm. Pháp hoàng nhìn, trong khoảnh khắc thậm chí có chút không nhẫn tâm.
Nhưng mà, y vẫn không dừng bước chân của mình.
- Bệ hạ! Hưng Tử Hưng Tử nó còn nhỏ! Hãy tha cho nó đi! Đừng lôi nó vào. Bệ hạ, nó là con gái của người mà!
Dường như đã biết tâm ý của Pháp hoàng, Hòa Tử không thúc giục y nữa, chỉ thỉnh cầu y để Hưng Tử quay trở về.
Nhưng mà, cho dù là nguyện vọng này cũng không thỏa mãn được. Tuy rằng Hưng Tử dừng bước, nhưng Pháp hoàng đã nắm được tay nàng, cứng rắn dẫn nàng đi ra ngoài.
- Con muốn mẫu hậu! Con muốn mẫu hậu!
Hưng Tử lo lắng giãy giụa, nhưng lại vô lực thoát khỏi bàn tay của phụ hoàng, chỉ đành bị đưa ra ngoài.
Mắt thấy sắp bị cưỡng ép dẫn đi, nàng cũng không bận tâm nhiều nữa, mở to miệng cắn vào tay của phụ hoàng.
- A!
Pháp hoàng bị đau, lập tức buông lỏng tay ra.
Thiên hoàng Hưng Tử lập tức chạy về phía mẫu hậu, nhưng chưa đi được mấy bước, nàng đã bị Nhị Điều Khang Đạo ở sau lưng bắt lại, sau đó kéo trở về.
- Quả nhiên là nữ nhi của Đức Xuyên gia!
Nhị Điều Khang Đạo thầm mắng trong lòng, đương nhiên không chút khách khí với nàng.
- Buông ta ra, buông ta ra!
Bả vai của Hưng Tử đau nhức, vì thế khốc rống lên.
Nhị Điều Khang Đạo không màng tới tiếng kêu la của nàng, cũng không bận tâm giờ phút này nàng là Thiên hoàng, liền kéo hẳn nàng ôm vào lòng ngực.
- Bệ hạ, không sao chứ?
- Không sao, không có gì đáng ngại, chúng ta mau đi nhanh.
Pháp hoàng lắc lắc đầu, nhưng tay của y đã hơi rướm máu.
- Bệ hạ! Hưng Tử!
Tiếng gào khóc không dứt bên tai. Âm thanh của Hòa Tử đặc biệt chói tai, dường như xé rách màng tai.
Pháp hoàng lại lần nữa quay đầu nhìn về phía nàng, sau đó nhẫn tâm quay đầu đi.
- Chúng ta mau đi đi, đừng chậm trễ thời giờ nữa!
Đoàn người lập tức khởi hành, rất nhanh đã đến cửa. Vì Hưng Tử vẫn luôn buồn rầu, nên Nhị Điều Khang Đạo dứt khoát lấy khăn tay của mình nhét vào miệng của nàng. Sau cùng Hưng Tử chỉ phát ra những âm thanh ô ô, vừa giống như là đang kêu gào vừa giống như là đang khóc.
Bọn họ rời khỏi hoàng cư càng lúc càng xa, tiếng khóc và tiếng kêu gào thê lương của hoàng thái hậu càng lúc càng xa, cuối cùng không còn nghe thấy nữa.
Đây là tự do sao? Trong lòng Pháp hoàng đột nhiên hiện lên ý niệm này.
Trên tay vẫn còn đau, nhưng y không oán giận Hưng Tử một chút nào.
Mãi cho đến thời khắc này, y mới phát hiện, có nhiều thứ trong lòng y còn quan trọng hơn nhiều so với y nghĩ. Tiếng khóc thê lương đó của Hòa Tử, bây giờ còn văng vẳng bên tai y, giống như gần ngay trước mắt
Y quay đầu nhìn Hưng Tử bên cạnh, hiện tại nàng đã bị một người ôm đi trước. Vừa rồi nàng còn khóc lóc giãy giụa, nhưng sau khi bị kéo đi, hiện tại đã ngừng giãy giụa, chỉ ngẩng đầu nhìn hoàng cư đang dần rời xa mình, càng lúc càng xa. Nàng mở to hai mắt, nhưng ánh mắt không có tiêu điểm, ánh mắt như vô hồn, giống như đã thẩn thờ rồi.
Pháp hoàng đột nhiên cảm thấy ngực đau nhói.
Nhưng y cũng biết, chuyện đã đến nước này, y không quay đầu được nữa. Muốn đạt được mục đích, có những cái giá nhất định phải trả.
Sau khi bọn họ chạy ra khỏi hoàng cư, ngoài hoàng cư sớm đã chuẩn bị người tiếp ứng, dẫn bọn họ đi xuyên qua con đường u ám của Đô Kinh, rời khỏi kinh thành trong cơn hoảng loạn của cả tòa thành.
Lúc rời khỏi kinh thành, sắp phải ẩn náu trong nơi núi rừng thôn dã, Pháp hoàng quay đầu nhìn lại Đô Kinh lần sau cuối. Đây là tòa thành y lớn lên từ nhỏ, cũng là quốc đô ngàn năm của Nhật Bổn. Lúc này đại hỏa vẫn chưa tắt, ngược lại càng lúc càng lớn, thế lửa hừng hực, xông lên bầu trời, chiếu sáng cả một vừng trời.
Tòa thành này vận mệnh bất hạnh, hôm nay nhìn thấy tsi họa của nó, thật giống như quốc gia này.
Tuy nhiên tất cả kiếp nạn này, lúc mình trở về đây lần sau, sẽ kết thúc rồi. Sau đó theo thống trị của mình và các đại thần, một lần nữa tỏa ra ánh hào quang của nó, trở thành quốc đô tráng lệ nhất quốc gia này.
- Đợi ta trở về.
Y nhẹ nhàng nói một câu, cũng không biết là nói với tòa thành, hay là nói với một người nào đó trong đấy.
Đám người này ẩn nấp trong bóng tối, gió đêm quanh quẩn trong núi rừng, tất cả đều khôi phục lại bình tĩnh, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Không ai ngờ đến, giữa chốn yên tĩnh này lại chứa đựng một làn sóng to lớn như nào?
Trong cùng một ngày, báo cáo cấp tốc Cửu Châu và Đô Kinh đồng thời gởi về Giang Hộ. Mặc dù lúc này, hai nơi này vẫn không biết tất cả những chuyện đang diễn ra, nhưng bọn họ đã biết bọn họ đều đã biết rất rõ ràng, đây là một cơn giông bão rất lớn. Từ sau khi Tướng quân đăng vị, tận hưởng thái bình an lạc, Đức Xuyên Gia Quang chưa từng bị khảo nhiệm gian nan kế thừa, sau khi Mạc Phủ Giang Hộ ra đời chưa từng trải qua cuộc khảo nghiệm to lớn, đột nhiên ngập chìm trong đen tối.
Bắt đầu từ cái ngày sứ đoàn Đại Hán ở Cửu Châu biến mất, thì đã phái người đi bốn phía khắp các đảo lùng bắt thành viên sứ đoàn, đồng thời dùng thủ đoạn gấp rút nhất, ra lệnh cho những phiên chủ thân Mạc Phủ ở Cửu Châu tụ họp lại, động viên tất cả sức mạnh kháng cự lại được tiến công của Đại Hán. Tuy rằng đối với những chuyện xảy ra hiện tại tất cả đều không biết rõ, nhưng những phiên chủ này đều thi hành mệnh lệnh của Mạc Phủ, sau đó động viên toàn bộ gia thần võ sĩ trong lãnh địa và phiên sĩ túc khinh (bộ binh Nhật Bản, tiếng Nhật đọc là ashigaru).
Nhưng hiện tại lực lượng các phiên đã suy vi, không được động cứ nhấc tay là so được với thời Chiến Quốc tập trung được đại quân từ trong lãnh địa. Trong lúc gấp gáp thật sự không lấy ra được bao nhiêu sức mạnh quân sự.
Nước Nhật thời cổ đại, quân sự có phân cách rất lớn với nông dân tầng thấp. Chiến tranh là trò chơi của những võ sĩ quý tộc, quân đội lấy võ trang và vũ khí tinh nhuệ để xưng hùng. Nông dân bị hạn chế chỉ làm kẻ sinh sản, chịu phải áp bách cực đoan.
Mà đến thời đại chiến loạn về sau, đặc biệt là Mạc Phủ Thất Đinh thời đại Chiến Quốc, hào tộc các nơi đều phải phát triển phải tranh bá, nên bọn họ từ bỏ rất nhiều cách làm được lưu truyền từ xưa, không ỷ lại vào võ sĩ tinh nhuệ huấn luyện nhiều năm nữa, bắt đầu tìm kiếm những phương pháp mở rộng thực lực quân sự.
Chiến loạn các nơi và thuế khóa cùng với cướp bóc không ngừng nghỉ, khiến rất nhiều nông dân mất đi đất đai hoặc bị bức bách đến chết. Đối với những người nông dân bất mãn với vận mệnh bản thân mà nói, biến loạn của thời đại cũng cho họ một lối thoát là chỉ đành tòng quân. Rất nhiều người trong số bọn họ tham gia vào quân đội của Đại Danh, trở thành túc khinh cấp thấp. Từ một từ "túc khinh" nhìn ra, những binh sĩ xuất thân nông dân này thiếu khôi giáp và những trang bị khác, thậm chí cả vũ khí cũng không đầy đủ, chỉ dựa vào những lần tìm sự sống trong cái chết, tích lũy kinh nghiệm từ những lần thương vong không nặng, leo lên hệ thống quân đội tầng cao.
Đồng thời, bởi vì vũ khí hỏa dược được đưa vào Nhật Bổn với số lượng lớn, tình hình và phương pháp chiến tranh bắt đầu xảy ra thay đổi khổng lồ. Phần lớn hào tộc đều đã trang bị vũ khí hỏa dược. Những vũ khí này chỉ cần trải qua huấn luyện cơ bản nhất thì dùng được, hơn nữa uy lực rất lớn, đủ để khiến cho võ sĩ tinh nhuệ huấn luyện nhiều năm bị giảm giá trị rất nhiều. Mà túc khinh lột xác từ nông dân đương nhiên vì số lượng của mình, địa vị cũng bắt đầu từng bước được nâng cao.
Phong Thần Tú Cát về sau trở thành đệ nhất nhân thời Chiến Quốc, phụ thân của y là một túc khinh, phục dịch trong quân đội dưới trướng Chức Điền Tín Tú (Oda Nobuhide), phụ thân của Chức Điền Tín Trưởng (Oda Nobunaga). Trong một lần tác chiến, chân y bị thương, không hoàn toàn rút lui khỏi hàng ngũ không được. Vì vậy y mất đi giao tình vốn có với Chức Điền gia, một lần nữa trở thành nông dân. Mà con trai y Tú Cát thì tiếp tục nhập ngũ, hơn nữa còn được tín nhiệm của Chức Điền Tín Trưởng, một bước lên mây, sau cùng trở thành một đại tướng dưới trướng Tín Trưởng.
Sau khi Tín Trưởng chết, Tú Cát thông qua tiến hành một loạt thủ đoạn chính trị, sau cùng đã trở thành người thừa kế thật sự của Chức Điền Tín Trưởng, về sau thống nhất toàn Nhật Bổn. Nhưng khi Tú Cát đạt được mục tiêu, để củng cố thống trị của mình, liền bắt đầu rút lấy cây thang đưa mình đến thành công cuối cùng, hòng phá vỡ mối liên hệ giữa nông dân và quân sự. Sau khi gần như hoàn thành công cuộc chinh phục cả nước, y ban bố "Đao Thú Lệnh", hạ lệnh đoạt lại vũ khí của nông dân cả nước. Đây vốn là một hành động vô cùng can đảm, trước giờ chưa có người thống trị nào làm như thế (lúc trước cường hào san sát, cũng không ai dám làm cái chuyện tự phế võ công mình như vậy). Nhưng bởi vì thế lực Tú Cát khổng lồ, hành động này không riêng ở lãnh địa của y, cũng đại thể thành công ở nơi khác. Nông dân cứ như vậy mả bị cưỡng ép dần rời khỏi con đường quân sự, một lần nữa trở về địa vị là kẻ sinh sản và bị bóc lột.
Đến khi Đức Xuyên gia thành lập Mạc Phủ, thống trị Nhật Bổn, y không chỉ không xoay chuyển suy nghĩ này, ngược lại càng xoáy sâu chính sách này thêm. Hạn chế mà các phiên nhận được càng lúc càng nhiều, tài chính cũng càng lúc càng quẫn bách. Theo quy định của Mạc Phủ Đức Xuyên, một Đại Danh khoảng mười mấy vạn thạch, vũ trang có được cũng chỉ hơn hai ngàn người mà thôi, hơn nữa trang bị cũng ngày càng thấp kém, gần như chỉ duy trì được trị an cho lãnh địa đó. Ngay cả bản thân Mạc Phủ, cũng bắt đầu lấy kỳ bản có quân chức và tùy tùng của họ làm lực lượng nòng cốt của Mạc Phủ.
Ví vậy, sau khi vứt bỏ vũ trang tầm vóc lớn, nông dân đã bị loại bỏ khỏi lĩnh vực quân sự. Hơn nữa Nhật Bổn nhiều năm qua chưa từng xảy ra chiến loạn lớn, một hai đời người, sớm đã quên mất chiến hỏa và huấn luyện năm xưa. Cho dù hiện tại có muốn bảo các phiên đánh trận, thì trong lúc gấp gáp làm sao khiến cho họ trở thành một phần của quân đội được chứ?
Tuy rằng các phiên lòng như lửa đốt, nhưng bọn họ cũng chỉ đành triệu tập võ sĩ và tùy tùng thân cận của bọn họ, trong vòng mấy ngày chọn ra mấy ngàn người đi Trường Khi, hơn nữa trang bị đại đa số không đồng đều. Bởi vì Mạc Phủ nghiêm cấm các phiên lén giao dịch vũ khí với nước khác, nên hỏa khí của bọn họ nhiều năm cũng không có đổi mới, phần lớn đã cũ kỹ, ngay cả chuyện dùng được hay không cũng đã trở thành vấn đề.
Lúc phát hiện người các phiên triệu tập đến lại xoàng xĩnh đến như vậy, Nội Đằng Trung Trọng và Tằng Ngã Cổ Hựu không biết cảm thấy vui mừng vì thành công của chính sách hạn chế các phiên của Mạc Phủ, hay là buồn rầu vì tình thế quẫn bách hiện tại của mình. Quả là một cảm giác dở khóc dở cười.
Tuy nhiên, cho dù trong lòng cảm thấy bi quan, việc phải làm vẫn phải làm. Hai người bọn họ chỉ đành vừa kiềm chế lo lắng trong lòng, vừa nghiêm túc bắt đầu bố phòng. Là nơi trú đóng của bọn họ, Trường Khi đương nhiên là quan trọng nhất trong những nơi quan trọng. Quân đội bọn họ tập kết đại đa số đều đặt ở Trường Khi, sau đó một bộ phận còn dư thì bắt đầu di chuyển về bắc bộ, hy vọng trợ giúp được cho Phúc Cương phiên. Trong lịch sử quân Nguyên hai lần đổ bộ vịnh Bác Đa (Hakata) thì đã vào địa phận của Phúc Cương phiên. Cho nên đám người Nội Đằng Trung Trọng đương nhiên sẽ không buông lỏng phòng bị ở đó. Quân đội bổn phiên của Phúc Cương phiên cũng được bọn họ lưu lại, chuẩn bị hai vùng đất phòng ngự trọng điểm tùy thời sẽ hỗ trợ cho nhau.
Sau khi các phiên thân Mạc Phủ hoàn thành chuẩn bị bước đầu, Nội Đằng Trung Trọng cũng không màn lo lắng nơi khác nữa, bắt đầu phái sứ giả báo cho các phiên chủ khác ở Cửu Châu biết, kêu gọi bọn họ khẩn trương chỉnh đốn quân đội, giữ gìn đất quê hương, đề phòng Đại Hán lợi dụng khe hở mà xâm lăng. Mệnh lệnh này cũng dấy lên một hồi xôn xao.
Nhưng mà điều khiến bọn họ cảm thấy kỳ lạ là, tuy rằng hiện tại các phiên Cửu Châu đã nhận được thông tri, hơn nữa đều đang hiệp trợ chính quyền Mạc Phủ tiến hành lùng bắt, nhưng đám quan viên của thương quán Đại Hán đã bỏ trốn vẫn chưa bắt được, giống như bọn họ đã ẩn náu hết sức thần kỳ.